Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 325

Hai tiếng sau, thịt của Tể Tể đã được khâu lại.

Vì có lực lượng của nhóm quỷ thêm vào nên khâu lại xong tương đương với việc khôi phục lực lượng.

Nhóm bác sĩ cười rộ lên: "Hoàn thành!"

Nhóm cấy tóc nhìn còn hàng vạn sợi tóc, nước mắt trong lòng chảy ròng ròng!

Công chúa nhỏ Tể Tể có nhiều tóc quá đi!

Cho dù hiện tại công chúa nhỏ Tể Tể phóng to đầu lên thành một phần mười của cung điện Minh Vương thì họ cũng không dám ngồi xổm trên đầu công chúa nhỏ để tìm nang tóc để cấy!

Công chúa nhỏ Tể Tể không ngại, nhưng Vương của họ liếc nhìn qua đây, kém chút nữa là họ đã bị doạ cho tan thành từng mảnh.

Dám nhảy nhót trên đầu trữ quân của Địa Phủ, e rằng bọn họ sẽ bị diệt sạch!

Vì thế nhóm chuyên gia cấy tóc vừa đau khổ vừa tiếp tục chăm chỉ cấy tóc!

Còn phải chịu đựng việc vị Vương táo bạo bên cạnh mỉa mai nữa!

"Với tốc độ này, cũng không biết xấu hổ mà nói mình là chuyên gia cấy tóc à!"

Nhóm chuyên gia cấy tóc: "..."

Vương à, ngài giỏi thì ngài làm đi!

Minh Vương ngồi bên cạnh sắp nổi giận, cau mày, giọng trầm xuống: "Mấy người có làm được không?"

Nhóm chuyên gia cấy tóc: "..."

Hừ!

Vũ nhục ai đấy?

Tuy ở Địa Phủ không thể làm cái kia, nhưng là đàn ông mà có thể nói không được à?

Nhóm chuyên gia cấy tóc nhìn chín bộ tộc còn chưa được đi đầu thai đã bị gọi đến giúp đỡ.

Đa số đều là đàn ông, cả nhóm bị Vương kích thích đến mức máu dâng cuồn cuộn.

"Trong hai mươi phút nữa chắc chắn sẽ xong!"

Minh Vương "à" lên, không nói gì.

Nhóm chuyên gia cấy tóc và chín bộ tộc của họ: "..."

Khinh thường ai đấy!

Cấy lên!

Phải cấy nhanh lên!

****6:

Càng nhiều quỷ thì lực lượng càng mạnh, đặc biệt là nhóm quỷ bị kích thích.

Mọi người đồng tâm hiệp lực, không đến mười phút, toàn bộ tóc của Tể Tể đã được cấy lại.

Minh Vương nhìn, đấy mắt hiện rõ ý cười.

Không kích thích thì đám quỷ này có thể sẽ kéo dài công việc!

Tất cả tóc đã trở lại trong chân tóc, trong nháy mắt Tể Tể cảm giác như sức mạnh đang được khôi phục.

Những vết khâu còn dư lại trên người đều bị ngưng kết lại trong nháy mắt, cơ thể bằng xương bằng thịt của bé đã khôi phục lại như ban đầu.

Tể Tể sờ vào chỗ giữa lông mày, cảm giác tựa như Cửu U Minh Hoả còn nóng hơn trước khi bị nổ tan xác, ngọn lửa cũng lớn hơn.

Khi bé chậm rãi đứng dậy, rõ ràng bé chỉ là một bánh bao nhỏ còn không cao đến đầu gối của người lớn, nhưng năng lượng hùng hậu đó lan ra toàn bộ Địa Phủ làm cho đám quỷ rất kiêng kị.

Ngay giây phút đó, tất cả quỷ trong Địa Phủ đều cảm nhận được sức mạnh khiến người ta sợ hãi này, quỳ xuống đất cúng bái theo bản năng.

Những con quỷ đi vào Địa Phủ chưa đến một ngàn năm thì cơ bản không thể hiểu rõ sự khác biệt về sức mạnh đó, mà những con quỷ đã đi vào hơn một ngàn năm lại lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, như thể không dám tin tưởng.

Cho dù là nhóm Thập Điện Diêm La cũng lẩm bẩm thổn thức.

"Đó là..."

"Sức mạnh tồn tại khi Địa Phủ được sinh ra!"

"Phong Đô Đại Đế hoàn toàn bình phục?"

"Không thể nào!"

"Đúng thế! Nếu ngài ấy có thể bình phục nhanh như thế thì hồi trước Khương Duy cũng không dám làm trái ý của ngài ấy!"

"Đó là... Tể Tể à?"

"Có lẽ thế! Con bé là trữ quân của Địa Phủ, có thể có sức mạnh tràn trề và uy nghiêm đến kinh khủng như vậy cũng là chuyện bình thường!"

"Vậy Khương Duy đó không có chút hy vọng nào!"

"À! Ông ta bị lòng tham làm mờ mắt! Ngàn vạn năm qua, Địa Phủ chưa bao giờ có một sinh mệnh nhỏ ra đời, ba năm rưỡi trước, đột nhiên Tể Tể được sinh ra, chuyện này vốn không bình thường! Ông ta cảm thấy Phong Đô Đại Đế vì bảo vệ vợ con, bảo vệ Địa Phủ và muôn vàn quỷ hồn nên đã bị thương, cho rằng có thể ngược gió trở mình!"

Đột nhiên một vị Diêm Quân trong đó đưa ra nghi ngờ.

"Cho nên... rốt cuộc Tể Tể tồn tại là vì cái gì?"

Chín vị Diêm Quân khác cũng im lặng trong nháy mắt.

Vì sao?

Ha ha!

Có giỏi thì hỏi Phong Đô Đại Đế đi!

Địa Phủ dùng võ vi tôn, sức mạnh của Phong Đô Đại Đế mạnh mẽ đến mức không ai có thể chống lại, tính cách thất thường dễ giận, động vào là bị xoá sổ ngay, dù là Khương Duy mạnh hơn họ rất nhiều thì cũng bị Phong Đô Đại Đế đàn áp ở dưới nhược thủy trong hơn một ngàn năm.

Hồi trước đã chạy trốn rồi, nếu không thì đã bị nhốt lại trong Địa Phủ.

Chẳng biết bây giờ đang trốn ở đâu, nhưng Minh Vương là Phong Đô Đại Đế, chỉ cần Khương Duy còn tồn tại thì chắc chắn sẽ bị Phong Đô Đại Đế tìm ra!

Họ ăn no rỗi việc mới đi hỏi Phong Đô Đại Đế vấn đề này?

Dù sao vẫn là tồn tại!

Không hiểu sẽ nghĩ đây là truyền thừa sinh mệnh!

Tuy Địa Phủ tuyệt đối không thể có sinh mệnh mới ra đời, trừ khi vẫn được sinh ra ở trần gian, nhưng hiển nhiên Tể Tể không phải vậy, khi bé được sinh ra đã không ở bên trong Lục giới, còn vượt qua cả ngũ hành.

Tể Tể không hề biết suy nghĩ của mười vị Diêm La.

Sự chú ý của bé đã bị thu hút bởi sức mạnh hùng hậu, bé vui vẻ mà nhảy lên cao ba thước.

"Cha, Tể Tể đã khôi phục rồi!"

Dường như đây là điều mà Minh Vương đã đoán trước được, khoé miệng ông ta nhếch lên.

Đó là sức mạnh tín ngưỡng của cư dân Địa Phủ đối với trữ quân, sức mạnh tín ngưỡng này phát ra từ tận đáy lòng của nhóm quỷ chứ không phải bị uy hiếp hay sợ hãi mà phục tùng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free