Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 324
"Rất to rất to, cung điện của cha Minh Vương có thể chứa trăm vạn quỷ hồn, lớn nhất trong lục giới!"
Minh Vương rất vừa lòng: "Chúng ta muốn đi đâu thì đều có thể di chuyển trong tích tắc, xe có ích gì không?"
Tể Tể tưởng tượng, đúng là như vậy.
"Cha nói đúng! Xe chỉ hữu dụng trên trần gian thôi."
Minh Vương vừa lòng, cảm thấy con gái thật sự quá ngoan ngoãn và hiểu chuyện.
Tiếc rằng đã bị vỡ ra từng mảnh, ông muốn sờ lên khuôn mặt nhỏ đầy thịt của con gái, còn phải tìm trong đống thịt!
Có thể sẽ không lấy ra được gương mặt nhỏ mà có thể sẽ là mông nhỏ!
Thôi vậy!
Minh Vương ho khan: "Vậy đống quà tặng này..."
Tể Tể rất khí phách: "Cha, Tể Tể có nhà rồi, cũng không cần xe, trang sức cũng không đeo được, cha cảm ơn nhóm của cha Hoắc và các anh trai giúp Tể Tể, sau đó trả lại cho bọn họ dùm Tể Tể nhé."
Gãi đúng chỗ ngứa!
Minh Vương kiềm chế khoé miệng đang muốn cong lên, giọng nói vô cùng kiêu ngạo.
"Tâm ý thì chúng ta nhận, còn quà cha sẽ trả về thay Tể Tể!"
Ngón tay nhỏ mũm mĩm của Tể Tể vòng xung quanh ngón tay dài của cha Minh Vương, cọ cọ thân mật, giọng sữa còn vô cùng mềm mại.
“Cảm ơn cha ~~~”
Minh Vương cảm thấy trái tim mình như đang tan chảy!
Hiếm lắm mới có thời gian cha từ con hiếu mà kẻ không có mắt lại tới.
Hắc Bạch Vô Thường dẫn hai mươi con quỷ đến.
"Vương, bác sĩ có kĩ thuật khâu cực tốt và chuyên gia cấy tóc mà ngài muốn đều đã được đưa đến rồi ạ."
Minh Vương liếc mắt nhìn qua, chẳng sợ trọng thương chưa lành, nhưng sự uy nghiêm uy áp thuộc về Minh Vương vẫn làm Hắc Bạch Vô Thường lạnh sống lưng.
Chẳng lẽ tốc độ của bọn họ vẫn còn chậm à?
Bọn họ đã lấy ra tốc độ nhanh nhất từ hơn một ngàn năm qua, thậm chí vì phòng ngừa đám quỷ nói dối, nên đã bắt những con quỷ này kéo hết tóc xuống, sau đó luyện tập một lần nữa để chứng minh rồi mới đưa đến đây!
Những cái khác không nói nhưng tốc độ của chuyên gia cấy tóc thực sự rất nhanh!
Nội tâm của nhóm bác sĩ: Anh Hắc, anh Bạch, nghe anh nói như thế, ngược lại chúng tôi phải cảm ơn anh rồi!!!
Nhóm cấy tóc: Nếu không làm xong trong thời gian quy định thì mịa nó, họ sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục trong hai năm! Cái này không phải tự ép mình biến thành con rết có nghìn chân để nhanh chóng làm à!
Cảm ơn thật đấy!
Lúc này họ bị kéo đến trước mặt Minh Vương, nhìn đôi mắt lạnh lùng chết người của Minh Vương làm thần hồn của họ gần như không ổn định.
Nhóm bác sĩ và chuyên gia cấy tóc: "Ra mắt Ngô Vương [1]!"
[1] Ngô Vương: Vương của chúng tôi.
Khoảng thời gian ấm áp và vui vẻ khi chơi với con gái đã kết thúc, khuôn mặt của Minh Vương đã đen lại.
"Tể Tể bị nổ tan xác, mấy người nhanh chóng ráp con bé lại rồi khâu lại đi! Còn tóc trên đầu Tể Tể đều bị nhổ xuống hết, mấy người cấy lại hết đi!"
Nhóm bác sĩ và chuyên gia cấy tóc: "..."
Có phải Vương đã quên cái gì rồi không?
Sức mạnh của công chúa nhỏ Tể Tể cao hơn nhóm quỷ bọn họ, muốn khâu công chúa nhỏ lại cần phải có sức mạnh rất lớn, ngài có chắc là bọn họ có thể làm được không?
Minh Vương liếc mắt nhìn qua một cái, giọng nói trầm thấp lạnh thấu xương: "Có vấn đề gì à?"
Nhóm bác sĩ và chuyên gia cấy tóc: "... Không... không thành vấn đề... chỉ là thời gian, có khả năng..."
Minh Vương còn phải đến cửa lớn của Địa Phủ để làm việc, sau khi hoàn thành việc dẫn quỷ hồn mới, ông mới có thời gian để chăm sóc mấy kẻ phản loạn, con gái khôi phục càng nhanh thì càng an toàn.
"Bác sĩ trên trần gian chỉ cần dùng bốn tiếng là có thể khâu Tể Tể lại, huống chi đó chỉ có một người, nếu vượt qua bốn tiếng thì mấy người còn không biết xấu hổ mà nói mấy người là quỷ à?"
Nhóm bác sĩ và chuyên gia cấy tóc: "..."
Bốn tiếng á?
Tình hình hiện tại của công chúa nhỏ chỉ một đoạn xương đùi có lẽ đã vỡ thành tám mươi đến một trăm miếng... bốn mươi ngày vẫn còn quá sức nha!
Tể Tể cũng hy vọng làm càng nhanh càng tốt, rốt cuộc bé bỗng trở về Địa Phủ, cha và các anh trai trên trần gian chắc chắn sẽ lo lắng cho bé.
Quan trọng hơn là, chỉ khi bé khôi phục lực lượng thì cha Minh Vương mới có thể yên tâm làm việc.
Vì thế đôi mắt to tròn của Tể Tể đã nhảy nhót và nói cảm ơn bằng giọng sữa.
"Cảm ơn các chú, các bác, các ông bác sĩ ạ, các chú, các bác, các ông là bác sĩ tốt nhất mà Tể Tể từng gặp, mọi người đã vất vả rồi ~~~"
Nhóm bác sĩ và chuyên gia cấy tóc: "... Không vất vả, không vất vả ạ, có thể giúp công chúa nhỏ Tể Tể là vinh hạnh của chúng tôi!"
Vốn dĩ không định đồng ý!
Rốt cuộc thời gian thật sự rất eo hẹp, hơn nữa lực lượng còn có hạn.
Chỉ là Tể Tể nói họ là các chú, các bác, các ông bác sĩ tốt nhất!
Lực lượng gì đó, bọn họ không có thì không phải còn có người nhà à, người nhà không đủ thì không phải vẫn còn bạn bè, bạn bè không đủ... không phải còn có mấy anh trai quỷ sai à...
Càng nhiều người thì lực lượng càng lớn!
Nhiều quỷ cũng là một lực lượng cực kỳ lớn!
Không đến một tiếng, Tể Tể đã vỡ ra thành từng mảnh, ngay cả xương cốt, tuỷ sống linh tinh đều được khâu lại giống như ban đầu.
Đó là điều mà bác sĩ con người không thể phân biệt, tất nhiên cũng không thể nhìn ra.