Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 303

Tể Tể: "......"

Ba anh em đưa mắt liếc nhìn nhau, bỗng nhiên đều thống nhất.

"Tể Tể, em để chú út xem đi!"

****4:

Tể Tể chần chờ: "Thế nhưng mà......"

Ba anh em nhà họ Hoắc: "Không có “thế nhưng” ! Đây là lựa chọn của chú út! Nếu không, chú út sẽ rất đau lòng, Tể Tể, em mặc kệ chú út đau lòng sao?"

Hoắc Trầm Vân gật đầu: "Đúng thế, đúng thế!"

Tể Tể đương nhiên không nỡ để chú út đau lòng, nếu như chú út kiên trì muốn, vậy thì cứ cho chú út đi!

Nếu như thật sự doạ chết chú út, hiện tại có bé ở đây rồi, mà cửa Địa Phủ lại không mở được, việc kéo hồn phách của chú út về sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì.

Chỉ cần giữ được hồn phách của chú út, bé kéo trở về là được rồi.

Sau khi Tể Tể suy nghĩ rõ ràng, liền cảm thấy rất thoải mái.

"Chú út, vậy chú tự mình lựa chọn muốn ăn chỗ nào đi!"

Tể Tể nói xong, liền vén quần áo lên, đồng thời nhanh chóng mở vết nứt trên bụng nhỏ ra.

Ba anh em nhà họ Hoắc lập tức quay đầu đi chỗ khác.

Hoắc Trầm Vân thì mong ngóng, nhìn chăm chú!

Tể Tể mở bụng nhỏ, đôi tay nhỏ vặn vẹo uốn éo, những thứ bên trong bụng lắc lư lắc lư, chú út đang nhìn chằm chằm vào bụng nhỏ của bé, càng nhìn càng thấy rõ ràng mọi thứ.

"Chú út, chú muốn ăn chỗ nào, xương sườn có thể ăn ngay, còn những chỗ khác nếu muốn ăn thì có thể nướng luôn!"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Gì!

Trời!

Chết tiêt!

Cái gì vậy … !

Hoắc Trầm Vân cảm thấy những chuyện kinh khủng nhất mình đều đã gặp qua, hiện tại đã không còn chuyện gì có thể kinh khủng hơn những chuyện lúc trước, ví dụ như lần đầu tiên nhìn thấy Tể Tể xuất hiện bất thình lình ở phòng tắm.

Hoặc là chuyện con thỏ biết nói tiếng người!

Kết quả hiện thực bây giờ đang điên cuồng vả mặt anh!

Nói cho anh “những gì mà anh biết vẫn còn quá ít”!

Anh lại được mở mang kiến thức thêm một lần nữa !

Điều kinh khủng hơn là Tể Tể còn có thể tự mình nướng thịt của mình cho anh ăn!

Đôi mắt Hoắc Trầm Vân mở to, không thở được, hồn phách xuất khiếu, từ trong cơ thể bay ra ngoài.

Thân thể cao lớn cứ như thế thẳng tắp đổ xuống, lúc này ba anh em nhà họ Hoắc mới giật mình, liền vội vàng kéo người lên.

"Chú út!"

"Chú út!"

......

Hồn phách Hoắc Trầm Vân: "......"

Nhìn thấy ba đứa cháu sợ hãi đến nỗi mặt mũi đều thay đổi, đang liên tục gọi mình, anh còn chưa nhận ra hồn phách của bản thân đã xuất khiếu, nên đã chạy tới gọi ba đứa cháu.

"Đây đây đây, chú ở đây này! Ở đây này!"

Thế nhưng, ba đứa cháu giống như đều bị điếc, căn bản không nghe thấy tiếng anh gọi.

Tể Tể nhìn thấy chuyện xấu nhất đã xảy ra, vội vàng buông quần áo xuống, một bàn tay xuất hiện trước hồn phách đã xuất khiếu của chú út, liền kéo lấy hồn phách ấn vào trong thân thể của chú út.

Đầu ngón út điểm một cái ở giữa mi tâm của chú út, nhẹ nhàng nói ra hai chữ.

"Về! Định!"

Hoắc Trầm Vân cảm thấy mình bị ai đẩy một cái, sau đó cứ thế hướng về phía trước, bị cái gì đó hút vào.

Vừa mở mắt, liền đối đầu với ánh mắt lo lắng của ba đứa cháu.

Hoắc Tư Cẩn: "Chú út, chú thấy thế nào rồi?"

Hoắc Tư Tước: "Chú út, chú có muốn tới phòng cấp cứu kiểm tra lại không?"

Hoắc Tư Cẩn: "Chú út, mặc dù Tể Tể rất kì lạ, nhưng Tể Tể sẽ không đối xử tệ với chú đâu."

Hoắc Tư Thần liên tục gật đầu như gà mổ thóc: "Đúng thế, đúng thế! Chúng ta là người một nhà mà!"

Hoắc Trầm Vân nhận ra trước đó hẳn là hồn phách của bản thân đã xuất khiếu: "......"

Phải mất một hồi lâu, Hoắc Trầm Vân mới tìm lại được giọng nói của mình.

"Các cháu cũng có thể mở bụng của mình, đem nướng lên, còn cười híp mắt nói chuyện với chú không?"

Ba anh em nhà họ Hoắc: "...... Không thể!"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Nhìn xem đáy mắt có ý cười của mấy đứa cháu, cuối cùng Hoắc Trầm Vân cũng hiểu ra là mình đã bị mấy đứa cháu lừa.

Anh buột miệng hỏi: "Vì sao các cháu lại không sợ?"

Hoắc Tư Thần cười lên ha hả: "Bởi vì gan của chúng cháu lớn, cũng đã nhìn thấy rồi!"

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước che mặt, thằng em ngốc còn có thể ngốc hơn nữa không?

Cảnh giới cao nhất khi trêu người khác là để đối phương dính bẫy mà không biết bị ai chơi xỏ mà !

Hoắc Trầm Vân tức đến muốn mài răng: "Cho nên...... Ba anh em các cháu...... Cùng nhau trêu đùa người thân của các cháu là chú út hả?"

Chú út hoàn toàn tỉnh táo, Hoắc Tư Thần cười ha ha.

Hoắc Tư Cẩn vì để tránh cho thằng em ngốc của mình bị chú út đánh tơi bời, lập tức giải thích.

"Chú út, chúng cháu nghĩ, dù sao ba anh em chúng cháu đều đã thấy rồi, chú út cũng là người nhà của chúng cháu, người một nhà đều biết chuyện thì sẽ tốt hơn, không ai có bí mật riêng, như thế càng tin tưởng nhau hơn."

Hoắc Trầm Vân: "......"

Cháu trai cả, cháu xem chú út của cháu là người ngốc thật à?

Tể Tể nhìn sắc mặt trắng bệch của chú út, lại nhìn khuôn mặt vui vẻ của ba người anh, chớp chớp đôi mắt to, sau đó nhìn về phía chú út nhẹ giọng nhắc nhở.

"Chú út, vừa rồi chú bị dọa đến nỗi hồn phách rời khỏi thân thể, cho nên hiện tại chú cần nghỉ ngơi thật tốt, nếu không thì rất dễ thấy quỷ đó."

Hoắc Trầm Vân cao lớn, không sợ trời không sợ đất chỉ sợ ma quỷ: "......"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free