Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 322:

Miệng nhỏ của Tể Tể đã được ghép lại, đã có thể nói chuyện bình thường.

"Chú Hắc, chú Bạch, Tể Tể không chơi máy xay thịt, cũng không bị phanh thây, là do con bị nổ tan xác khi luyện hoá nhược thuỷ..."

Hắc Bạch Vô Thường sợ tới mức run rẩy, không thể nói chuyện nhanh nhẹn.

“Luyện hóa nhược thủy á?”

“Cháu nghiêm túc?”

Tể Tể xoay đôi mắt tròn còn chưa có hốc mắt của mình, giọng nói non nớt như sữa đầy mềm mại.

"Đúng vậy! Nhưng không dễ luyện hoá, chú Hắc chú Bạch không có việc làm thì cũng không cần phải thử. Hai người còn không đánh lại một cái ngón tay của Tể Tể, có gặp nhược thuỷ thì cũng hồn bay phách tán!"

Hắc Bạch Vô Thường: “……”

Tuy công chúa nhỏ nói thật, nhưng sao đau lòng thế này!

Minh Vương cáu kỉnh: "Hai người có vẻ mặt gì đấy? Chẳng lẽ không đánh lại một ngón tay của Tể Tể không phải là sự thật à? Còn không đi tìm bác sĩ đi? Nếu không đi thì hai người tự đi mà khâu! Khâu không tốt thì đừng có đi dẫn hồn nữa, đi thẳng xuống tầng mười tám để làm việc đi?"

Mặt của Hắc Bạch Vô Thường đều vặn vẹo.

"Vương, chúng tôi sẽ đi tìm bác sĩ ngay, Tể Tể, gặp lại sau nhé!"

Minh Vương vừa nhấc tay áo, đã trực tiếp đánh bay họ.

"Lời nói nhảm cũng nhiều thật đấy! Có thời gian còn không bằng đi làm tí việc?"

Hắc Bạch Vô Thường bị đánh bay: "..."

Giọng nói âm u của Minh Vương lại vang lên.

"Lại tìm thêm mười hoặc tám người biết cấy tóc rồi đưa đến đây!"

Hắc Bạch Vô Thường đau khổ vì bị uy hiếp: "Vâng!"

Tể Tể dùng ngón tay nhỏ kéo ống tay áo của cha Minh Vương đang cáu giận: "Cha, chú Hắc chú Bạch cũng chỉ quan tâm Tể Tể thôi mà ~~~"

Minh Vương rất dịu dàng khi đối mặt với con gái đã bị tách ra từng mảnh, còn có cả sự đau lòng không nói nên lời.

"Được rồi, cha sai rồi, lần sau cha sẽ chú ý."

Tể Tể dùng ngón tay nhỏ mập mạp kéo ngón tay của Minh Vương, trước mắt bé chỉ có thể làm như vậy, cọ cọ thân mật.

"Tể Tể biết cha chỉ muốn chú Hắc chú Bạch nhanh chóng đi tìm bác sĩ là vì muốn Tể Tể nhanh chóng khôi phục lại, cũng là vì vô cùng lo lắng cho Tể Tể ~~~"

Tể Tể nói xong, miệng nhỏ nhảy lên, hôn bẹp lên má của cha Minh Vương một cái.

Sau khi về lại mặt bàn, giọng sữa nho nhỏ lại vô cùng phiền muộn.

"Nhưng cảm xúc của cha đã dao động quá nhiều, có gây bất lợi cho việc tu dưỡng cơ thể của cha không?"

Trong nháy mắt Minh Vương không còn thấy đau răng, cũng không thấy cáu giận nữa, trái tim to lớn đã trở nên ấm áp.

"Được được được, cha biết rồi, sau này cha sẽ cố gắng khống chế cảm xúc.

"

Nếu nóng giận thì cứ ra tay đánh thẳng là xong việc!

Có nhân viên đi vào: "Vương, có người ở trần gian đưa đồ cho công chúa nhỏ! Đây là danh sách quà tặng, mời ngài xem qua."

Minh Vương: "..."

Quà từ trần gian á?

Người cha ở trần gian của Tể Tể đưa à?

Đưa tới để làm gì chứ?

Tể Tể đã về nhà rồi mà còn nhớ thương à?

Tròng mắt của Tể Tể nhảy nhót vui sướng trên bàn của cha Minh Vương.

"Cha, đây là lần đầu tiên Tể Tể nhận được quà dưới Địa Phủ đó... Tể Tể muốn nhìn ~~~"

Minh Vương: "..."

Ông ta có nên nói với con gái rằng, nói chung, những món đồ gửi từ trần gian xuống Địa Phủ đều là đồ cúng chỉ người chết mới có?

****5:

Cuối cùng Minh Vương vẫn không dội nước lạnh lên đầu con gái, đả kích sự tích cực của bé.

Danh sách quà là chữ giản thể, đến một chữ Tể Tể cũng không biết, sau đó vội vàng nhìn về phía cha Minh Vương.

"Cha, đây có phải món quà của cha ở trần gian gửi cho Tể Tể không? Họ có biết Tể Tể và cha đã về Địa Phủ rồi không?"

Chỗ ký tên ở phần ghi chú không chỉ có một mình tên của người cha là con người!

Mà gồm tên của Hoắc Trầm Lệnh và ba người con trai!

Không chỉ như thế mà còn có chắt trai của ông cụ Bách là Bách Minh Tư!

Hả!

Còn có tên của bác sĩ loài người với kỹ thuật kém cỏi và nói nhiều lời vô nghĩa nữa!

Về phần quà tặng...

Minh Vương nhìn từng ngôi nhà đang lần lượt được khiêng vào, một chiếc rồi lại thêm một chiếc xe nữa, còn có đủ loại đồ chơi cho trẻ em rồi mấy thứ linh tinh làm khoé miệng ông ấy phải giật giật.

"Ừm, đúng là bọn họ! Nhưng bọn họ đang khinh thường ai đấy?"

Đường đường là con gái của Phong Đô Đại Đế mà lại thiếu nhà để ở à?

Còn thiếu xe à?

Còn thiếu đồ chơi à?

Thiếu đồ trang sức à?

Minh Vương đóng danh sách quà tặng lại, lộ ra dấu hiệu tức giận.

"Quà này không nhìn cũng được, bọn họ tặng Tể Tể rất nhiều trang sức!"

Tể Tể: "... Hả?"

Minh Vương nhanh chóng liếc mắt nhìn con gái đã bị vỡ ra: "Tể Tể, với cơ thể này của con...con cảm thấy trên đầu có thể dùng kẹp tóc đeo vương miệng, trên cổ tay có thể đeo vòng tay không?"

Đôi mắt to tròn đang nhảy qua nhảy lại đã ủ rủ trong nháy mắt, giọng sữa đầy thất vọng.

"... Hiện tại Tể Tể không có tóc, không thể kẹp tóc được! Cơ thể thế này... nếu đeo vòng cổ, vòng tay thì có thể bị kẹt trong đường nối của xương hoặc khe thịt không ạ?"

Minh Vương rèn sắt ngay khi còn nóng: "Họ còn tặng cho con nhà và xe nữa, Tể Tể, con cảm thấy nhà này của cha không đủ to à?"

Tể Tể nhìn cung điện rộng lớn và tráng lệ của Minh Vương, nơi thể hiện sự uy nghiêm của bậc đế vương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free