Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 307:
"Dáng dấp cũng thật xinh đẹp, thật đáng yêu!"
"Ài! Nhìn thấy đứa nhỏ này tôi cũng muốn con trai con dâu tôi sinh thêm một đứa bé trai!"
Nghe nói người nắm quyền nhà họ Hoắc đã nhận nuôi một bé gái mà, sao lúc này lại ôm một bé trai?
Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể đồng thời lên tiếng: "Tể Tể là bé gái!"
Đám người đang vây xem: "......"
Đám người vội nói xin lỗi, sau đó lại nói rất nhiều lời khen Tể Tể xinh đẹp, muốn sinh bé gái là áo bông tri kỉ.
Tể Tể giơ cằm nhỏ lên hừ hừ: "Tể Tể không tin, mới vừa rồi mọi người còn nói muốn sinh con trai! Hừ! Mọi người đừng nghĩ gạt Tể Tể!"
Đám người vây xem cảm thấy xấu hổ, rất nhiều người đều xám xịt rời đi!
Mẹ nó, không đi, chờ ngài Hoắc nhìn thấy, không sợ bị ngài Hoắc nhớ mặt à?
Hoắc Trầm Lệnh cũng không nhìn đám người, ánh mắt rơi xuống trên người Hoàng ngọc Hương còn chưa tỉnh táo.
"Bà Hoàng Ngọc Hương, bà chọn một hay là hai?"
****7:
Lúc Hoắc Trầm Lệnh hỏi Hoàng Ngọc Hương, quần chúng vây xem đã tản đi hết, không còn vây xem nữa.
Dù sao đây là việc nhà của nhà họ Hoắc, huống chi lại có đầy đủ chứng cứ, Hoàng Ngọc Hương muốn khóc lóc om sòm chơi xấu, hiện tại đều vô dụng.
Những người vây xem muốn hóng chuyện, thì cũng phải nhìn xem là chuyện của nhà ai!
Mọi người đều tản đi, bên ngoài hành lang của khu phòng hồi sức chỉ còn lại người nhà họ Hoắc, viện trưởng Tần, Giang Lâm và Hoàng Ngọc Hương.
Hoàng Ngọc Hương nhìn thấy hình ảnh con gái bị hành hung đã sớm bị dọa đến mất hồn, lúc này nghe được giọng Hoắc Trầm Lệnh mới tỉnh táo lại, bịch một tiếng quỳ xuống.
"Thật xin lỗi, ngài Hoắc, tôi thật sự không biết mọi chuyện lại là như vậy! Thật xin lỗi...... Hu hu hu...... Con gái số khổ của tôi, nếu như không đến thủ đô thì tốt biết bao, hu hu hu......"
Hoắc Trầm Vân đang định tiến lên, Hoắc Trầm Lệnh đã lạnh lùng liếc mắt nhìn anh, ra hiệu cho con trai cả dẫn chú út rời đi trước.
Hoắc Tư Cẩn nhận được ánh mắt ra hiệu của cha ruột, liền đi tới lôi kéo ống tay áo kéo chú út đi.
"Chú yên tâm, cha cháu nhìn rất lạnh lùng, nhưng cha là người nhà họ Hoắc, người nhà họ Hoắc không bao giờ làm ra chuyện trái lương tâm, vi phạm pháp luật."
Hoắc Trầm Vân đương nhiên tin tưởng người nhà của mình, chỉ là cảm thấy khi còn bé Đổng Tung Tung đã giúp đỡ anh rất nhiều, nhất là chú Đổng cũng giúp nhà chú hai không ít.
Mặc dù Hoàng Ngọc Hương là người không nói đạo lý, nhưng cũng là vợ của chú Đổng, là mẹ ruột của Tung Tung.
Hoắc Trầm Vân do dự: "Anh hai, em......"
Đúng lúc này thì Tể Tể lại ngẩng đầu lên, hướng sang ngực của chú út muốn chú bế.
"Chú út, Tể Tể rất rất buồn ngủ ~~~"
Hoắc Trầm Vân vội bế Tể Tể.
Ngửi thấy mùi thịt nướng trên người Tể Tể, trong đầu liền hiện lên hình ảnh xảy ra trước đó, khóe miệng bắt đầu giật giật.
"Thím, mặc kệ thím có tin hay không, cháu vẫn muốn nói lại lần nữa, từ trước tới nay cháu đều xem Tung Tung như em gái, em ấy xảy ra chuyện cháu cũng rất tức giận và khổ sở, trước khi em ấy khoẻ mạnh, cháu sẽ cố gắng chăm sóc em ấy, thím cũng nhớ giữ sức khoẻ, cháu chào thím."
Hoắc Trầm Vân nói xong, không nhìn Hoàng Ngọc Hương nữa, mà ôm Tể Tể bước nhanh rời đi.
Hoắc Tư Cẩn nhìn về phía cha ruột, Hoắc Trầm Lệnh cũng hướng về phía con trai gật gật đầu, cuối cùng Hoắc Tư Cẩn vội chạy đuổi theo chú út.
Lúc đi đến cửa phòng nghỉ, vừa vặn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng kéo cửa phòng đi ra.
Tể Tể thuận thế rút đi kết giới, hướng về phía khuôn mặt đẹp trai của anh hai, anh ba vẫn đang trong trạng thái ngái ngủ nói.
"Anh hai, anh ba, các anh tỉnh rồi!"
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần tỉnh lại không thấy Tể Tể thì rất giật mình, nhưng nhìn thấy chú út và anh cả cũng không thấy thì cũng bình tĩnh lại.
"Sao Tể Tể tỉnh dậy sớm quá vậy? Bây giờ em có buồn ngủ không?"
Tể Tể đương nhiên thấy buồn ngủ, nhưng bé còn băn khoăn chuyện trồng lại tóc nữa.
"Tể Tể không buồn ngủ, Tể Tể muốn trồng tóc!"
Bốn chú cháu: "......"
Hoắc Tư Cẩn sợ chú út ở lại bệnh viện thì Hoàng Ngọc Hương lại tìm tới, nên đề nghị: "Chúng ta đưa Tể Tể trở về trước nhé, thu thập một chút rồi lại tới đây?"
Dù sao ở phòng hồi sức cũng có hộ lý chuyên nghiệp chăm sóc rồi, Hoàng Ngọc Hương làm ầm ĩ trận này, vừa vặn giúp bọn họ rảnh chân rảnh tay một chút, với thủ đoạn của cha thì Hoàng Ngọc Hương tuyệt đối không dám lại ầm ĩ tới lần thứ hai.
Hoắc Trầm Vân nhớ tới chuyện đi gặp chú Đổng, nói với chú Đổng về chuyện ngày hôm nay, tự nhiên cũng không có ý kiến gì.
"Còn cha của mấy đứa thì sao......"
Hoắc Tư Cẩn cười cười: "Cha xử lý xong chắc chắn sẽ về nhà, chúng ta trở về chờ cha là được rồi."
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần trở nên mơ hồ: "Cha còn đang ở cục cảnh sát à? Chú Giang còn chưa có tra được chứng cứ gì sao? Hiệu suất làm việc của chú ấy kém như thế, cha sẽ không đưa chú ấy đến Châu Phi đào quặng chứ?"
Tể Tể vội giải thích: "Cha và chú Giang đều đang ở bệnh viện."
Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể, vừa đi vừa kể lại chuyện mới vừa xảy ra cho hai đứa cháu, nhóm chú cháu năm người rất nhanh đi xuống lầu, lái xe rời đi.
Lúc ở trên xe, Tể Tể đã tranh thủ dùng minh ngữ liên hệ với cha Minh vương.