Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 318:

Chú cảnh sát trẻ tuổi đã bị dọa tới không nói nên lời!

Không ngất đi đã là sự tôn trọng và kính nể nhất của cậu ta đối với công việc này!

Người cảnh sát lớn tuổi hơn thì sững sờ, thị lực của anh ta không quá tốt nên dứt khoát đóng cửa xe của vị trí lái lại rồi vòng ra ghế sau kéo mở cửa xe ra.

Trên ghế sau có đồ trẻ con như quần, giầy, dường như nó đang đè lên thứ gì đó bên dưới nên căng phồng.

Lúc nãy anh ta nhìn thấy một thứ giống như là một cái tay nằm ở ngay mặt đất trước vị trí ghế ngồi…

Cảnh sát lớn tuổi sợ quần áo ở ghế sau đang che lên mấy loại như động vật nhỏ nên duỗi tay ra túm lấy quần áo.

Tể Tể bị vỡ vụn: “…”

Từng mảnh thịt lộ ra ngoài, cảnh sát lớn tuổi bị dọa tới gương mặt già lập tức trắng bệch, sau đó anh ta lảo đảo rồi trực tiếp ngồi phịch xuống bên xe.

Phản ứng đầu tiên của anh ta không phải là sợ hãi chạy ra xa mà là mau chóng cầm máy bộ đàm lên, gấp gáp hét to với đầu bên kia của bộ đàm.

“Án lớn! Án lớn! Phán đoán sơ bộ là án mạng phân thây vứt xác trên xe việt dã, mời đội điều tra và pháp y mau chóng tới hiện trường vụ án cách đường Tây 30 mét về phía đông để chi viện!”

Tể Tể vỡ vụn có chút bối rối, án phân thây từ đâu ra thế?”

Có án phân thây mà bé không biết à?

Hơn nữa đây là xe của chú út, sao có thể có án phân thây được chứ?

Từ trước tới giờ Tể Tể đều không cảm thấy mình đã chết nên cũng hoàn toàn không coi mình là thi thể, do đó trong chốc lát, bé căn bản không nhận ra được thi thể bị phân thây trong miệng chú cảnh sát lại chính là mình!

Đợi đến lúc bé nhận ra thì Tể Tể đã vỡ thành nhiều mảnh đã bị pháp y chạy tới bọc vào trong túi bóng trong suốt.

Tể Tể vỡ vụn: “...”

A a a!

Không được đặt trong túi!

Không hô hấp được!

Mặc dù không chết được nhưng xương và thịt của bé sẽ nổ tung!

Tể Tể muốn ngăn cản nhưng lại sợ dọa đến các chú cảnh sát nên chỉ đành cố gắng dùng thần chí ép lại những mảnh thịt đang ngo ngoe rục rịch muốn bùng nổ kia lại.

Hoắc Trầm Vân tỉnh lại vào chính lúc này.

Anh phát hiện mình đang ngồi trên xe cảnh sát, hai tay còn đang đeo còng!

“Đậu má! Tình huống gì đây?”

Người trông coi anh chính là cảnh sát lớn tuổi lúc trước, ánh mắt đối phương nhìn anh vô cùng sắc bén, trong đó còn mang theo cả nỗi căm giận tột cùng, là cái loại hận không thể băm thây anh thành vạn đoạn.

“Đó là đứa trẻ mới ba bốn tuổi, sao cậu có thể xuống tay được hả?”

Sắc mặt Hoắc Trầm Vân mông lung.

Chẳng qua nghe tới đứa nhỏ ba bốn tuổi, anh lập tức nghĩ ngay tới cháu gái nhỏ của mình.

“Tể Tể nhà tôi đâu?”

Cảnh sát lớn tuổi gần như không nén nổi kích động muốn đánh tên cặn bã này lại, anh ta nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Vân.

“Đứa bé đó là của anh?”

“Hổ dữ không ăn thịt con, anh mẹ nó cũng xứng làm người cơ à?”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Nói chuyện thì nói chuyện thôi sao cứ phải công kích người ta thế?

Hoắc Trầm Vân: “...”

Không đúng!

Sao lại còng tay anh?

Anh phạm phải tội gì rồi sao?

Hoắc Trầm Vân không nghĩ nữa.

Bởi vì nhìn một vòng cũng không thấy Tể Tể đâu, hơn nữa anh còn đang ở trên xe cảnh sát, đứa nhỏ lạc mất rồi mà còn nghĩ được à?

Trong lúc luống cuống, thậm chí anh còn quên mất mình đã nhìn thấy gì trước khi hôn mê nên đã đỏ mặt tía tai gào lên với cảnh sát.

“Anh đừng có nói nhảm với tôi! Tể Tể nhà tôi bị lạc mất rồi, tôi... tôi... Tể Tể nhà tôi đâu? Tại sao các anh lại bắt tôi, mau thả tôi ra, tôi phải đi tìm Tể Tể!”

Anh vừa ngẩng đầu lên thì đúng lúc nhìn thấy chiếc xe việt dã của mình ở vị trí cách đó không xa.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả những chuyện xảy ra trước khi hôn mê tràn về trong trí óc.

Trong đầu anh phát đi phát lại khoảnh khắc anh quay đầu lại, nhìn thấy hình ảnh Tể Tể bị nứt ra vừa kỳ dị vừa khủng bố.

Hoắc Trầm Vân: “...”

A a a!

Tể Tể vỡ thành mảnh vụn ở trên xe!

Sau đó bị cảnh sát phát hiện ra?

Sau đó anh trở thành thủ phạm tội ác tày trời cực kỳ tàn bạo không xứng làm người?

Hoắc Trầm Vân bị suy nghĩ của chính mình dọa đến ngây người!

Nhưng những cái này đều không quan trọng!

Quan trọng là bây giờ anh phải tìm được Tể Tể!

“Mau thả tôi ra! Tôi phải đi tìm Tể Tể!”

“Điện thoại của tôi đâu? Mau trả điện thoại lại cho tôi, tôi phải gọi điện thoại cho chú Cố của Tể Tể, Tể Tể nói phải may vá lại... á!”

Trong xe đột nhiên an tĩnh lại.

Bởi vì Hoắc Trầm Vân đang luống cuống hoảng hốt đã bị cảnh sát lớn tuổi không nhịn được kia đánh cho hôn mê.

Thần hồn của Tể Tể trong chiếc xe còn lại cũng đang gấp gáp nhìn khối thịt bị đặt trong túi bóng của mình rồi nhìn sang chiếc xe đang chở chú út, bé gấp tới mười sợi thần hồn cũng đã rụng mất ba sợi.

Thôi rồi!

Sức mạnh càng yếu thêm rồi!

Tể Tể nhìn thấy hình như chú út đã bị chú cảnh sát bắt đi mất thì gấp tới mức lập tức dùng thần hồn liên hệ với cha Minh Vương.

“Cha, thịt của Tể Tể bị vỡ rồi bị chú cảnh sát phát hiện, chú út bị chú cảnh sát coi thành người xấu bắt đi rồi ~~~~”

Minh Vương vừa tiễn đi chưa tới một nửa quỷ hồn mới thì cảm thấy khó hiểu: “Không phải đã may lại rồi à?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free