Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 316:

Ông ta mau chóng lùi về phía sau như gặp quỷ rồi giơ tay lên muốn cắt đứt liên hệ giữa mình và con rối.

Nhưng đã muộn rồi!

Theo việc con rối nhỏ đại biểu cho Hoàng Ngọc Hương bỗng dưng bị ngọn lửa màu u lam đốt cháy, ông ta chỉ cảm thấy từ ấn đường tới trái tim giống như bị quăng vào một ngọn núi lửa đang rực cháy.

Cái loại nhiệt độ nóng bỏng đó, rõ ràng trên người không có chút lửa nào nhưng nhiệt độ đó lại truyền từ trong ra ngoài, chỉ trong chớp mắt, nó đã truyền khắp toàn thân làm ông ta đau đến kêu gào liên tục rồi không ngừng lăn lộn trên mặt đất.

“Đau!”

“Đau!”

“Nóng quá!”

“Cứu mạng!”

“Cứu mạng với!”

Có lẽ là mệnh chưa dứt nên khi Hải đạo trưởng đang điên cuồng giãy giụa lăn lộn trên mặt đất thì bên ngoài hành lang vừa lúc có người đi ngang qua, người nọ nghe thấy động tĩnh thì gọi cho 120, cộng thêm việc ông ta không giống với người bình thường nên ông ta đã nhanh chóng được đưa đến bệnh viện gần đó.

Mà trong phòng VIP bệnh viện Khang Hoa, sức mạnh của Tể Tể yếu đi, sức mạnh của Cửu U Minh Hỏa cũng giảm mất hơn nửa.

Biết lần này không lấy được mạng của tên trứng thối kia, Tể Tể quả quyết thu ngọn lửa lại, không làm lãng phí chút sức mạnh nào.

Nhưng dù cơ thể đã bị thương tổn nghiêm trọng, sức mạnh của Cửu U Minh Hỏa đã giảm mất hơn nửa, việc này vẫn gây thử thách lên cái thân thể nho nhỏ này của bé.

Pặc pặc pặc pặc pặc pặc…

Âm thanh nhỏ xíu của tiếng chỉ may đứt đoạn chỉ có một mình bé có thể nghe thấy đã lần lượt vang lên.

Sắc mặt Tể Tể biến đổi, cúi đầu nhìn từng lớp đường may bị đứt đoạn, chân tay bé luống cuống dùng quần áo bọc lấy thân thể mũm mĩm của mình lại rồi sau đó bỗng lao vào lòng Hoắc Trầm Vân vẫn đang nhìn bé một cách lo lắng bất an.

Âm thanh non nớt gấp gáp không chờ nổi.

“Chú út, mau mang Tể Tể về nhà!”

Tể Tể sắp rách ra rồi!

Chỉ có thể kiên trì nhiều nhất là ba phút!

Hoắc Trầm Vân khi nào đã từng nhìn thấy dáng vẻ gấp không chờ nổi này của bé, biết được việc không ổn, anh cũng không quan tâm tới tình huống của Hoàng Ngọc Hương thế nào nữa mà ôm lấy Tể Tể rồi xông ra ngoài.

Lục Tây Ba cảm thấy tình huống của Tể Tể không ổn lắm, bởi vì cả khuôn mặt của bé đều có vẻ vô cùng sợ hãi.

Nhưng Trầm Vân đã đi rồi, chú Đổng bên kia không thể không có người ở đó, đặc biêt là thím đang ngã trên đất với tình huống không rõ, anh ta lo đến cồn cào ruột gan mà ở lại rồi nhanh chóng gọi người đẩy Hoàng Ngọc Hương vào trong phòng cấp cứu.

Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể chạy như bay xuống tầng, đến bãi đỗ xe, lúc anh đặt Tể Tể xuống ghế sau thì hô hấp cũng đã không thông thuận.

“Tể Tể, cháu không thoải mái chỗ nào, chúng ta đi làm kiểm tra trước nhé?”

Tể Tể định lắc đầu, nhưng sờ tới cái cổ đang tràn ngập nguy cơ và cái đầu đang lung lay sắp đổ thì bé vội vàng dừng lại.

“Không cần! Chú út, mau về nhà! Sau đó chú gọi điện cho chú Cố bảo chú ấy mang theo chỉ khâu vá đến nhà may lại giúp cháu!”

Hoắc Trầm Vân: “… May cái gì?”

Tể Tể cảm thấy sợi chỉ trên miệng cũng đã bắt đầu đứt rời, nói chuyện bắt đầu lọt gió.

“May… may cô ( cơ ) thể!”

Hoắc Trầm Vân: “Hả?”

Tể Tể cố gắng co đầu vào trong bộ quần áo rộng lớn, nhân lúc cơ thể vẫn chưa đứt lìa mà nhắc nhở chú út.

“Chú út, đợi lát nữa dù có xảy ra chuyện gì thì chú nhất định cũng không được quay đầu lại nhìn đâu, đặc biệt là không được nhìn cháu, nhớ kỹ chưa?”

Hoắc Trầm Vân: “Hả? Tại sao?”

Chân nhỏ bắt đầu đứt ra, Tể Tể nhân cơ hội này kéo những miếng thịt đã đứt lìa ra vào trong quần áo.

Đếm ngược mười giây đứt lìa, Tể Tể lại dặn dò chú út thêm một lần nữa.

“Không có tại sao, chú út, chú đừng quay đầu nhìn, về nhà là được rồi, lúc xuống xe chú nhớ cũng đừng quay đầu lại nhìn, nếu không chú sẽ bị dọa đấy!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Trong lòng run sợ!

Nhưng càng lo lắng cho Tể Tể hơn!

Đồng thời cũng càng thấy tò mò hơn!

Tò mò đến ngứa ngáy trong lòng!

Anh cũng là người đã nhìn thấy nhiều việc đời!

Lẽ nào còn khủng bố hơn cả hình ảnh bụng Tể Tể có một cái lỗ lớn, bên trong có các loại thịt lủng lẳng rồi lấy ra ngoài tự mình nướng sao?”

Chắc không đến nỗi vậy chứ?

Nghĩ đến đây, đột nhiên anh nghe thấy từ phía ghế sau truyền tới âm thanh giống như thứ gì đó bị rách toạc.

Âm thanh đó giống như một món đồ sứ bị đập vỡ, giống như đang nứt ra từng chút một rồi sau đó vỡ tan đầy đất.

“Tể Tể?”

Không có ai đáp lại!

Hoắc Trầm Vân nhớ tới gương mặt nhỏ trắng bệch của Tể Tể, lòng lo lắng chiến thắng sự tò mò và sợ hãi, anh lập tức quay đầu nhìn về phía hàng ghế sau.

Vừa nhìn thấy, chân đạp ga của anh ta đã dùng sức, chân ga bị giẫm mạnh hết cỡ, trong đầu anh trống rỗng, đập vào mắt là cánh tay nhỏ bị nứt vỡ của Tể Tể, còn có cái cổ lộ ra khỏi áo phông…

Bịch môt tiếng, cái đầu nhẵn bóng của Tể Tể cứ vậy mà rơi ngay xuống trước mặt anh!

Rơi xuống!

Lăn giống như quả dưa hấu, từ không trung rơi xuống ghế sau, sau đó từ ghế sau có một đống thịt rơi lộc cộc xuống dưới, rơi trên mặt đất trước hàng ghế sau…

Hoắc Trầm Vân: “…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free