Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 315:
“Chú Đổng.”
“Trầm Vân, Tể Tể.”
Tể Tể mềm mại đáp lại: “Cháu chào chú Lục ạ!”
Lục Tây Ba cảm thấy Tể Tể cũng là quý nhân trong đời của mình, nói khổ tận cam lai chính là khổ tận cam lai, anh ta vui vẻ ôm Tể Tể lên mà tung hứng.
Anh ta là bác sĩ, quần áo Tể Tể đang mặc rất mỏng, lúc ôm Tể Tể thì anh ta nhận ra trên người Tể Tể có điểm không đúng.
Vừa định kéo quần áo lên xem bụng nhỏ và lưng của bé thì Tể Tể đã trượt xuống giữ chặt quần áo.
“Chú Lục, chú cũng đến thăm chị Tung Tung ạ?”
Lục Tây Ba gật đầu: “Tể Tể, để chú xem thử bụng nhỏ của cháu một chút, sao chú cảm thấy giống như là có đường may vậy? Có phải lúc cháu chơi đùa đã lấy sợi dây gì quấn lên thân mình không?”
Đôi mắt to của Tể Tể đảo quanh, giọng nói non nớt vội vàng đáp lại.
“Không có không có.”
Hoắc Trầm Vân nghĩ tới tình huống đặc thù của Tể Tể thì lập tức ôm Tể Tể lên.
“Không có đâu, Tể Tể rất ngoan, sao có thể dùng dây quấn lên thân mình được chứ, làm thế khó chịu lắm!”
Tể Tể gật đầu như giã tỏi: “Đúng vậy đúng vậy!”
Lục Tây Ba: “…”
Mấy người càng thế này thì càng biểu hiện ra có vấn đề đấy!
Chẳng qua bây giờ không nói có thể là vì chú Đổng đang ở bên cạnh.
Chỉ đành đợi chú Đổng về nghỉ ngơi rồi anh tại đến tìm Tể Tể nhìn cẩn thận một lượt.
Hơn nữa vừa rồi còn có mùi khét, thế này là ăn đồ nướng xong chưa tắm rửa thay đồ đã đến bệnh viện thăm Đổng Tung Tung rồi.
Lúc mấy người đang nói chuyện thì Hoàng Ngọc Hương cũng đã đến.
Lúc mấy người nhìn thấy bà ta thì sắc mặt đều biến đổi.
Rõ ràng sáng nay lúc nhìn thấy Hoàng Ngọc Hương, mái tóc của bà ta vẫn còn là màu đen nhánh, cho dù không nhuộm tóc thì cũng chỉ có một chút tóc bạc.
Nhưng bây giờ, tóc của bà ta đã bạc trắng toàn bộ.
Hai má vốn dĩ đã gầy gò lại càng gầy hơn, gần như là da bọc xương, nhìn có chút dọa người.
Nếu như không phải Đổng Quốc Thành còn nhớ bộ quần áo đang mặc trên người bà ta thì ông ấy gần như không nhận ra người này là ai.
Sắc mặt Đổng Quốc Thành thay đổi, ông ấy nhanh chóng đứng dậy.
“Ngọc Hương, bà làm sao thế này?”
Ánh mắt Hoàng Ngọc Hương có hơi dại ra, sau khi nhận ra Đổng Quốc Thành thì bà ta gào khóc.
“Quốc Thành, ông… Ông mau cứu con trai của chúng ta đi, mau cứu thằng bé đi! Hải đạo trưởng nói tuổi của tôi đã lớn rồi, vận may cũng không còn tốt nữa, dùng vận may của người trẻ tuổi hoặc là số mệnh của trẻ con nối lên cho con trai chúng ta thì con trai của chúng ta mới có thể tiếp tục sống tiếp được.
Con ngươi Đổng Quốc Thành trừng lớn, cơ thể ông ấy hơi run rẩy: “Dư Hoa xảy ra chuyện gì rồi? Bà nói rõ ra đi!”
Gương mặt Hoàng Ngọc Hương phờ phạc giống như không biết nên nói từ chỗ nào, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Trầm Vân và Tể Tể, ánh mắt bà ta đột ngột thay đổi.
Ánh mắt đục ngầu vừa sốt ruột vừa sợ hãi của bà ta đột nhiên trở nên vô cùng độc ác, bùa con rối dán sau lưng trong lớp quần áo đột nhiên điều khiển bà ta làm bà ta giống như chó nhìn thấy xương mà xông về phía Hoắc Trầm Vân và Tể Tể một cách hung ác đáng sợ.
Trong căn phòng cũ nát ở một thôn cách thành thị trăm dặm, Hải đạo trưởng nhìn chằm chằm vào Minh Tể Tể thông qua ánh mắt của Hoàng Ngọc Hương, đáy mắt ông ta lóe lên một ánh sáng hưng phấn.
“Minh Tể Tể, mày chết chắc rồi!”
****1:
Ngay khi Hoàng Ngọc Hương hành động, Tể Tể vốn đã cảm thấy bà ta kỳ lạ cũng lập tức hành động.
Bé dùng tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy mà rời khỏi ngực của Hoắc Trầm Vân, đồng thời cũng đẩy Hoắc Trầm Vân và Lục Tây Ba bên cạnh đang hoàn toàn ngây ra như phỗng.
Khi Tể Tể mở miệng, âm khí khiếp người nhạt đến gần như không nhìn thấy kia đã bị bé nuốt lấy hết toàn bộ.
Đồng thời bé cũng nhảy lên, bàn tay nhỏ đầy thịt đập vào ấn đường của Hoàng Ngọc Hương.
“Dừng!”
“Lục soát!”
Mấy câu Minh ngữ tối nghĩa ngắn gọn mang theo sức mạnh của bé trực tiếp cuốn vào trong đầu Hoàng Ngọc Hương.
Tể Tể xem kỹ càng chuyện sáng nay sau khi Hoàng Ngọc Hương rời khỏi bệnh viện đã đi đâu gặp ai và làm gì, khi bé nhìn thấy trong thần hồn của Hoàng Ngọc Hương, thấy bà ta đi gặp tên đạo trưởng xấu xa mà bé đã từng gặp thì dùng giọng non nớt hừ một tiếng.
“Thì ra tên trứng thối đó là ông!”
Tể Tể nhắm mắt lại, thúc giục Cửu U Minh Hỏa nơi linh đài.
Cho dù sức mạnh của bé đã yếu đi, nhưng dám lợi dụng người khác tính kế chú út ở nhân gian của bé thì nhất định phải trả giá lớn!
Cửu U Minh Hỏa rực cháy bừng bừng, Tể Tể rút một tia lửa ra rồi dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai mà ấn lên lá bùa con rối dưới lớp quần áo sau lưng Hoàng Ngọc Hương.
Hoàng Ngọc Hương giống như bị điện giật, thân thể bà ta run rẩy một cách kịch liệt.
Bà ta phát ra một tiếng hét chói tai giống như tiếng dã thú rồi ngã bùm xuống mặt đất không động đậy nữa.
Hải đạo trưởng trong căn phòng nát nhìn thấy Cửu U Minh Hỏa thông qua ánh mắt của Hoàng Ngọc Hương thì lập tức sững sờ, ông ta không biết đó là cái gì, nhưng bản năng nói cho ông ta biết đó là thứ nguy hiểm!
Cực kỳ nguy hiểm!