Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 313:
Bàn tay nhỏ mũm mĩm xoa nhẹ trên cổ chú út, Tể Tể lặng yên không một tiếng động xóa sạch dấu vết ác quỷ kia để lại.
“Được rồi, chú út an toàn rồi!”
Xóa sạch dấu vết, thứ quái quỷ kia muốn tìm chú út thì cũng không còn dễ dàng nữa.
Bách Minh Tư tìm thấy một tế đàn vô cùng đơn giản thô ráp ở tận cùng trong phòng sách, bên trên còn có mấy sợi tóc, anh tìm một cái túi nilong rồi đặt mấy sợi tóc đấy vào trong.
Hoắc Trầm Vân hít phải không ít thuốc mê, ba anh em nhà họ Hoắc không quá yên tâm nên cùng nhau đưa người đến bệnh viện Khang Hoa.
Thật là trùng hợp, lúc Hoắc Trầm Vân kiểm tra xong hết và đang được đưa vào phòng bệnh thì bọn họ gặp phải Hoàng Ngọc Hương.
Ngay khi vừa nhìn thấy Hoắc Trầm Vân, đáy mắt bà ta rõ ràng không có chút kinh ngạc nào.
Nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ vô cùng lo lắng và quan tâm.
“Trầm Vân cậu ấy bị làm sao vậy?”
Tể Tể chú ý thấy màu sắc đường sinh cơ nhàn nhạt trên cổ Hoàng Ngọc Hương đã đậm hơn rất nhiều, đó là biểu hiện của hại người không thành sau đó bị thứ đồ xấu kia cắn ngược lại trên cơ thể nên đường sinh cơ âm thầm bị rút ra.
Theo tốc độ này, không quá mười ngày, Hoàng Ngọc Hương nhất định sẽ chết.
Tể Tể còn nhớ bà cô này đã đánh chú út nên khi nói chuyện với bà ta giọng nói của bé vừa non nớt vừa hung dữ.
“Dì xấu xa, dì lại làm chuyện xấu nữa thì không đến mười ngày nhất định sẽ phơi thây đầu đường!”
Hoàng Ngọc Hương tức đến suýt chút nữa mở miệng chửi ầm lên, nhưng vừa nghĩ tới cô bé này là con nuôi của Hoắc Trầm Lệnh, hôm qua sau khi bọn họ rời đi, bà ta đã bị ép liên tục nói xin lỗi, cầu xin đủ điều trước mặt Hoắc Trầm Lệnh, thậm chí cam đoan sẽ nhận lỗi với Hoắc Trầm Vân thì cuối cùng mới được thả đi.
Bây giờ nhớ lại vẫn làm bà ta cảm thấy vừa oán giận vừa đố kị.
Nhóc con không biết đến từ đâu này sao mà may mắn đến thế, vậy mà có thể được người cầm quyền nhà họ Hoắc nhận nuôi!
Theo ý của Vương Ngọc Linh, chỉ cần lấy được ngày sinh tháng đẻ của đối phương hoặc da tóc trên người đối phương là có thể tìm đại sư di chuyển vận may từ trên người đối phương lên người mình muốn chuyển tới, nếu như bà ta có thể chuyển vận may của con nhóc này đến trên người con trai mình…
Có được may mắn của con nhóc này, bà ta còn cần gì phải dùng bất cứ giá nào để làm con gái mình và Hoắc Trầm Vân ở cùng nhau nữa?
Nói trắng ra là làm mối cho con gái và Hoắc Trầm Vân không phải là vì đang suy nghĩ cho tương lai của con trai sao?
Nghĩ thông điều này, lúc Hoàng Ngọc Hương nhìn Tể Tể thì cười đến vô cùng hòa nhã dễ gần.
“Nhóc con gọi là Tể Tể đúng không? Bụ bẫm đáng yêu thật đấy.”
Tể Tể: “…”
Ba anh em nhà họ Hoắc lạnh lùng nhìn chằm chằm bà ta.
Đã biết được thế nào là lật mặt nhanh như lật sách trong lời đồn!
Với những việc làm hôm qua của Hoàng Ngọc Hương, dù cho bà ta đã bị cha của bọn họ doa tới giận mà không dám nói thì cũng sẽ không đột nhiên thân thiết với Tể Tể như thế này.
Nói khó nghe hơn một chút chính là khi không mà tỏ ra ân cần thì không phải kẻ gian thì cũng là phường trộm cắp.
Hoàng Ngọc Hương khen Tể Tể xong thì chuẩn bị đưa tay ra muốn xoa đầu bé, muốn nhân cơ hội này bứt mấy cọng tóc xuống, kết quả bà ta lại nhìn thấy cái đầu trọc của Tể Tể, khóe miệng không khỏi giật giật.
Bà ta quên mất!
Đứa con gái nhà họ Hoắc nhận nuôi này, bây giờ mẹ nó đang trọc đầu.
Cũng không biết là cái sở thích gì nữa!
Lúc Hoàng Ngọc Hương muốn dựa vào gần Tể Tể thì Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần cũng đã bước lên trước che Hoắc Tư Tước đang ôm Tể Tể ở phía sau, Bách Minh Tư ở bên cạnh cũng bước lên trước một bước che kín hai người lại.
Hoàng Ngọc Hương nhìn thế trận này, trong lòng hận không thể cho mấy thằng nhóc này mấy bạt tai, nhưng ngại vì thế mạnh của Hoắc Trầm Lệnh nên bà ta chỉ đành nghẹn lại.
Tể Tể không hiểu mấy thứ linh tinh kia, nhưng âm khí quanh thân Hoàng Ngọc Hương làm Tể Tể mở miệng nói một cách lạnh lùng.
“Kết cục của bất kỳ người nào làm giao dịch với quỷ đều sẽ vô cùng thê thảm! Xuống Địa Phủ còn phải chịu cực hình dưới mười tám tầng địa ngục trước rồi mới có thể bắt đầu đi thanh toán nghiệp nợ!”
“Dì xấu xa, mười ngày sau dì sẽ phơi thây đầu tường, dì đã chuẩn bị xong việc tiếp nhận cực hình của Địa Phủ chưa?”
Hoàng Ngọc Hương tức sôi máu nhưng vẫn không dám làm gì, cuối cùng bà ta tự tạo cho mình một bậc thang, nói một câu “trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ” rồi sau đó xám xịt rời đi.
Mà lời của Tể Tể giống như một cây kim đâm vào trong lòng bà ta.
Sau khi rời khỏi, bà ta vô cùng lo lắng mà đi tìm Vương Ngọc Linh.
Không chỉ vì những lời độc ác của Tể Tể, còn là vì Hoắc Trầm Vân được đưa đến bệnh viện, tất cả những thứ này đều không giống với kế hoạch Vương Ngọc Linh đã nói với bà ta.
Theo tình hình hiện tại, Hoắc Trầm Vân căn bản không hề điên!
Đương nhiên, điều quan trọng hơn là bà ta muốn dịch chuyển vận may của con bé kia!
****0:
Mười giờ sáng, Hoắc Trầm Vân tỉnh lại.
Hoắc Tư Cẩn ôm Tể Tể, dẫn theo hai người em trai và Bách Minh Tư vẫn luôn trông coi trong phòng bệnh, nhìn thấy chú út đã tỉnh lại, anh lập tức gọi bác sĩ đến kiếm tra.