Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 305:
Tể Tể cũng liên tục gật đầu: "Đúng đúng đúng! Dì xấu xa, dì tính sai rồi, nhân duyên của chú út không phải là chị gái xinh đẹp này, nhân duyên của chị gái xinh đẹp này cũng không phải là chú út của Tể Tể!"
Hoàng Ngọc Hương không cần suy nghĩ liền hung hăng quát Tể Tể: "Người lớn nói chuyện, cháu là một đứa nhỏ thì biết cái gì, đi về mà bú sữa của mẹ cháu đi!"
Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Cẩn đồng thời lên tiếng: "Tể Tể muốn ở lại thì ở lại, muốn nói cái gì thì nói cái đó!"
Hoàng Ngọc Hương: "......"
Tể Tể cũng không tức giận, bởi vì bé có thể nhìn thấy những thứ khác.
"Dì xấu xa, trước khi đến đây, dì đã gặp Vương Ngọc Linh à!"
Trong lòng Hoàng Ngọc Hương hơi hoảng, nhưng nghĩ đến việc bọn họ căn bản không có chứng cứ, bà ta cũng không thấy sợ nữa!
Lại nói, lời nói của một đứa nhỏ, sẽ không có ai coi là thật đâu nhỉ?
Nếu bà ta có gặp Vương Ngọc Linh thì thế nào?
Còn không cho bọn họ gặp nhau à?
Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Cẩn đồng thời cau mày: "Vương Ngọc Linh?"
Tể Tể vội giải thích: "Đúng vậy, chính là mẹ của chị An An!"
Bọn họ đương nhiên biết Vương Ngọc Linh là ai, chỉ là không hiểu Tể Tể vì sao lại nói tới bà ta, chẳng lẽ giữa hai người này có quan hệ mờ ám gì?
Tể Tể lại nhìn chằm chằm vào cổ của Hoàng Ngọc Hương, cũng không ngạc nhiên khi thấy có một sợi chỉ đen cực mỏng.
Sợi chỉ đen kiểu này, ở Địa Phủ Tể Tể đã thấy rất nhiều.
Kia là sợi chỉ sinh cơ, sợi chỉ của sự sống!
Tể Tể hơi nghiêng cái đầu nhỏ, nghĩ mãi mà không rõ vì sao Vương Ngọc Linh muốn lấy đi sinh cơ của người này.
Hoặc không phải là Vương Ngọc Linh, mà là một con quỷ xấu xa nào đó!
Không nghĩ ra Tể Tể dứt khoát không nghĩ nữa, bé thấy có rất nhiều người đang nhỏ giọng bàn tán về chú út, đều nói là do chú út sai, Tể Tể không cho là đúng, liền nói.
"Từ sau khi chú út về thủ đô, vẫn luôn ở cùng chúng cháu, chúng cháu đều chưa gặp chị Tung Tung. Mà người làm hại chị Tung Tung cũng không phải chú út sắp xếp, là ...... chú út xấu kia đã làm!"
Bởi vì ở đây có quá nhiều người, Tể Tể đã nuốt xuống mấy chữ có liên quan đến ma quỷ.
Nói đến đây, chân mày nhỏ của Tể Tể nhăn lại , giọng nói của bé trở nên hung hãn.
"Dì xấu xa, dì dựa vào tâm địa thiện lương của chú út, cố ý đến bắt ép chú của Tể Tể! Tể Tể không cho phép!"
Cùng lúc đó, một giọng nói uy nghiêm lạnh lùng từ đằng sau đám người truyền đến.
"Nhà họ Hoắc càng không cho phép!"
****6:
Ở khu hồi sức xảy ra chuyện ầm ĩ, nên viện trưởng của bệnh viện Khang Hoa đã tự mình dẫn người tới, vừa vặn nghe được câu này.
Những người đến thăm nuôi bệnh nhân đang vây xem đều vô thức né sang hai bên, nhường ra một con đường.
Lúc nhìn thấy người tới, những người có nhận thức rộng đều biết là người nào đến, đều hít một hơi thật sâu.
"Kia là người nắm quyền của tập đoàn Hoắc thị, ngài Hoắc Trầm Lệnh!"
"Chết rồi! Vậy người phụ nữ kia là ai, lại dám ngang nhiên công kích nhà họ Hoắc?"
"Không biết, tôi cũng chưa từng thấy người này trong giới thượng lưu ở thủ đô!"
......
Lúc đầu những người này đều mồm năm miệng mười nói rôm rả, bây giờ thấy Hoắc Trầm Lệnh đến đều ngậm miệng lại.
Mà những người không biết gì về Hoắc Trầm Lệnh cũng vô thức đứng lui về phía sau, cảm thấy sợ hãi trước khí thế khiếp người của người mới tới này.
Khi Hoắc Trầm Vân, Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh tới, ba người cùng nhau gọi.
"Anh hai (cha) ( cha ~~)"
Hoắc Trầm Lệnh đi qua, thuận tay bế Tể Tể từ trong ngực cậu con trai cả.
Quay ra nhìn em trai Hoắc Trầm Vân, ánh mắt nhìn thấy dấu bàn tay trên má phải thì dừng lại một chút.
"Bà Hoàng Ngọc Hương, tôi là Hoắc Trầm Lệnh, anh hai của Trầm Vân! Cha mẹ của anh em chúng tôi đều có thân thể khoẻ mạnh, Trầm Vân em trai tôi có tính cách cởi mở rộng rãi, thiện chí giúp người, cho dù hơi nhát gan một chút, nhưng cũng không tới phiên bà một người ngoài được phép đánh em ấy!"
Không đợi Hoàng Ngọc Hương nói chuyện, giọng nói hờ hững của Hoắc Trầm Lệnh lại vang lên lần nữa.
"Bà bây giờ có hai lựa chọn, một, lập tức chân thành xin lỗi em trai tôi vì đã đánh em ấy! Hai, bà sẽ nhận được đơn kiện từ văn phòng luật của tập đoàn Hoắc thị!"
Sắc mặt Hoàng Ngọc Hương trở lên trắng bệch khi thấy khí thế lạnh lẽo khiếp người của Hoắc Trầm Lệnh, nhưng nghĩ tới con gái bởi vì Hoắc Trầm Vân mới đến thủ đô, hơn nữa cảm thấy bản thân mình hoàn toàn không sai.
Viện trưởng Tần Thắng Kỳ mang theo nhân viên vệ sĩ của bệnh viện tới, chuẩn bị đề nghị những người vây xem về phòng bệnh của mình, lại bị Hoắc Trầm Lệnh ngăn lại.
"Viện trưởng Tần, không cần mời bọn họ trở về phòng bệnh, người nhà họ Hoắc chúng tôi làm việc, chưa từng phải e ngại bất luận người nào!"
Tần Thắng Kỳ vội gật đầu, cười làm lành: "Được, vậy Hoắc tổng, mời ngài tự xử lý."
Hoắc Trầm Lệnh hơi gật đầu, xem như đã nói chuyện cùng Tần Thắng Kỳ xong.
Hoàng Ngọc Hương nhìn thấy tình hình không đúng, lại bắt đầu làm ầm ĩ.
"Nhà họ Hoắc không hổ là gia tộc đứng đầu, ngay cả viện trưởng của bệnh viện Khang Hoa cũng phải đứng sang một bên! Muốn tôi xin lỗi, không xin lỗi thì bị kiện, muốn bắt tôi ngồi ở cục cảnh sát đúng không?"