Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 310:

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

A!

Nhớ ra rồi, con gái của ông là con gái ruột của Minh Vương, là công chúa nhỏ ở Địa Phủ!

Trí thông minh dần dần lấp đầy đại não cha Hoắc, nhanh chóng xoay chuyển suy nghĩ.

Cho nên, ông vừa về nhà thì bị em trai và ba đứa con cùng nhau lừa!

Cái gọi là thịt nướng...... Đại khái là Tể Tể đem thịt của mình nướng lên, chỗ thịt nướng này rất có thể rất khó chấp nhận, hình ảnh cực kỳ kinh khủng đến nỗi làm cho cả ba đứa con trai đều không thể thích ứng, cho nên nôn.

Em trai nhát gan nên hồn phách xuất khiếu, chính xác hơn là bị dọa chết!

Nhưng bởi vì có Tể Tể ở đây, cho nên vừa chết đã sống lại!

Về chuyện Tể Tể nói là trồng tóc, thậm chí còn cố tình khóa cửa phòng......

Vậy nhất định không phải là chuyện "trồng tóc" bình thường!

Hoắc Trầm Lệnh mím môi, đôi mắt trở nên u ám đen kịt, đang nghĩ chuyện gì đó.

Tể Tể thì không hiểu được nội tình bên trong.

Cha Hoắc nhìn thấy dáng vẻ hấp tấp của con gái, vội trấn an Tể Tể.

"Không có việc gì, cha giúp Tể Tể trồng tóc, rất nhanh có thể trồng xong."

Mắt Tể Tể sáng lên: "Cảm ơn cha, anh cả cũng nói sẽ giúp Tể Tể trồng tóc, nhưng mà anh cả còn chưa ăn no, hơn nữa còn cần nghỉ ngơi, ngày mai hẳn là có thể giúp đỡ Tể Tể trồng tóc."

Hoắc Trầm Lệnh nghĩ đến ba đứa con trai dám chơi xấu cha mình, khóe miệng cong lên.

"Vậy trước tiên Tể Tể cứ ở đây nhé, cha đi rửa mặt một chút, ăn cơm, sau đó lại đi lên hỗ trợ con? À, hay là để các anh của Tể Tể lên giúp đỡ trước nhé?"

Tể Tể vừa muốn từ chối, cha Hoắc đã dứt khoát quyết định.

"Cứ quyết định như vậy đi!"

Tể Tể: "Dạ?"

Cha Hoắc sờ đầu trơn trượt của con gái, cẩn thận tránh đi mười sợi tóc mà bé đã trồng, lại nhẹ nhàng sờ xuống trán bé, sau đó đứng dậy nhanh chóng rời đi.

Vừa ra cửa, thì thấy ba đứa con trai tài giỏi của mình đang đứng ngay tại bên ngoài hành lang.

Con trai cả Hoắc Tư Cẩn giữa hai đầu lông mày mang theo vài phần lo lắng, con trai thứ hai và con trai thứ ba thì đầy trông đợi, chỉ kém viết mấy chữ "Mau nhìn xem cha ruột bị dọa thành thế nào" lên mặt.

Hoắc Trầm Lệnh “hừ” lên cực nhẹ.

Ông hơi cúi đầu một chút, lúc ngẩng đầu lên thì sắc mặt liền thay đổi, mắt thường có thể nhìn thấy hơi trắng bệch, miệng hơi nhếch nhếch, giống như là đang cật lực chịu đựng điều gì.

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần, ba anh em nhìn nhau, hai anh em đằng sau rất hưng phấn, vừa muốn nói cái gì đó, liền nhìn thấy gân xanh trên trán cha ruột.

Sau đó thấy cha đưa lưng về phía bọn họ chỉ chỉ về phía gian phòng của Tể Tể, vừa chỉ chỉ đầu, sau đó bản thân tự mình vội vàng chạy đi.

Hoắc Tư Cẩn chỉ mất một giây để hiểu ra, đây là cha ruột muốn nói anh nhớ chuyện giúp Tể Tể trồng tóc.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vẫn có chút thất vọng: "Vậy mà không thấy được cảnh cha nôn!"

Hoắc Tư Tước cũng gật đầu, sờ lên cái cằm cảm khái: "Chắc là chúng ta đi lên chậm!"

Hoắc Tư Cẩn bất đắc dĩ lắc đầu: "Anh đã đồng ý giúp Tể Tể trồng tóc, các em đi nghỉ ngơi đi."

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lúc này tinh thần đang bị kích thích, làm gì có tâm tư đi ngủ.

"Chúng em cũng đi!"

Nhìn như cha Hoắc rời đi, nhưng thật ra cũng không đi xa mà đứng ở cửa phòng ngủ chính, nhìn thấy ba người con trai cùng nhau đi vào gian phòng của Tể Tể, lại “hừ” một tiếng.

Còn phải xử lý thằng em trai Hoắc Trầm Vân kia nữa!

Từ trên tầng truyền tới tiếng gào thét chói tai, Hoắc Trầm Lệnh nghe thấy thì khóe miệng cong lên, ông xoay người bước vào phòng ngủ chính, nhân tiện đóng chặt cửa phòng lại.

Con gái cưng là công chúa nhỏ của Địa Phủ, cha ruột cũng là Minh Vương, đương nhiên ông không sợ ba người con trai của mình sẽ bị dọa ra tâm bệnh gì!

Hoắc Trầm Vân bị dọa chết còn có thể mò về được!

Ông có gì phải lo lắng chứ?

Ba đứa con trai không có gì phải lo kia lại lần nữa bị kích thích tới mức sắc mặt tái mét, suýt chút nữa đã mất hồn mất vía.

Dù sao có ai vừa đẩy cửa đi vào mà nhìn thấy hai con mắt trắng đen rõ ràng đang lơ lửng trên không trung nhìn chằm chằm vào một cái đầu trọc lóc, giơ một đôi tay mập mạp lên bứt tóc xuống từ một quả cầu đen thì cũng không thể bình tĩnh được.

Cộng thêm cả tiếng hét, Hoắc Tư Thần còn sợ không kích thích được hai người anh nên sau khi nhìn thấy thì gào khóc dọa Hoắc Tư Cẩn vẫn luôn điềm tĩnh và Hoắc Tư Tước cũng được tính là điềm tĩnh đến hét chói tai.

Tể Tể bị dọa sợ rồi!

Đôi mắt của Tể Tể vẫn còn đang ở bên ngoài!

“A a a!”

“A a a!”

“A a a…Tể Tể, em…”

Tể Tể nhìn thấy đôi mắt của mình bị dọa tới rơi xuống từ không trung, lăn tới bên cạnh ba người anh trai thì lập tức đuổi theo.

“Con mắt của Tể Tể, con mắt của Tể Tể, anh hai anh đừng nhảy, á… anh hai anh sắp giẫm phải con mắt của Tể Tể rồi kìa!”

Hoắc Tư Thần cũng sợ, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt anh cả và anh hai đều trắng bệch, anh hai lạnh lùng cũng cuống cuồng thì cậu đột nhiên cảm thấy vô cùng có thành tựu.

Cậu gân cổ lên kêu: “Anh hai anh cẩn thận một chút, a a a a… con mắt thật là to… lăn qua rồi…”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free