Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 303:
Hoắc Tư Cẩn không ngờ tới chú út bị dọa đến nỗi hồn phách rời thân thể, nhất thời xấu hổ.
"Chú út, cháu xin lỗi, chúng cháu......"
Nghe thấy bản thân bây giờ lúc nào cũng có thể nhìn thấy quỷ, Hoắc Trầm Vân làm gì còn có tâm tư để ý đến chuyện ba đứa cháu cùng nhau lừa mình.
Anh ôm chặt lấy cơ thể đang run lẩy bẩy của mình: "Các cháu ai đi tới phòng hồi sức trông đi, để chú ngủ một giấc đã, chú thực sự không có dũng khí nhìn thấy quỷ lần nữa đâu!"
Tể Tể lên tiếng: "Chú út không phải sợ, cho dù có quỷ tới, có Tể Tể ở đây, bọn chúng không dám làm gì chú út đâu."
Hoắc Trầm Vân: "...... Vì sao?"
Hoắc Tư Thần kiêu ngạo, ưỡn lồng ngực: "Bởi vì Tể Tể là công chúa nhỏ của Địa Phủ, là con gái của Minh Vương ở Địa Phủ!"
Hoắc Trầm Vân: "......"
A!
Đã hiểu!
Đây là câu trả lời cuối cùng !
Anh đã nghĩ Tể Tể là một thiên sứ nhỏ!
Nhưng thật ra anh đã gặp phải Quỷ Vương!
Cháu gái cưng của anh là người lợi hại nhất ở Địa Phủ, là quỷ mạnh mẽ nhất trong số những con quỷ ở Địa Phủ!
Hoắc Trầm Vân hai mắt khẽ đảo, trực tiếp ngất xỉu.
Hoắc Tư Tước vội hỏi Tể Tể: "Tể Tể, có phải chú út lại bị hù chết?"
Tể Tể lắc cái đầu nhỏ: "Không sao đâu, vừa rồi Tể Tể đã giúp chú út cố định thần hồn, tạm thời không bị hù chết được!"
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần đồng thời thở phào.
Cũng đừng thật sự bị hù chết!
Sau khi trở về, ông bà nội mà biết đứa con út mới tìm thấy đã không còn, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, đoán chừng cũng sẽ đi tới Địa Phủ báo danh luôn!
Ba anh em liếc mắt nhìn nhau: "Về sau đừng dọa chú út nữa! Chú ấy quá yếu ớt!"
Hoắc Tư Cẩn làm anh cả nên đã thay thế chú út đi tới phòng hồi sức trông nom Đổng Tung Tung, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Tể Tể thì tiếp tục ở lại phòng nghỉ ngơi cùng chú út.
Lúc trời tờ mờ sáng, bọn họ đã bị giọng nói bén nhọn của phụ nữ đánh thức.
"Con gái của tôi, vì Lục Tây Lăng, à, không, vì Hoắc Trầm Vân mới đi đến thủ đô, bây giờ mới có mấy ngày, gần như muốn mất cả mạng?"
"Các người phải đền bù cho con gái tôi!"
Hoắc Trầm Vân xoay người một cái đứng lên, nhìn thấy Tể Tể cũng đã mở mắt, anh rất sốt ruột nhưng cũng không quên vỗ nhè nhẹ phía sau lưng Tể Tể.
"Tể Tể ngoan, đợi ở đây với anh hai, anh ba của cháu, chú út đi ra xem một chút thôi."
Tể Tể nhìn thấy anh hai và anh ba đang ngủ say, cũng biết hai người anh đang ngủ rất ngon, bé gật gật đầu.
"Chú út, Tể Tể biết rồi."
"Ngoan lắm!"
Hoắc Trầm Vân vội vã đi ra ngoài.
Tể Tể không muốn hai anh bị đánh thức, nên đã tạo ra một kết giới không gian bao phủ xung quanh lại.
Rồi tự mình kéo cửa ra, nhô ra cái đầu nhỏ nhìn ra phía ngoài.
Thật ra phòng nghỉ bên này rất gần phòng hồi sức, cũng là một trong những phòng bệnh, chỉ là trang trí xa hoa rộng rãi hơn mà thôi.
Tể Tể vừa nhô cái đầu nhỏ ra, liền thấy một người phụ nữ đang đẩy anh cả, sau đó giơ tay đánh vào mặt chú út.
Tể Tể nhịn không được, lập tức đóng cửa lại, chân ngắn nện bước nhỏ hùng hổ lao tới.
Vừa chạy vừa hô to: "Dì xấu xí, không cho phép dì đánh chú út, không cho phép dì đẩy anh cả của Tể Tể !"
Hoàng Ngọc Hương nhìn thấy có một đứa nhỏ xông tới, mặt mũi tràn đầy căm ghét, tức giận mắng to.
"Đứa nhỏ này từ đâu ra vậy, cút cho tôi! Đừng cản trở người khác làm việc, nếu không tôi sẽ đánh cả cháu luôn!"
Vệ sĩ của nhà họ Hoắc lúc đầu đã bị Hoắc Tư Cẩn đuổi ra xa, không nghĩ tới lại có người phụ nữ không nói hai lời đã xông tới đẩy người, đánh người như vậy, cũng đang vội vàng tiến lên.
Hoàng Ngọc Hương hai tay chống nạnh, gương mặt gầy còm hơi dài lộ ra nụ cười lạnh.
"Làm sao, nhà họ Hoắc muốn ỷ thế hiếp người đúng không?"
****5:
Người phụ nữ đảo mắt, nhìn thấy phòng bệnh khác có người mở cửa phòng ra, lập tức lấy ra hết sự chanh chua của mình, đặt mông ngồi dưới đất, che mặt bắt đầu khóc lóc ầm ĩ.
"Thật không ra gì! Đường đường là gia tộc đứng đầu Hoa Hạ, thế mà nhà họ Hoắc lại bắt nạt người từ xứ khác mới đến thủ đô!"
"Mọi người đến phân xử giúp tôi, nhà họ Hoắc muốn ỷ thế hiếp người, muốn đánh chết tôi đây mà!"
"Thật đáng thương cho con gái của tôi, rõ ràng đang yêu đương cùng với con út của nhà họ Hoắc, đến khi cậu út nhà họ Hoắc khôi phục lại thân phận là con cháu của nhà họ Hoắc, lại quay đầu bỏ rơi con gái của tôi!"
"Đã bỏ rơi còn chưa thấy đủ, vậy mà còn đưa con gái tôi đến bên người một người đàn ông khác, sợ con gái tôi còn chưa đủ đau lòng hay sao, sợ con gái tôi bám lấy cậu ta không buông hay sao!"
"Ôi, con gái số khổ của mẹ, Hu hu hu......"
Mặc dù mới sáng sớm, nhưng trong bệnh viện cũng có không ít bệnh nhân, cũng có không ít người nhà đi nuôi bệnh nhân.
Nhìn Hoàng Ngọc Hương rất gầy, nhưng giọng lại vô cùng lớn, chỉ trong chốc lát đã hấp dẫn rất nhiều người đến khu phòng bệnh hồi sức này.
Giọng trẻ con của Tể Tể rất mềm mại, rất non nớt.
"Dì xấu xí, dì là mẹ của chị xinh đẹp à?"
Hoàng Ngọc Hương vốn muốn lườm Tể Tể, nhưng lúc này mọi người đều đang đứng ở bên phía mình, nếu lườm một đứa nhỏ thì thật không tốt.