Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 321:
Hùng Kỳ: “……”
Vậy để Tể Tể cho cậu thấy cảnh biến từ người sống thành các bộ phận rời rạc à?
"Bên tôi đang vội, cúp trước đây."
Chưa đợi Uông Minh mở miệng, Hùng Kỳ đã cúp máy.
Hoạ sĩ vẽ chân dung đến, vẻ mặt khó diễn tả thành lời giống hệt ông ấy.
"Vẽ không ra à?"
Hoạ sĩ vẽ chân dung: "Nhân chứng nhìn thấy chỉ nhớ đến khuôn mặt tái nhợt như người chết, không nhớ tí dáng vẻ nào khác nữa, thế này thì không thể vẽ được."
Hùng Kỳ nhớ tới cảnh tượng gặp phải cha ruột của Tể Tể ở cổng lớn của bệnh viện lúc trước.
Hiểu rồi!
Phá được án rồi.
Đúng lúc Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại đến: "Đội trưởng Hùng, ông đang ở đâu? Có thấy Tể Tể không?"
Hùng Kỳ vừa ra hiệu cho mọi người quay về vừa trả lời.
"Đang rời đội, về phần Tể Tể thì tám chín phần con bé đã bị cha ruột mang đi rồi."
Lúc trước bác sĩ Cố khâu lại trong phòng phẫu thuật, khi đi ra nhìn Tể Tể rất bình thường, bây giờ lại có người nhìn thấy "các bộ phận của thi thể" được ghép lại với nhau, có thể Tể Tể đã bị tách ra hoàn toàn.
Hùng Kỳ vừa tò mò vừa e ngại, cuối cùng lại biến thành đau đầu.
Ông ấy phải nói với người nhìn thấy rằng đó là ảo giác!
Nếu không thì còn có thể làm sao được nữa?
Khi Hùng Kỳ đưa người chứng kiến trở về đồn cảnh sát, Hoắc Trầm Lệnh đã kéo cả Hoắc Trầm Vân đang nôn nóng đến, đồng thời Trần Kiến Đào, đội trưởng bộ phận đặc biệt cũng tới.
Ngay khi hai người gặp nhau, Hùng Kỳ biết là ông ấy đã đoán đúng.
Trong văn phòng, Hoắc Trầm Lệnh cau mày nhìn Hùng Kỳ chằm chằm.
"Cho nên ông chắc chắn là Tể Tể đã bị cha ruột của con bé mang đi rồi à?"
Hùng Kỳ: "Chỉ đoán thôi. Nhưng người chứng kiến đó chỉ nhớ rõ khuôn mặt trắng bệch, còn các đặc điểm trên khuôn mặt và hình dáng cơ thể đều rất mơ hồ, nên tôi đoán người đó chắc là cha của Tể Tể tại lần trước tổng giám đốc Hoắc nói ngài không phải cha ruột của Tể Tể."
Hoắc Trầm Lệnh: "..."
Trong lòng Hoắc Trầm Vân thầm líu lưỡi, vậy nên cha ruột của Tể Tể, Minh Vương đã tự đến à?
Vậy là...
Hoắc Trầm Vân Quay đầu nhìn sắc mặt âm trầm của anh hai: "Anh ba, cha ruột của Tể Tể đã đến, chúng ta còn có thể nuôi Tể Tể không?"
Hoắc Trầm Lệnh cười một tiếng: "Đây là trần gian!"
Ngụ ý đây là thế giới của loài người, mặc dù Minh Vương có tới thì cũng không có phương tiện để tùy ý đi lại.
Trần Kiến Đào nghe vậy, trong lòng dậy sóng ngập trời.
"Cha ở Địa Phủ của Tể Tể đến à? Người chết sao có thể tùy tiện ra vào Địa Phủ và trần gian, còn chạy khắp nơi nữa, nếu gặp phải người thường, nếu người đó có thể chất kém thì chắc chắn sẽ bị bệnh khi dính phải âm khí!"
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân cùng im lặng, họ không tiện nói về vấn đề thân phận của cha ruột Tể Tể.
Hùng Kỳ ho khan: "Có lẽ là do nhớ Tể Tể nên đến gặp, chắc sẽ trở lại nhanh thôi."
Trần Kiến Đào nhíu mày: "Vậy cũng không được! Sắp đến tháng tám rồi, tết Trung Nguyên đã qua rồi, ma quỷ đến thăm người thân cũng cần phải về Địa Phủ, nếu không họ thật sự nghĩ rằng giới Huyền môn ăn chay à?
Hoắc Trầm Lệnh ngẩng đầu nhìn ông ta: "Tà thuật trên trần gian anh còn không quản hết được, mà còn định phân rõ phải trái với Địa Phủ à? Nếu không anh cứ làm cư dân của Địa Phủ trước đi rồi lý luận với Boss của họ?"
Trần Kiến Đào: "..."
Đây là Hoắc Trầm Lệnh đúng không?
Không phải người cầm quyền của nhà họ Hoắc luôn nói chuyện theo kiểu lời ít ý nhiều, lại còn cực kỳ thẳng thắn và lạnh lùng.
Lúc này ... Sao lại có ý tốt mà nhắc nhở ông ta như vậy?
Cố Thích Phong vội vàng chạy đến, nhìn thấy Hoắc Trầm Vân ở bệnh viện cũng không ngoài ý muốn nhưng nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh và Trần Kiến Đào cũng ở đây thì anh ta lại ngạc nhiên.
"Sao mọi người đều đây, có chuyện lớn xảy ra à."
Hoắc Trầm Lệnh kéo cà vạt xuống: "Tể Tể bị cha ruột đưa đi rồi!"
Lúc đầu Cố Thích Phong còn chưa phản ứng kịp.
"Cha ruột của Tể Tể á? Được cha ruột đưa đi thì đi thôi, người ta còn có thể không đối xử tốt với con gái của mình à?"
Chờ đến khi kịp phản ứng, sắc mặt của anh ta đen lại, trong chốc lát lại trắng rồi lại tái đi.
"Cha ruột của Tể Tể á?"
Có phải là tên khốn đã chọc cho anh ta tức giận đến mức ngất xỉu không?
Gọi là cái gì Đế tới?
Hô hấp của Cố Thích Phong dồn dập, trừng to mắt, thở hồng hộc.
"Người đó đâu? Anh ta đâu rồi? Mẹ nó, trong phòng phẫu thuật anh ta đã tặng cho tôi một đống minh tệ và cả một căn nhà dưới Địa Phủ để cảm ơn tôi, mẹ nó tôi..."
Hùng Kỳ đứng dậy, yên lặng đóng cửa văn phòng lại.
Loại chủ đề không phải tiếng người này càng ít người nghe thì càng tốt.
Nếu không sẽ chẳng chịu đựng được!
Mà Minh Vương bị Cố Thích Phong nhớ thương đã đưa con gái trở về Địa Phủ.
Nhìn một đống bộ phận của con gái, Minh Vương tìm Hắc Bạch Vô Thường đến.
"Hai người, đi hỏi quỷ sai xem có bác sĩ nào có kỹ thuật khâu vết thương siêu tốt không, có thì đưa đến đây."
Hắc Bạch Vô Thường nhìn công chúa nhỏ đã bị tách ra thành một đống, chậc lưỡi.
Hắc Vô Thường: "Tể Tể, cháu đến trần gian để chơi máy xay thịt à?"
Bạch Vô Thường: "Hoặc là cháu đã chạy đến ranh giới của nước ta rồi bị giết, sau đó còn bị phanh thây à?"