Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 315
Sau khi xác định tất cả đều không có vấn đề, một hàng người mới rời khỏi bệnh viện.
Trên đường trở về, Hoắc Tư Thần không nhịn được hỏi ra.
“Chú út, chỗ mà chú đi tới là nhà của ai vậy? Tại sao chú lại đi sang đó?”
Hoắc Trầm Vân vỗ đầu mình mấy cái.
“Bên đó là phòng mà anh hai mua cho mấy người chú Đổng, cũng là chú Đổng gửi Wechat cho chú bảo chú qua bên đó một chuyến, nói là có chuyện muốn nói với chú.”
“Lúc chú đến đó thì cửa đang hé mở, chú Đổng gửi Wechat bảo chú ấy đang ở siêu thị cách đó không xa nên bảo chú đợi một lát.”
“Sau đó chú cứ đợi cứ đợi rồi ngủ quên mất.”
Tể Tể hỏi đến vấn đề quan trọng: “Chú út, chú xác định đấy là tin nhắn do chú Đổng gửi cho chú ạ? Chú bị ác quỷ theo dõi rồi!”
Hoắc Trầm Vân vô cùng sợ mấy thứ quỷ quái đó: “…”
“Bây giờ chú lập tức gọi cho chú Đổng hỏi một chút.”
Một phút sau, Hoắc Trầm Vân cúp điện thoại, sắc mặt anh trở nên vô cùng khó coi.
“Chú Đổng không biết việc này, vườn nho bên Vận Thành rất bận, chú ấy vừa đưa thím tới bên Đế Đô sau đó đã ngồi chuyến bay tối cuối cùng về Vận Thành luôn rồi.”
Kết quả này cũng nằm trong dự đoán của mọi người.
Tể Tể nhắc tới Hoàng Ngọc Linh: “Chú út, mẹ của chị Tung Tung có làm giao dịch với ma quỷ, mười ngày sau bà ấy sẽ phơi thây đầu đường!”
Sắc mặt của Hoắc Trầm Vân biến đổi: “Chú sẽ lập tức gọi điện thoại bảo chú Đổng đến Đế Đô!”
Năm giờ chiều cùng ngày hôm đó, Đổng Quốc Thành đến Đế Đô.
Hoắc Trầm Vân để ba người cháu trai đã bận rộn liên tục của mình trở về nghỉ ngơi, còn mình thì dẫn theo Tể Tể tới sân bay đón người, sau đó chạy thẳng tới bệnh viện Khang Hoa xem tình hình của Đổng Tung Tung.
Khí chất của Đổng Quốc Thành nho nhã, nhìn hoàn toàn không giống là một đôi vợ chồng với Hoàng Ngọc Hương nói khóc lóc la lối là khóc lóc la lối kia.
Đổng Tung Tung còn chưa tỉnh nhưng cũng đã thoát khỏi nguy hiểm, cô ấy được chuyển tới phòng bệnh VIP, có lẽ tối nay sẽ tỉnh lại.
Hoắc Trầm Vân nhìn Đổng Quốc Thành vẫn luôn nhíu chặt mày thì cảm thấy vô cùng áy náy: “Chú Đổng, xin lỗi chú, là do cháu không chăm sóc tốt cho Tung Tung.”
Đổng Quốc Thành xua tay, vỗ vỗ bả vai anh.
“Tây… Trầm Vân, việc này không có liên quan gì tới cháu cả, nếu như không phải Tung Tung nhất định đòi tới Đế Đô thì cũng sẽ không xảy ra mấy chuyện lộn xộn này. Rõ ràng con bé biết Cốc Hưng Úc kia ở Đế Đô nên vội vàng muốn qua đây, thím của cháu cũng không biết phát điên gì nữa mà cứ nhất định ghép đôi linh tinh, bắt hai người thành đôi nữa!”
Đổng Quốc Thành thở dài: “Người phải nói xin lỗi nên là chú mới đúng! Trầm Vân, xin lỗi cháu.
”
Bởi vì có quan hệ với Trầm Vân nên việc kinh doanh vườn nho của nhà họ Đổng có thể dùng từ ngày ngày hái ra tiền để hình dung cũng không quá đáng.
Nhưng ông ấy không hề có ý định di chuyển vườn nho tới Đế Đô, lúc đó đồng ý cũng là vì thấy vợ và con gái rất muốn đến Đế Đô, thêm cả quan hệ với Trầm Vân nữa…
Đổng Quốc Thành lại thở dài một hơi: “Chú biết từ trước tới nay cháu vẫn luôn chăm sóc Tung Tung như em gái ruột, nhưng suy cho cùng Tung Tung cũng là con gái của chú, chú nghĩ biết đâu…”
Đổng Quốc Thành đột nhiên đứng lên, cúi người nói lời xin lỗi với Hoắc Trầm Vân.
“Là chú có lỗi với cháu! Trầm Vân, chú xin lỗi!”
Hoắc Trầm Vân vội vàng đặt Tể Tể lên ghế sô pha bên cạnh rồi đỡ lấy Đổng Quốc Thành.
“Chú Đổng, chú đang làm gì thế, lúc nhỏ nếu như không có chú chăm sóc thì cháu chưa hẳn có thể lớn lên một cách bình an được.”
Cho nên dù bị Hoàng Ngọc Hương đánh nhưng Hoắc Trầm Vân cũng chẳng để ý chút nào.
Chẳng qua muốn anh cưới Tung Tung, anh thật sự không làm được.
Đó chỉ là tình anh em, không phải là tình cảm nam nữ, anh không muốn làm lỡ cả đời của Tung Tung.
Tể Tể lập tức lắc đầu: “Không phải không phải, vận may của chú út bị đoạt đấy, nên thuở nhỏ mới thảm thương, nhưng chú út là người nhà họ Hoắc, chỉ cần nhà họ Hoắc không đổ, phúc vận của nhà họ Hoắc sẽ che chở cho mỗi một người nhà họ Hoắc chân chính, nhất định có thể bình an lớn lên!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tể Tể à… cháu nói thế này làm chú Đổng lúng túng biết bao?
Nhưng Đổng Quốc Thành lại đột nhiên cười lên, ánh mắt ông ấy nhìn Tể Tể cũng mang theo sự vui vẻ.
“Đây chính là con gái của giám đốc Hoắc, tiểu thư Tể Tể sao?”
Tể Tể cười híp mắt gật đầu: “Cháu chào bác Đổng ạ!”
Hoắc Trầm Vân sửa lại lời cho Tể Tể: “Tể Tể, phải gọi là ông Đổng.”
Tể Tể nghiêng đầu nhỏ dùng giọng nói non nớt giải thích: “Nhưng nhìn bác Đổng đâu lớn như như ông nội bà nội đâu!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Đổng Quốc Thành rất thoải mái cười ra tiếng.
“Tể Tể nói đúng lắm, bây giờ Trầm Vân về nhà họ Hoắc rồi thì chính là người của nhà họ Hoắc, cháu gọi chú một tiếng anh Đổng là được rồi.”
Hoắc Trầm Vân vội vã lắc đầu: “Thế thì không được! Mặc dù cháu về nhà họ Hoắc rồi nhưng cháu lại lớn lên ở nhà họ Lục, ơn nuôi dưỡng và dậy dỗ tuyệt đối không thể quên được! Chú Đổng mãi mãi là chú Đổng của cháu!”
Lục Tây Ba tham gia khoa huấn luyện khẩn cấp ba ngày vừa về đến bệnh viện thì biết được tin tức Đổng Tung Tung đang nằm viện, lúc này anh ta mặc áo blouse trắng vội vã chạy đến.