Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 319:
Giọng nói non nớt của bé cũng sốt ruột, còn mang theo một chút không biết làm sao.
“Đã may lại rồi, nhưng mà vẫn bị bung ra! Tể Tể cũng có thể rời đi, nhưng Tể Tể sợ dọa tới các chú cảnh sát ~~~, lỡ đâu dọa chết rồi thì phải làm sao ~~~ bây giờ Tể Tể không sửa Sổ Sinh Tử được ~~~”
Minh Vương có chút nóng nảy: “Tên bác sĩ con người đó đúng là không đáng tin cậy! Con đợi chút, cha lập tức qua ngay!”
Nhân viên ghi danh của Địa Phủ bên cạnh vừa nghe thấy Minh Vương sắp đi thì vội vàng lên tiếng.
“Vương, ngài đi rồi thì những quỷ hồn mới này phải làm sao đây?”
Minh Vương tức giận trừng mắt nhìn qua: “Đi đẩy khe cửa vào, có biết làm không? Nếu không được thì mấy cậu dùng cơ thể chặn lại cho đến khi bổn tọa trở lại!”
Nhân viên làm công của Địa Phủ: “... Biết.... biết biết biết!”
Chẳng qua sức mạnh của bọn họ hơi yếu, chặn cửa đợi quỷ hồn mới vào Địa Phủ thì không biết có bị giẫm thành bánh quỷ hay là bị uy áp của cửa Địa Phủ ép thành bánh quỷ không nữa?
Minh Vương: “Con gái của ông đã vỡ thành thịt vụn mà ông đây còn không nỡ dùng thuật pháp may con bé lại, mấy người bị ép thành bánh thịt viên canh thịt nước thịt thì làm sao?”
Công nhân làm công của Địa Phủ: “...”
Minh Vương: “Đã là quỷ hết rồi mà còn lo lắng mù quáng gì nữa hả?”
Công nhân làm công của Địa Phủ: “...”
“Cung tiễn Vương!”
Minh Vương gắt gỏng hừ một tiếng rồi phất tay áo đi tìm con gái thịt vụn của mình.
****3:
Trong cục cảnh sát, thần hồn của Tể Tể vẫn luôn đi theo bác sĩ pháp y.
Nhìn bác sĩ pháp y mang từng khối thịt của bé vào phòng phẫu thuật của tổ pháp y, lợi dụng lúc chú cảnh sát mặc áo blouse trắng đi ra ngoài để nghe điện thoại, bé vội vàng chạy qua mở túi thịt của bé ra.
Mấy miếng thịt sắp chết ngạt rồi, chưa đợi mở túi ra hết thì đã tranh nhau chạy ra ngoài trước.
Tể Tể nhanh chóng nhìn ra bên ngoài, nhìn chú bác sĩ pháp y còn đang nghe điện thoại bên ngoài, nhanh chóng tìm những bộ xương của tay chân, muốn sắp xếp lại hình dáng cơ bản trước, những cái khác để nói sau vậy.
Chỉ cần dán và bọc lại là được!
Sau đó đi tìm chú Cố để khâu lại!
Trong không khí có một luồng âm khí quen thuộc truyền đến, thần hồn của Tể Tể vội vàng quay lại nhìn, quả nhiên thấy được cha Minh Vương đến.
"Cha ơi ~~~"
Giọng sữa vừa vội vàng vừa vui sướng.
"Cha, mau giúp Tể Tể dán lại đi, lúc trước thịt vẫn luôn bị bỏ vào trong túi, chúng nó sắp chết ngạt rồi!"
Minh Vương: "Bỏ vào trong túi?"
Tể Tể không ngừng gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, kín đến mức gió không vào được, Tể Tể lợi dụng lúc chú pháp y đang đi ra ngoài nghe điện thoại rồi lặng lẽ thả ra, chúng ta mau đi thôi!"
Minh Vương vội vàng đến đây, thậm chí còn không biết đây là nơi nào.
Lúc này ông vừa vô cùng lo lắng ghép cơ thể của con gái lại, vừa nhìn khắp nơi.
Ồ!
Phòng giải phẫu!
"Những người này thật là... thế gian đã không còn gì cho họ lưu luyến à?"
Tể Tể không hiểu ý của cha Minh Vương, nhưng thấy cha Minh Vương đặt bàn chân của bé lên mặt thì vội vàng kéo xuống.
"Cha, lắp sai rồi! Bộ dáng như thế này là do chú Cố có quá nhiều việc nên mới thành như vậy!"
Minh Vương: "... Không cần tìm cậu ta khâu lại! Kỹ thuật không tốt, còn nói quá nhiều lời vô nghĩa!"
Tể Tể bối rối: "Cha, vậy cha tìm ai để khâu lại?"
Minh Vương: "Địa Phủ có thiếu bác sĩ đâu?"
Nếu không phải ông trọng thương còn chưa lành, thì với mức độ tổn thương này, muốn ngưng tụ Tể Tể một lần nữa cũng chỉ bằng một cái búng tay.
Nghĩ đến đây, Minh Vương lại có hơi buồn bực.
"Dán lên trước đi, chỉ cần không làm mất thịt là được!"
Nói xong, mặc kệ chỗ nào là xương chỗ nào là thịt, thì cũng đều dán lên đường viền của hình dáng mà Tể Tể đã ghép lại.
Ngay lúc pháp y cúp máy rồi đi vào, Minh Vương đã mang theo Tể Tể hoá thành một làn sương đen để rời đi.
Pháp Y tên là Uông Minh, Hùng Kỳ gọi điện đến, dặn anh ta chắc chắn phải bảo vệ tốt thi thể đã mang về, không được làm mất một miếng thịt nào, ông ấy sẽ lập tức tới.
Kết quả sau khi nghe điện thoại, lúc anh ta vừa đi vào, chiếc túi đựng những "bộ phận của cơ thể" vẫn còn, nhưng những "bộ phận của cơ thể" trong đó lại không cánh mà bay!
"Tình huống gì đây?"
Uông Minh hít một hơi thật sâu, vội vàng chạy qua đó tìm.
Trên bàn phẫu thuật to như vậy, anh ta cũng chỉ mới để những "bộ phận của cơ thể" xuống, nhưng hiện tại trên bàn trừ túi ra thì không còn cái gì cả.
“Tại sao lại như vậy?”
Uông Minh là một pháp y, tất nhiên sẽ không tin chuyện quỷ thần, vì thế anh ta đã nhanh chóng chạy sang văn phòng bên cạnh để xem máy tính giám sát.
Minh Vương ôm Tể Tể đã bị dán lung tung, rối loạn quay trở lại, hack máy giám sát giống như lúc ông ấy đến, rồi tùy tiện ném vài thứ vào trong túi.
Tể Tể tò mò: "Cha ơi, cha đang bỏ cái gì vào túi thế?"
Minh Vương: "Mấy thứ giống đồ mà họ tìm được, rốt cuộc thì đột nhiên không tìm thấy thịt của Tể Tể, pháp y con người cũng khó báo cáo được kết quả công việc!"
Tể Tể: "Ồ! Cha thông minh thật đó!"
Được con gái khen, Minh Vương cúi đầu, tìm được đầu của Tể Tể trong đống thịt và xương hỗn độn, cười tủm tỉm hôn lên đó.