Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 311:
“Anh cả đừng giẫm, lỡ đâu giẫm nát thì phải làm sao?”
“Đúng đúng đúng, không thể giẫm đâu anh cả ơi, đấy là con mắt của em, giẫm nát rồi bây giờ Tể Tể sửa không được đâu, phải đợi Tể Tể trồng xong tóc mới có thể sửa được!”
Hoắc Tư Tước: “…”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
…
Sau một trận nhốn nháo hoảng loạn, cuối cùng mọi chuyện kết thúc bằng việc Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đánh tơi bời em trai Hoắc Tư Thần với tội gào thét linh tinh cố ý gây chuyện.
Tể Tể đã lắp hai con mắt trở lại hốc mắt trống rỗng, hốc mắt to đen ngòm lại lần nữa được đôi mắt trong veo như nước lấp đầy, làm ba người anh trai nhìn đến sững sờ.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước vốn đang bị dọa đến toàn thân ra mồ hôi lạnh, một người đá mông em trai gây sự một cái, sau đó nhìn về phía Tể Tể hít sâu một hơi.
Hoắc Tư Cẩn cảm thấy để đề phòng biết đâu lại bị Tể Tể dọa lần nữa thì cần phải hỏi trước một chút, mặc dù trong lòng anh cũng đã biết trước rồi.
“Tể Tể, em còn có năng lực gì không?”
Tể Tể: “Vậy phải xem anh cả muốn xem năng lực gì đã.”
Hoắc Tư Tước: “Ví dụ…”
Tể Tể chỉ vào anh ba đã bị đánh nhưng vẫn ôm mình đến cười nhe răng trợn mắt.
“Ví dụ bứt đầu xuống rồi lắp trở lại! Nhưng mà Tể Tể hết tóc rồi, bây giờ không gắn về được, cần phải có chú Cố khâu lại, cho nên tạm thời không thể bứt ra được.”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước tưởng tượng ra cảnh tượng kia một chút… quả thật không quá tốt đẹp!
Hoắc Tư Tước ho khan một tiếng: “Tể Tể, trò chơi khủng bố như thế lần sau không thể chơi với các anh nữa đâu, lỡ đâu dọa chết các anh…”
Hoắc Tư Thần cười khà khà bổ sung: “Thì em không còn anh trai nữa rồi!”
Nhưng Tể Tể lại lắc đầu: “Không đâu không đâu, các anh không bị em dọa chết đâu, dọa chết rồi em vẫn có thể giúp các anh sống lại!”
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần: “…”
Có thể nói gì nữa bây giờ?
Chỉ có thể nói là trâu bò!
Hoắc Tư Tước hỏi sâu hơn: “Lỡ đâu dọa chết các anh rồi mà em không thể giúp các anh sống lại được thì phải làm sao?”
Tể Tể nghiêng nghiêng đầu, cười lên một cách vui vẻ.
“Vậy em còn có thể chơi với các anh ở Địa Phủ, nhà của cha ở Địa Phủ vô cùng vô cùng vô cùng to, các anh muốn đi đâu cũng được hết!”
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần: “…”
Đến Địa Phủ ở… má nó đây là chết hết à?
Hoắc Tư Thần tò mò: “Tể Tể ơi, Địa Phủ có vui không?”
Tể Tể gật đầu như giã tỏi: “Vui lắm!”
Hoắc Tư Thần cảm thấy vô cùng hứng thú: “Tể Tể, em có thể dẫn anh tới Địa Phủ xem thử không?”
Hoắc Tư Thần vừa nói xong thì sau đầu lập tức bị đập cho hai cái.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước trăm miệng một lời: “Sống không sướng à?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tể Tể vội vàng bảo vệ giúp anh ba không bị đánh, bé nhìn anh cả và anh hai rồi giải thích một cách mềm mại đáng yêu.
“Anh cả anh hai, thật ra không cần phải chết thật đâu, chết một lúc là được rồi, chỉ cần cơ thể vẫn được bảo vệ tốt thì đến lúc đó vẫn còn có thể sống lại được!”
“Chẳng qua phải đợi sức mạnh của Tể Tể khôi phục lại đã, nếu không sẽ phải trở thành dân cư vĩnh viễn của Địa Phủ cho đến lần đầu thai sau.”
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần: “…”
Chết một lúc?
Lời này đúng là…
Sống lâu cái gì cũng thấy!
Vừa nói đến đây, Tể Tể đột nhiên trở nên cảnh giác.
“Anh cả anh hai anh ba, có thứ xấu đang nhìn chú út!”
Sắc mắt Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đồng thời thay đổi: “Tể Tể, xảy ra chuyện gì rồi?”
Tể Tể cũng không quá rõ: “Tể Tể không biết, phải tìm chú út đến thì mới biết được.”
Hoắc Tư Cẩn ôm Tể Tể lên rồi chạy ra bên ngoài, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng lập tức theo sau.
Bốn anh em đi đến trung tâm thành phố, dừng trước một khu nhà vô cùng phồn hoa đắt đỏ.
Tể Tể chỉ vào một tòa nhà trong khu dân cư.
“Chú út ở bên đó.”
Mặc dù không có máu Minh Vương chống đỡ, mặc dù sức mạnh của Tể Tể đã bị giảm xuống, nhưng trước đó Tể Tể đã nhìn thấy có sợi chỉ sinh cơ trên người bà dì xấu xa đã đánh chú út hồi sáng nên bé đã để lại một cấm chế trên người chú út.
Sức mạnh của cấm chế không mạnh, nếu có thứ xấu nào muốn ra tay với chú út thì Tể Tể sẽ có thể cảm ứng được.
Hoắc Tư Cẩn gật gật đầu, nhà họ Hoắc cũng có nhà ở đây nên bọn họ không cần phải thương lượng gì mà trực tiếp lái xe thẳng vào bên trong.
“Anh cả, đến rồi!”
Xe vừa dừng lại Tể Tể đã vội vàng xuống xe, chạy thẳng về phía hành lang cách đó khoảng ba mét.
Mấy người Hoắc Tư Cẩn lập tức xuống xe đuổi theo, Hoắc Tư Cẩn nhắc nhở bé.
“Tể Tể, ở đây phải quét thẻ, không quét thẻ thì không lên được.”
Tể Tể nhìn mấy con số Ả rập kia, kết quả bé phát hiện mình không biết con số nào cả.
Tình huống bên chú út đang rất khẩn cấp, Tể Tể nhếch miệng.
“Anh cả anh hai anh ba, mọi người nhắm mắt lại, Tể Tể mang mọi người đi lên.”
Không đợi ba anh em nhà họ Hoắc kịp phản ứng, Tể Tể đã hack máy theo dõi, hai cái tay nhỏ mập mạp một cái nắm anh hai một cái túm anh ba, rồi dùng cái chân củ cải nhấc anh cả đang không phòng bị lên, mang ba người anh ra khỏi thang máy một cách nhanh chóng không thể tưởng nổi.