Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 304:
"Cháu gái nhỏ à, nếu như người chị xinh đẹp mà cháu nói là Đổng Tung Tung, thì đó chính là con gái số khổ của dì đó...... Hu hu hu...... Con bé vừa mới đến thủ đô được mấy ngày, cũng bởi vì ông cụ Hoắc mới vừa tìm được con út Hoắc Trầm Vân mà phải ở phòng cấp cứu kia kìa, hiện tại còn chưa có thoát khỏi nguy hiểm...... Hu hu hu......"
Hoắc Trầm Vân không đề phòng nên một bên mặt đã bị ăn một cái tát làm sưng cả lên, lúc trước sắp xếp Đổng Tung Tung đến thủ đô cũng là ý định của anh.
Dù sao một nhà của bác và nhà họ Đổng có quan hệ vô cùng tốt, anh muốn cả nhà bác định cư ở thủ đô, anh lo lắng hai bác sẽ không quen, cho nên lúc anh hai có ý muốn an bài cho người nhà họ Đổng thì anh cũng đồng ý.
Anh cũng biết Hoàng Ngọc Hương là người như thế nào, cho nên khi Đổng Tung Tung vào phòng cấp cứu, anh cũng không có thông báo cho Hoàng Ngọc Hương, chính là vì sợ Hoàng Ngọc Hương sẽ làm lớn chuyện lên.
Hoắc Trầm Vân đứng ở phía trước cháu trai cả, nhìn Hoàng Ngọc Hương đang không ngừng gạt nước mắt, mở miệng nói.
"Thím, Tung Tung không có việc gì, tình huống của em ấy đã có chuyển biến tốt đẹp rồi."
Hoàng Ngọc Hương vẫn gào khóc nức nở: "Cậu nói con bé không có việc gì, vậy bây giờ cậu bảo con bé đứng dậy đi! Tôi đã hỏi qua rồi, bác sĩ nói còn chưa có thoát khỏi nguy hiểm, ai biết còn có thể tỉnh lại hay không......
Hoắc Trầm Vân, cháu muốn làm người nhà họ Hoắc, thím hiểu, nhưng cháu và Tung Tung tốt xấu gì cũng là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, sao cháu lại hung ác đến nỗi đối xử với con bé như thế? Lương tâm của cháu đâu rồi?"
Hoắc Tư Cẩn cau mày giải thích: "Cô Đổng xảy ra chuyện cũng không phải là do chú út sắp xếp người làm, chuyện này không liên quan gì đến chú út cả!"
Tể Tể cũng gật đầu theo: "Đúng! Là chú út trước kia làm việc xấu, không phải chú út hiện tại này của chúng cháu!"
Hoàng Ngọc Hương trong lòng đã có tính toán, đương nhiên sẽ không tin lời bọn họ.
"Tôi mặc kệ, tôi chỉ biết con gái của tôi là bởi vì Hoắc Trầm Vân mới đến thủ đô, ở thủ đô xảy ra chuyện, cháu nhất định phải chịu trách nhiệm!"
Cho dù Hoàng Ngọc Hương không nói lời này, Hoắc Trầm Vân cũng sẽ nhận trách nhiệm.
"Thím, cháu sẽ chiếu cố tốt Tung Tung, đến khi nào em ấy hoàn toàn khôi phục mới thôi!"
Về phần Đổng Tung Tung vì sao lại đi tới quán bar, thậm chí còn gặp được Cốc Hưng Úc, anh suy đoán tám chín phần mười là do Cốc Hưng Úc xếp đặt.
Anh hai đang điều tra, chắc chắn rất nhanh sẽ có kết quả.
Hoàng Ngọc Hương nghe xong lại càng khóc to hơn.
"Hoắc Trầm Vân, sao cháu có thể không có lương tâm như vậy? Khi cháu còn bé không có cha mẹ, nhà bác của cháu lại có điều kiện không tốt, nếu như không phải Tung Tung mỗi ngày đều vụng trộm cầm đồ ăn, dùng chính tiền tiêu vặt của mình đưa cho cháu và anh họ cháu, còn có cha của Tung Tung nữa, có chuyện tốt gì đều nghĩ đến các cháu, giúp đỡ các cháu, nếu không sợ là cháu đã sớm chết đói rồi!"
"Chính cháu cũng nói sẽ chịu trách nhiệm, vậy thì làm giấy kết hôn với Tung Tung đi, hai đứa là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm từ nhỏ đến lớn cũng không thể bởi vì cháu trở thành người nhà họ Hoắc, nói vứt bỏ liền vứt bỏ như thế được!"
Hoắc Tư Cẩn cau mày, vừa muốn nói chuyện thì bị Hoắc Trầm Vân ngăn lại.
"Tư Cẩn, cháu đưa Tể Tể đi vào phòng nghỉ trước đi, đây là việc riêng của chú út."
Hoàng Ngọc Hương lại không muốn để cho người nhà họ Hoắc nào rời đi, có người nhà họ Hoắc ở đây là tốt nhất, bà ta nhất định phải làm ầm lên cho tất cả người nhà họ Hoắc đều biết.
"Tôi nghe nói ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc đều là người hiểu chuyện lại là người hiền lành rộng rãi, cháu là con ruột của họ, thì hai ông bà chắc chắn sẽ không để cho con trai ruột làm ra chuyện trở mặt không quen biết như thế này!"
Những lời này quá sâu xa, Tể Tể nghe không hiểu.
Nhưng Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Cẩn nghe lại hiểu rõ ràng, cũng đã hiểu ý của Hoàng Ngọc Hương, hai chú cháu đồng thời nhíu mày.
Hoàng Ngọc Hương quyết định rèn sắt khi còn nóng, lập tức đổi thành khuôn mặt hiền lành ủy khuất.
"Cho nên, Trầm Vân, cháu đừng trách thím nhất định phải để cháu và Tung Tung đi đăng ký kết hôn, dù sao hiện tại tình huống này của Tung Tung ...... Ai biết còn có ngày mai hay không, thím chỉ nghĩ các cháu có tình cảm nhiều năm, cháu nhất định không nỡ để con bé cô đơn đi một mình."
"Nói câu không dễ nghe, nếu như Tung Tung không còn, cháu vẫn là người nhà họ Hoắc, có thân phận này cũng không ảnh hưởng đến chuyện tương lai cháu tái hôn...... Mọi người nói có đúng không?"
Ở đây có rất nhiều người đang vây xem, đều là những người lớn tuổi, mỗi người đều liên tục gật đầu đồng tình.
"Đúng vậy! Dù sao cũng có tình cảm nhiều năm, cũng không thể trở thành người có tiền liền trở mặt không nhận người!"
"Đúng vậy! Hơn nữa, người ta cũng đã nói, nhỡ không may cô gái kia không còn nữa, cũng không làm ảnh hưởng đến chuyện tái hôn của cậu ta! Như thế cũng là rất hiểu chuyện rồi!"
Hoắc Trầm Vân không cần suy nghĩ đã từ chối: "Thím, cháu sẽ không kết hôn với Tung Tung, từ trước cho tới nay cháu đều xem em ấy như em gái!"