Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 326:
Rồi cái cấm chế bảo vệ nhàn nhạt đó như thể không còn tồn tại!
Ngay lúc đó, cư dân của Địa Phủ đều nhận được tin nhắn chính thức từ phía nền tảng của Địa Phủ.
****7:
Lệnh cư trú mới nhất vừa được Địa Phủ tuyên bố có nội dung như sau:
1. Bất cứ kẻ phản loạn nào đi vào cảnh cổng này thì sẽ tự động bị đưa xuống tầng thứ mười tám của địa ngục!
2. Người dân của Địa Phủ, chỉ cần là người có quần áo, tay chân không được đầy đủ hay vẻ ngoài bị tổn hại thì dù có bất cứ chuyện gì, cũng không thể ra khỏi cửa! Những người vào thì sẽ tự động bị đưa đến Minh Luật Điện!
Cư dân Địa Phủ: "..."
Ồ!
Điều thứ nhất chắc chắn không liên quan đến họ, họ chắc chắn không dám đụng vào!
Còn điều thứ hai... có không ít quỷ hồn cụt tay gãy chân, có vẻ ngoài không hoàn chỉnh kêu lên.
"Vậy phải làm sao bây giờ? Tôi chết ở nơi khác, lúc người thân chạy đến thì đã thiêu rồi, muốn thêm tay giả cũng chẳng kịp!"
"Tôi cũng thế!"
"Cái này dễ xử lý mà, nhanh chóng báo mộng cho người nhà, thiếu cái gì thì bảo họ đốt cái đó!"
"Đúng đúng đúng! Sắp đến trung thu rồi, coi như chúng ta nhận quà trung thu của con cháu trước!"
...
Linh thức của Minh Vương quét qua, chú ý đến động tĩnh của nhóm quỷ hồn, không nhịn được mà bật cười.
"Mệnh lệnh này của Tể Tể rất tốt, rốt cuộc khi muốn thành lập Địa Phủ mới, bắt kịp với thời đại thì việc cụt tay gãy chân cũng quá bất cẩn."
Sau khi Tể Tể ra lệnh xong mới nhớ ra là việc này chưa được trao đổi cùng với cha Minh Vương.
Bé thở dài, giọng sữa càng mềm mại hơn, nháy đôi mắt to tròn, thả bàn tay mũm mĩm xuống, có hơi thấp thỏm.
"Con xin lỗi cha, Tể Tể đã quên nói trước với cha."
Minh Vương cười ha hả: "Tể Tể là chủ nhân tương lai của Địa Phủ, đừng nói đến việc hạ lệnh thay đổi vẻ ngoài của nó, con muốn thay đổi cả quy tắc của Địa Phủ cũng được!"
Tể Tể ngẩng đầu lên, kêu lên rồi nhào vào trong ngực của cha Minh Vương.
"Cảm ơn cha! Cha thật tốt! Tể Tể yêu cha ~~~"
Minh Vương: "..."
Trái tim tan chảy hết cả rồi, phải làm sao đây?
Minh Vương ôm con gái lên rồi hôn lên gương mặt nhỏ, sau đó bế con gái đi về phía điện Minh Vương.
"Đi thôi, nếu cánh cổng đã được củng cố thì cha cũng phải đi làm việc khác, Tể Tể đi chơi đi."
Tể Tể lo lắng nhìn cha Minh Vương.
"Nhưng cha ơi, cha vẫn còn bị thương mà."
Minh Vương lại cười ha ha một lần nữa: "Tể Tể không cần lo lắng, tuy cha bị thương, nhưng sức mạnh của Tể Tể đã tăng lên rất nhiều, Khương Duy muốn làm phản thì cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ!"
Tể Tể chớp đôi mắt to: "Cha, tên Khương Duy đó ở đâu, Tể Tể đi nuốt chửng ông ta!"
Minh Vương lắc đầu: "Vẫn còn trong Địa Phủ, nhưng ông ta rất quỷ quyệt và xảo trá, đã trốn rồi, tạm thời vẫn chưa tìm được.
"
Tể Tể càng thêm lo lắng.
"Vậy cha ở Địa Phủ có thể gặp nguy hiểm không?"
Minh Vương cười rộ lên, khuôn mặt lộ ra vẻ bình tĩnh thong dong như thể mọi việc đã được kiểm soát hết.
"Đừng sợ! Ông ta còn bị thương nặng hơn cha, nên cũng phải dựa vào tín ngưỡng của mấy tín đồ trên trần gian của ông ta."
Một đám ô hợp có suy nghĩ bất chính, đến giờ vẫn có thể tồn tại là vì tích đức đời đời, nhưng chính thế hệ này của họ đã tiêu diệt hoàn toàn!
Khi những tên phơi thây đầu đường quay đầu lại báo tên ở Địa Phủ, những tên có ý đồ bất chính đó có rất nhiều tổ tiên đang làm việc ở Địa Phủ, cảnh đánh đập con cháu bất hiếu đó chắc chắn là rất xuất sắc!
Minh Vương suy nghĩ, khoé miệng không khỏi nhếch lên cao.
Đôi mắt Tể Tể sáng lên.
"Vậy cha lên trần gian với con nhé."
Minh Vương cũng muốn!
Suy cho cùng đây cũng là con của mình, lại ngoan ngoãn, dễ thương, hiểu chuyện, rất nhiều người thích.
"Cha giải quyết chuyện trước mắt cho tốt đã, về việc lên trần gian thì..."
Tuy Minh Vương không muốn rời xa con gái nhưng có nhiều thứ ở thế giới của con người thực sự rất phù hợp để học tập.
Quan trọng nhất là, cho dù con gái ở Địa Phủ thì ông cũng không thể ở bên con gái thường xuyên được.
Con gái cũng thực sự thích trần gian, vậy cứ để con gái lên trần gian chơi trước vậy.
"Tể Tể cứ về trần gian trước đi, chờ cha bận việc xong thì sẽ tìm Tể Tể ngay nhé?"
Tể Tể vẫn thấy lo lắng, giọng sữa vô cùng mềm mại.
"Tể Tể ở Địa Phủ với cha, chờ cha hồi phục rồi Tể Tể lại đến trần gian để học tập là được."
Trái tim của Minh Vương đã mềm mại đến mức không thể tưởng tượng được.
Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của con gái, trong lòng rất muốn buông tay nhưng lại nghĩ đến vô số công việc đang chờ đợi trong linh thức thì không thể không quyết tâm.
"Tể Tể cảm thấy cha là con gà yếu đuối à?"
Cái đầu nhỏ của Tể Tể lắc lư giống như cái trống bỏi.
"Cha là người đàn ông giỏi nhất, mạnh mẽ nhất, tuyệt nhất, đẹp trai nhất trong Lục giới! Cha không phải là con gà yếu đuối!"
Nói xong Tể Tể duỗi thẳng lưng, ưỡn ngực nhỏ như đang kiêu ngạo.
"Tể Tể mới là con gà yếu đuối!"
Minh Vương: "Ồ?"
Tể Tể giải thích bằng giọng sữa: "Mạnh Bà nói Tể Tể tuổi gà, còn nhỏ nên mới gọi là con gà nhỏ yếu đuối!"
Minh Vương: "..."
Không muốn làm Mạnh Bà nữa đúng không?
Ông nghiến răng, sau đó lại lo lắng sốt ruột nhìn con gái không cao đến đầu gối của mình.