Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 313

Một chân nhỏ mũm mĩm chống trên mặt đất không ngừng dài ra, cho đến khi lên đến độ cao tầng thứ hai mươi.

Ba anh em nhà họ Hoắc không biết xuất phát từ nguyên nhân gì mà không nhắm mắt lại: “…”

Lúc Tể Tể đang chuẩn bị đặt ba người anh trai xuống thì phát hiện vẫn chưa lên tới nơi.

Thế mà còn thiếu hai tầng nữa.

Tể Tể lập tức hiểu được cái này là do sức mạnh bị giảm gây ra!

Bé nghiêng đầu nhìn ba người anh trai bị nhấc lên, không hề chú ý tới sự khác thường của ba người họ, bé ho khụ một tiếng, giọng vừa non nớt vừa lúng túng giải thích với ba người anh trai.

“Vẫn chưa đủ độ cao, còn thiếu hai tầng nữa ạ. Anh cả, Tể Tể đưa anh lên trước rồi sau đó sẽ đưa anh hai và anh ba lên, anh cả lên rồi nhớ chú ý tránh ra nhé, nếu không anh hai và anh ba sẽ đập vào anh đấy!”

Ba anh em nhà họ Hoắc: “….Cái gì cơ?”

Ba anh em nhà họ Hoắc đầu óc đang trống rỗng bỗng lúc này trong đầu có suy nghĩ giống nhau đến kỳ lạ.

Là Tể Tể muốn đưa một người lên trước, vậy hai người còn lại thì sao?

Giữa không trung không treo bất kỳ vật chống đỡ nào sao?

Tể Tể nhìn bọn họ lơ mơ giống như nghe không hiểu mình nói, bé nhấc chân nhỏ mập mạp lên.

“Anh cả, đi thôi!”

Sau đó Hoắc Tư Cẩn toàn thân cứng ngắc không dám có bất kỳ động tác nào bị Tể Tể trực tiếp đá lên.

Anh mặt không đổi sắc, chỉ làm ra duy nhất một động tác, đó chính là dùng hay tay che chặt miệng mình!

Tể Tể nhìn thấy thì ánh mắt cũng sáng lên.

“Đúng đúng đúng! Anh cả không thể phát ra âm thanh được, sẽ dọa thứ xấu ở bên trên chạy mất đấy! Anh hai anh ba, hai người cũng phải che miệng lại để đề phòng có chuyện gì xảy ra!”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đang bị nhấc lên.

****9:

Ba anh em nhà họ Hoắc một trước một sau rơi xuống đất, lúc ba người còn chưa hết hoảng hồn thì đã nhìn thấy Tể Tể nhảy lên từ cửa sổ.

Ba anh em nhà họ Hoắc: “…”

Sau lưng truyền tới một giọng nói mang theo ngạc nhiên.

“Anh Tư Cẩn, mọi người…”

Ba anh em nhà họ Hoắc vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Bách Minh Tư đang mặc quần áo thường ngày.

Tể Tể vừa nhảy vào từ cửa sổ cũng nhìn thấy, bé giảm nhỏ giọng nói non nớt mềm mại của mình lại nói.

“Chào anh Minh Tư .”

Bách Minh Tư chuẩn bị đi qua bế Tể Tể lên thì Hoắc Tư Tước đã nhanh hơn một bước kéo Tể Tể vào trong ngực mình.

“Minh Tư, sao em lại ở đây?”

Bách Minh Tư chỉ cửa phòng bên cạnh nói: “Em nhận nhờ vả của người ta nên qua đây giúp người bên trong xem thử, kết quả vừa vào đến đây thì phát hiện ra có chỗ không bình thường.

Cửa phòng nửa mở, mấy người Hoắc Tư Cẩn vừa lúc nhìn thấy Hoắc Trầm Vân đang nửa dựa trên ghế sô pha giống như đang nằm ngủ.

“Chú út!”

Mọi người mau chóng chạy vào, Bách Minh Tư vội giải thích: “Yên tâm đi, chú út Hoắc không sao cả, chẳng qua chú ấy hít phải thuốc mê nên tạm thời bị hôn mê thôi.”

Tể Tể ngửi thấy mùi đàn hương thì hắt hơi mạnh một cái.

“Anh Minh Tư, ai gọi anh qua đây vậy?”

Bách Minh Tư nhíu mày nói: “Ông cụ nhà họ Đổng.”

Tể Tể mù mờ: “Đấy là ai ạ?”

Hoắc Tư Cẩn lập tức nghĩ tới một người: “Chắc là ông nội của Đổng Tung Tung.”

Từ sau khi biết được chú út là ai, Hoắc Tư Cẩn đã điều tra rõ ràng về nhà họ Lục và nhà họ Đổng có quan hệ tốt nhất với nhà họ Lục.

“Nhưng mà không phải ông cụ nhà họ Đổng đã chết mười năm nay rồi sao?”

Bách Minh Tư gật đầu: “Là ông nội em nói với em, ông cụ nhà họ Đổng tìm ông qua việc báo mộng, nói là cháu trai của mình gặp nguy hiểm nên nhờ người nhà họ Bách qua xem thử, đề phòng có chuyện gì xảy ra.”

Hoắc Tư Thần tặc lưỡi: “Còn có thể làm thế cơ à?”

Tể Tể cũng biết dân cư Địa Phủ có thể báo mộng cho người nhà trên trần gian, là loại tránh họa tìm lợi, nếu không ở Địa Phủ không có tiền tiêu lại còn không muốn đi làm, vậy thì có hơi thê thảm.

“Thế ông nội Đổng và ông nội Bách quen nhau à?”

Bách Minh Tư lại gật đầu nói: “Quen, khi còn trẻ ông nội em từng suýt bị người ta làm hại ở Vân Thành, lúc đó ông nội Đổng đã giúp ông cho nên ông mới tránh được kiếp nạn đấy.”

Trong những năm này, thật ra nhà họ Bách và nhà họ Đổng vẫn luôn liên lạc với nhau, bọn họ cũng luôn muốn chú Đổng đến Đế Đô định cư, chẳng qua chú Đổng vẫn cứ từ chối.

Còn Hoàng Ngọc Hương bên kia, theo ý của ông nội, dường như Hoàng Ngọc Hương vẫn không biết nhà họ Đổng và nhà họ Bách còn có tầng quan hệ như thế này.

Đây là một căn hộ lớn gần ba trăm mét vuông, trang trí vô cùng xa hoa, cũng vô cùng hiện đại.

Nhưng trước khi bọn họ đến, ở đây chỉ có một mình Hoắc Trầm Vân.

“Người nhà họ Đổng đâu hết rồi?”

Theo ý của Tể Tể thì chú út đang gặp nguy hiểm, vậy thì người có khả năng hại chú út nhất chỉ có Hoàng Ngọc Hương đã bức bách chú út lúc ở bệnh viện, hoặc là Vương Ngọc Linh có qua lại với Hoàng Ngọc Hương.

Nhưng Hoàng Ngọc Hương cũng không ở đây, cũng không có người nào của nhà họ Đổng.

Tể Tể trượt xuống khỏi lòng anh hai, tiến tới trước mặt chú út đang hôn mê xem thử.

Trên cổ của chú út có một dấu vết rất nhạt, là dấu vết được lưu lại bởi ác quỷ, có thể bởi vì anh Minh Tư đến kịp lúc, kế hoạch của ác quỷ vẫn chưa thành công thì nó đã chạy đi mất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free