Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 309:

Hoắc Tư Cẩn: "......"

****8:

Trong phòng ngủ trên lầu, Tể Tể trong bộ trang phục màu trắng đang móc tròng mắt ra cố định ở giữa không trung, một đôi tay nâng cao qua đỉnh đầu, lay lay một sợi lại một sợi tóc mỏng, khó khăn nhét vào trong lỗ chân lông.

Vừa nhét vừa thở dài.

"Sao thời điểm lấy tóc thì dễ dàng, mà trồng trở về lại khó như vậy nha!"

Bé còn cố gắng mở lớn lỗ chân lông, nếu không thì một sợi tóc cũng không trồng được.

Cứ như vậy mà làm khó Tể Tể, làm cho mặt mũi bé tràn đầy buồn bực.

"Trồng xong một sợi tóc này, còn có một sợi tóc bên dưới!"

"Trồng xong một sợi tóc bên dưới, còn có những sợi tóc bên dưới nữa!"

"Hu hu hu...... sao Tể Tể lại có nhiều tóc như vậy nha? Con mắt của Tể Tể đều muốn nhìn đến mù luôn...... Ai ~~~"

Trồng một sợi tóc, giọng trẻ con của bé lại cảm thán một tiếng, dáng vẻ lúc này là một đứa nhỏ mập mạp đang sầu lòng không ngớt.

Cửa phòng có hiệu quả cách âm rất tốt, cho nên Hoắc Trầm Lệnh cũng không nghe thấy tiếng thở dài của Tể Tể.

Cha Hoắc đi đến cửa, rất lịch sự gõ gõ.

"Cộc cộc cộc!"

Hai con mắt của Tể Tể đang lơ lửng nhìn chằm chằm vào cái đầu trọc của mình, lúc này cùng nhau chuyển hướng nhìn về phía cửa.

"Ai vậy nha?"

Thanh âm của bé cũng không nhỏ, Tể Tể sợ đối phương không nghe được.

Dù sao, sau khi dọa ngất chú to lớn kia, hiện tại Tể Tể vô cùng cẩn thận, sợ lại hù đến chú út có lá gan rất nhỏ, còn cố ý khóa trái cửa phòng.

Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười: "Là cha!"

Tròng mắt của Tể Tể ở trên không trung vui vẻ xoay mấy vòng, sau đó lần lượt bay vào bên trong hốc mắt.

Tể Tể chạy nhanh xuống giường, đi đôi chân trần lật đật chạy ra, ghế đẩu đặt ở phía sau cánh cửa, bé vội trèo lên mở cửa cho cha.

Mở khóa, Tể Tể bé nhỏ đáng yêu chào cha.

"Cha!"

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy đôi mắt cười cong cong của Tể Tể, theo thói quen xoay người ôm Tể Tể lên, tiện tay đóng cửa đi đến ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống.

Trước đó, có nhiều chuyện cần phải xử lý trước, cho nên lúc ấy Hoắc Trầm Lệnh có ngửi được mùi thịt nướng trên người Tể Tể, nhưng cũng không để ở trong lòng.

Chỉ cho là Tể Tể đói bụng, ăn thịt nướng trước khi xảy ra mấy chuyện kia.

Nghĩ đến Hoắc Trầm Vân, ông cười hỏi Tể Tể.

"Tể Tể, chú út nói con để dành thịt nướng cho cha, nên đem thịt nướng giấu ở trên này?"

Tể Tể nghĩ đến chú út bị dọa đến hồn phách xuất khiếu, vội vàng xoay xoay bàn tay nhỏ.

"Không có thịt nướng không có thịt nướng."

Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày: "Hử?"

Tể Tể sợ cha thất vọng, nhưng lại sợ hù đến cha, khuôn mặt nhỏ gấp gáp đến nỗi thịt trên khuôn mặt đều nhăn cả lại.

"Cha, kia là thịt của Tể Tể, không thể ăn!"

Hoắc Trầm Lệnh không hiểu: "Tể Tể, chú út và ba người anh đều có thể ăn, sao cha lại không thể ăn?"

Tể Tể ngẩn người, … cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

"Cha, chú út và ba anh trai đều không có ăn nha."

Hoắc Trầm Lệnh híp mắt: "Hả?"

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to đen nhánh, hơi nghiêng cái đầu nhỏ, sau đó cố gắng suy nghĩ xem giải thích như thế nào.

"Anh cả và anh hai thì nói không đói bụng, không muốn ăn, anh ba lại rất đói, nhưng mà tất cả các anh đều giống nhau, nhìn thấy thịt nướng trên người Tể Tể đều nôn, Chú út...... Chú út......"

Nói đến đây, Tể Tể có chút lo sợ, nâng mắt lên nhìn cha thăm dò, thấy vẻ mặt khó hiểu của cha, nhưng vẫn rất dịu dàng và lo lắng nhìn bé, Tể Tể há miệng nhỏ, cũng không thèm suy nghĩ nữa.

Bé nhắm mắt lại, miệng nhỏ nói liên tục một tràng.

"Chú út nhìn thấy thịt nướng của Tể Tể thì trực tiếp bị dọa đến nỗi hồn phách rời thân thể, nhưng mà Tể Tể biết chú út nhát gan, hồn phách của chú út vừa rời khỏi thân thể liền bị Tể Tể giữ lại, sau đó kéo trở về trong thân thể của chú út. Chỉ cần chú út nghỉ ngơi thật tốt, cũng không sợ ma quỷ đến quấy nhiễu."

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Cho nên...... Cuối cùng là thịt nướng kiểu gì mà ba cậu con trai chỉ nhìn thấy đã nôn, em trai còn bị dọa sợ đến nỗi hồn phách xuất khiếu?

Không đợi Hoắc Trầm Lệnh hỏi tiếp vấn đề này, lực chú ý lại bị kéo đến cái đầu trọc của con gái trong ngực, trên đỉnh đầu của bé có mười sợi tóc nghiêng ngả thu hút.

"Tể Tể, tóc của con......"

Người bình thường sau khi cạo trọc đầu, thì chỉ trong mấy ngày là tóc lại bắt đầu dài ra.

Nhưng chuyện gì xảy ra với tóc của Tể Tể vậy?

Mười sợi tóc giống như có ý chí, nghiêng ngả như lại điên cuồng dài ra, những chỗ còn lại ...... Không có một cọng nào!

Hoắc Trầm Lệnh thật sự rất khó chịu.

Thậm chí ông còn không có tâm trạng để ý tới chuyện thịt nướng, mà nhìn chằm chằm những sợi tóc nghiêng ngả kia của Tể Tể.

Tể Tể nhìn thấy cha chuẩn bị sờ vào tóc của mình, bé liền vội vã lên tiếng.

"Cha đừng sờ, không may làm rơi hết chỗ tóc con mới trồng được, đầu Tể Tể lại thành đầu trọc rồi."

Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy đầu của mình dường như đã ngừng suy nghĩ, chỉ vô thức thuận theo Tể Tể, cúi xuống hỏi bé.

"Trồng tóc?"

Tể Tể vội vàng gật đầu: "Đúng vậy, cha ở Địa Phủ nói tóc của Tể Tể cũng là sức mạnh của Tể Tể, tóc bị mất, lực lượng cũng sẽ bị mất đi một phần. Tể Tể hiện tại cũng không thể sửa cSổ Sinh Tử và mở ra cửa Địa Phủ!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free