Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 306:
Hoắc Trầm Lệnh hờ hững nhìn chằm chằm bà ta, sau đó quay sang nhìn Giang Lâm đứng ở đằng sau đang chạy đến, liền gật gật đầu với anh ta.
Giang Lâm được ông chủ ra hiệu, lập tức chào hỏi rồi mang theo màn hình chiếu cùng mấy người nhân viên tiến lên, nhanh chóng hoàn tất việc lắp đặt màn hình chiếu, sau đó anh mở laptop, cứ như vậy ở ngay trước mọi người, ở ngoài hành lang phát ra video mà anh tra ra được.
Video vô cùng rõ ràng, khung cảnh là hành lang lối ra của sân bay.
Hoàng Ngọc Hương cùng chồng vừa xuống máy bay, đi cùng một chuyến bay với ba người Vương Ngọc Linh, Hoắc An An và Hứa Dao.
Trong video là hình ảnh Vương Ngọc Linh và Hoàng Ngọc Hương đang nói chuyện, đằng sau hai người họ là Hoắc An An và Hứa Dao đang rời đi.
Giọng nói của hai người trong video đã được xử lý, lúc phát ra ngoài cũng rất rõ ràng.
"Bà Đổng, hi vọng chúng ta có thể trở thành người một nhà."
Hoàng Ngọc Hương cười không ngậm được mồm: "Vậy liền mượn lời chúc tốt lành của chị, chỉ là Tung Tung nhà tôi nói cậu Tây Lăng kia, à không, bây giờ phải gọi là Hoắc Trầm Vân mới đúng, mỗi lần gặp người khác đều giới thiệu nói con bé là em gái, cái này...... Lúc cậu ta còn là họ Lục đã như vậy, hiện tại thành cậu ba nhà họ Hoắc rồi, sợ là càng không đồng ý chuyện hôn nhân này!"
"Bà Đổng sợ cái gì, cha mẹ chồng tôi đã lớn tuổi, rất ít hỏi đến chuyện trong nhà, chồng tôi là anh cả của cậu ta, anh cả như cha, tôi còn là chị dâu của cậu ta đấy, có tôi ở đây, bà Đổng chỉ cần làm tốt tư tưởng cho Tung Tung là được rồi, không sợ chuyện hôn nhân này không thành!"
"Vậy, vậy tôi cảm ơn chị dâu của Tung Tung trước nhé!"
Nội dung video thay đổi, quay đến cảnh của Đổng Tung Tung.
Cô ấy đang đứng ở cửa chính của quán bar, đây chắc là lần đầu tiên cô ấy đến đây, cho nên cảm thấy rất lo lắng và bất an, nhưng dường như có chuyện khác cần giải quyết nên cuối cùng vẫn cắn răng đi vào.
Trên màn ảnh lại chuyển sang cảnh bên trong quán bar mọi người đang hò hét ầm ĩ, Đổng Tung Tung nhanh chóng đi xuyên qua khu vực chính, đi vào thang máy.
Thang máy dừng lại ở tầng hai dưới lòng đất, sau khi cô ấy đi ra khỏi thang máy thì bắt đầu tìm số phòng, tiếp đó đi vào phòng 0808 ở giữa hành lang.
Bên trong phòng cũng có camera, hơn nữa còn rất khó tìm thấy, nhưng người trong phòng hiển nhiên biết điều này, bởi vì người đó đang nhìn thẳng vào ống kính.
Mãi cho đến khi Đổng Tung Tung đi vào, người đàn ông kia mới xoay người lại, lộ ra khuôn mặt của Cốc Hưng Úc.
Đổng Tung Tung nhìn thấy không đúng, liền lập tức xin lỗi.
"Hoắc...... Cốc......
Ngài Cốc ? Thật xin lỗi, tôi tìm nhầm phòng, tôi lập tức đi ra ngay."
Cốc Hưng Úc đã kéo cô ấy lại, hung hăng kéo người ngã về phía sau, Đổng Tung Tung bị ném lên trên giường lớn ở đằng sau, Cốc Hưng Úc liền bổ nhào qua.
"Đổng Tung Tung, tôi cho cô mặt mũi lại không muốn mặt mũi! Có thể hầu hạ tôi, là vinh hạnh của cô!"
Về sau, những hình ảnh trong video rất kinh khủng, Đổng Tung Tung giãy dụa, hô cứu mạng, cho đến khi mặt mũi tràn đầy máu tươi, quần áo không chỉnh tề ngã trên mặt đất không rõ sống chết.
Video dừng lại, Hoàng Ngọc Hương nhìn thấy đều trợn mắt há hốc mồm.
Đám người vây xem cũng thổn thức.
"Đây...... Rõ ràng không có liên quan gì đến cậu ba nhà họ Hoắc mà!"
"Đúng thế, đúng thế!"
......
Giang Lâm tắt máy vi tính, để mấy nhân viên công tác mang màn hình chiếu đi, sau đó cung kính đi đến phía sau Hoắc Trầm Lệnh đứng yên.
Ánh mắt chuyển xuống ngực ông chủ, thời điểm nhìn thấy tiểu thư Tể Tể, vẻ mặt của anh trở nên có chút mất tự nhiên.
Tể Tể thấy chú Giang Lâm nhìn mình, bé dùng giọng trẻ con chào hỏi chú.
"Chào chú Giang."
Giang Lâm cảm thấy mình không được ổn lắm.
Dù sao thì khả năng tiểu thư Tể Tể không phải là người rất cao, ông chủ và các cậu chủ dường như đều rất mơ mơ màng màng.
Hết lần này tới lần khác có rất nhiều chuyện liên tiếp xảy ra, bản thân đều không có thời gian ở một mình cùng với tiểu thư Tể Tể, không thể đưa ra chứng cứ bé có khả năng không phải là người.
Trên mặt Giang Lâm lộ ra một nụ cười cứng ngắc.
"Chào tiểu thư Tể Tể."
Tể Tể: "Chú Giang, mặt chú sao thế?"
Giang Lâm: "...... cảm ơn tiểu thư Tể Tể quan tâm, có thể dây thần kinh trên mặt hơi cứng, hai ngày nữa sẽ ổn thôi."
Anh thuần túy là bị dọa!
Hu hu hu!
Tể Tể nhìn thấy Tần Thắng Kỳ đứng đằng sau một mực không lên tiếng, bé nghe thấy cha gọi đối phương là viện trưởng Tần, vậy chắc là người có chức vụ lớn ở bệnh viện.
"Vậy chú Giang mau nhờ viện trưởng Tần nhìn một chút, có bệnh thì sớm trị! Không có bệnh cũng cầu an tâm nha!"
Giang Lâm: "......"
Tần Thắng Kỳ cười hòa ái: "Tiểu thư Tể Tể nói rất đúng, hiện tại Tiểu Giang cũng không bận rộn, đợi lát nữa đi kiểm tra xem sao."
Giang Lâm không tiện từ chối : "...... Vậy liền làm phiền viện trưởng Tần."
Anh không có bệnh!
Anh đang rất tốt!
Mỗi năm anh đều đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, thân thể vô cùng tốt, nếu không làm sao có khả năng đi theo ông chủ làm việc liên tục không ngừng nghỉ suốt ngày đêm.
Đám người nghe thấy lời Tể Tể, từng người đều bị sự đáng yêu của bé chọc cười.
"Đứa nhỏ này thật tri kỷ!"