Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 317:
Hình ảnh này không khỏi quá kích thích rồi!
Khuôn mặt đẹp trai của Hoắc Trầm Vân điên cuồng co giật, thậm chí anh còn không kịp phát ra âm thanh hét chói tai thì hai mắt đã trợn ngược mất đi ý thức.
Tể Tể vừa bị vỡ thành một đống mảnh vụn: “…”
Tể Tể cũng không kịp đi xem tình huống của chú út, đồng tử của bé bật nhảy lên nhìn thấy chiếc xe đang chạy như bay về phía làn xe phụ bên cạnh, dọa đến bé lập tức dùng cánh tay còn nguyên của mình bay tới bên vị trí điều khiển, dùng sức kéo lấy vô lăng.
Phương hướng đã được điều chỉnh rồi như tốc độ của xe không hề giảm xuống.
Tể Tể đã vỡ thành mảnh vụn cực kỳ sốt ruột, bàn tay có năm ngón vội vàng nhảy khỏi vô lăng, cố gắng kéo lấy cái chân đang đạp trên chân ga của chú út ra.
“Hộc hộc hộc hộc hộc hộc!”
Mới vừa xê dịch được một nửa, bằng mắt thường có thể nhìn thấy tốc độ của xe đã giảm xuống, nhưng bên ngoài lại truyền tới tiếng hét sợ hãi chói tai, còn có tiếng huýt sáo dồn dập.
Tể Tể tay thì bận chân thì không có, lập tức nhìn ra phía ngoài, kết quả đôi con ngươi lại theo bé lăn vào chỗ chân phanh, bé dùng bàn tay hoàn chỉnh kia lập tức nhặt đôi con ngươi lên rồi thuận tay ném lên trên bàn điều khiển trước mặt để nhìn phương hướng.
Á!
Cuối cùng xe vẫn lao lên làn đường phụ, trên làn đường phụ vừa lúc đang có một chiếc xe cảnh sát dừng ở đó, bên cạnh xe cảnh sát có hai chú cảnh sát đang thổi còi tuýt tuýt.
Đồng thời nhanh chóng né tránh chiếc xe vẫn còn giữ nguyên tốc độ siêu nhanh này của bọn họ.
Bàn tay nhỏ kéo chặt tay lái, xe lại chuyển động với tốc độ cực cao.
Một tiếng “Rầm” vang lên!
Chiếc xe đâm vào đuôi xe cảnh sát rồi dừng lại!
Đôi con ngươi của Tể Tể quăng trên bàn điều khiển đã bị túi khí an toàn ở vị trí lái bắn ra ngoài, đâm vào trong khe hở của hàng ghế sau.
Mà cơ thể vỡ nát vốn bị bé bao chặt trong quần áo, chân bị phân thành nhiều mảnh và những bộ phận khác đều rơi trên mặt đất chỗ ghế sau.
Tể Tể dùng ngón tay nhỏ đã mỏi nhừ vừa định đi thu dọn đống kia thì hai chú cảnh sát đã vội vàng kéo cửa xe ở vị trí lái ra.
Tể Tể đã bị vỡ nát: “…”
****2:
Làm sao đây, làm sao đây.
Bé đã vỡ thành thế này rồi, nếu bị các chú cảnh sát phát hiện nhất định sẽ dọa hỏng các chú cảnh sát mất.
Ngay khi cảnh sát kéo cửa ghế lái ra, Tể Tể lập tức dùng tay che con ngươi rơi ở dưới vị trí lái lại.
Không nhìn thấy bé!
Không nhìn thấy bé!
Chú cảnh sát còn lại mở cửa xe ở vị trí phó lái ra, nhìn thấy vị trí phó lái không có ai thì thở phào một hơi.
Rồi cậu ta nhanh chóng nhìn về ghế sau, vừa nhìn thấy thì…
Chú cảnh sát trẻ vừa mới tốt nghiệp trường cảnh sát chưa trải qua các vụ án máu me khủng bố đã bị dọa tới lạc giọng.
“A a a… có có có… có…”
Đồng chí cảnh sát lớn tuổi hơn một chút đang ôm người hôn mê trên vị trí lái xuống nghe thấy thì lập tức nhìn về phía đồng nghiệp trẻ tuổi của mình.
“A a ơ ơ gì, làm sao vậy?”
Chú cảnh sát trẻ tuổi bị dọa tới nói năng lộn xộn, hoàn toàn không tổ chức rành mạch được ngôn ngữ của mình.
“Có… có tay… có chân…”
Cảnh sát lớn tuổi đặt Hoắc Trầm Vân xuống mặt đất bên cạnh để đợi 120 đến, nghe thấy giọng nói của đồng nghiệp, anh ta không nhịn được chậc một tiếng.
“Chỉ cần không phải cơ thể khuyết tật thì có ai không có tay có chân hả, lá gan này của cậu đúng là… nếu không thì cậu đổi một nghề khác đi? Ngành cảnh sát này có thể không quá hợp với cậu đâu!”
Chú cảnh sát trẻ tuổi: “Không phải… là… là…. đứt… đứt tay…. đứt… đứt đầu….”
Tể Tể đang che con ngươi thấy chú cảnh sát trẻ tuổi bị dọa không nhẹ thì lập tức buông bàn tay đang che mắt mình ra rồi lặng lẽ đi vòng qua cạnh ghế ngồi, sau đó cố gắng kéo lấy quần áo ở ghế sau.
Kéo xuống chắc là có thể che đậy được cánh tay và chân bị đứt lìa của bé nhỉ?
Lúc bàn tay nhỏ đang cẩn thận kéo góc áo thì vừa lúc bị người cảnh sát trẻ tuổi kia nhìn thấy một cách rõ ràng.
Chú cảnh sát trẻ tuổi kia bị dọa tới nhảy cao ba thước, cậu ta hoàn toàn đánh mất khả năng nói chuyện của mình, vô thức hét toáng lên!
“A a a!”
Chú cảnh sát lớn tuổi: “…”
“Thằng nhóc cậu!”
Chú cảnh sát lớn tuổi bất lực, thấy tên nhóc trẻ tuổi này vẫn luôn nhìn chằm chằm vào vị trí ghế sau giống như ghế sau có cái gì đó nhìn thấy mà giật mình nên anh ta cũng đưa mắt nhìn qua đó.
Đúng lúc bàn tay nhỏ của Tể Tể đang nắm lấy góc áo, ngón tay mũm mĩm cố gắng kéo kéo, vừa run rẩy vừa kéo áo xuống từng chút một.
Chú cảnh sát lớn tuổi: “…”
Anh ta cho là mình nhìn nhầm rồi nên lập tức đưa tay lên dụi mắt.
Một con ngươi của Tể Tể kẹt trong khe hở của đệm lưng ghế sau, tầm nhìn hoàn toàn không bị che chắn.
Một con ngươi khác thì ở chỗ chân ga, tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất.
Nếu như không bị vỡ thành mảnh nhỏ thì dù chỉ có hai hốc mắt đen ngòm bé cũng vẫn có thể nhìn thấy.
Nhưng bây giờ…
Bé không nhìn thấy gì cả, bàn tay nhỏ cứ cẩn thận từng li từng tí một kéo góc áo dịch chuyển từng chút từng chút một.
Hoàn toàn không biết được động tác nhỏ này của bé đã bị hai chú cảnh sát nhìn thấy rõ ràng.