Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 301:

"Ài, Tể Tể thật sự không muốn hù dọa chú đâu!"

Hoắc Tư Cẩn cũng không nôn nữa, vội vã đẩy cửa ra.

"Tể Tể!"

Nhìn thấy Tể Tể đang nâng đỡ một người đàn ông nặng hơn 80kg, Hoắc Tư Cẩn cố gắng ổn định tâm trạng cho mình, nhưng khóe mắt vẫn không tự chủ mà liếc nhìn bụng nhỏ của em gái.

Nhìn thấy trên người bé đã mặc quần áo rộng che chắn cẩn thận, không dính một chút máu nào, Hoắc Tư Cẩn mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tể Tể, để anh cả làm cho."

Tể Tể nhìn anh cả nôn đến nỗi mặt cũng trắng bệch cả ra, liền vội lắc đầu.

"Không cần không cần, Tể Tể có thể làm được."

Sao Hoắc Tư Cẩn có thể để bé đỡ người đàn ông to lớn kia, liền bước nhanh đi tới nâng người lên.

Kết quả vừa chạy đến nâng......

Người đàn ông to lớn kia quá nặng, làm anh lảo đảo một cái, anh vội vàng tựa vào vách tường đứng vững, lúc này mới miễn cưỡng ổn định cơ thể.

"Bốp" một tiếng, có vật gì đâm vào trên vách tường.

Hoắc Tư Cẩn ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy trán của người đàn ông bị vào tường, bởi vì đau quá mà tỉnh lại, đang chậm rãi mở mắt, vừa vặn đối diện với hai mắt của Hoắc Tư Cẩn.

Hoắc Tư Cẩn lúng túng xin lỗi: "Thật xin lỗi."

Người đàn ông vạm vỡ có hình xăm ở cánh tay giật mình một cái, nghĩ đến chuyện té xỉu mất hình tượng trước đó, vội vàng lên tiếng.

"Cậu đẹp trai...... Cậu, có...... Có quỷ!"

Tể Tể lại mở miệng đáp: "Chú, hiện tại Tể Tể là người, không phải là quỷ ~~"

Người đàn ông nghe thấy giọng mềm mại của bé: "......"

Hoắc Tư Cẩn trống đi một cánh tay, trực tiếp nâng tay lên đập vào sau gáy người đàn ông một cái.

Tể Tể cũng đang giơ tay lên chuẩn bị cho người đàn ông một đòn: "Ủa?"

Hoắc Tư Cẩn bình tĩnh hơn một chút: "Để anh cả gọi các chú vệ sĩ tới, đem chú ấy đến trang viên nhà họ Hoắc trước."

Chưa bị xóa ký ức, lại thấy được cái không nên thấy, tốt nhất cứ đưa trở về nhà mình trước.

Tể Tể cảm thấy rất hợp lý.

"Cám ơn anh cả!"

Hoắc Tư Cẩn sờ sờ cái đầu trọc của bé, vẫn cảm thấy thật khó tiếp thu.

Trên ngón tay bỗng nhiên nhiều hơn mấy cọng tóc, còn rất dài, Hoắc Tư Cẩn nhìn kỹ một chút.

Tể Tể cũng sờ lên, ngẩng đầu cười tủm tỉm giải thích.

"Anh cả, vừa rồi Tể Tể đang trồng lại tóc ở phòng kế bên, mới trồng được năm sợi, chú này liền chạy vào."

Hoắc Tư Cẩn: "Trồng tóc?"

Tể Tể liên tục gật đầu: "Đúng vậy, trồng lại toàn bộ, Tể Tể liền có thể mở cửa Địa Phủ."

Hoắc Tư Cẩn: "Tại sao em muốn mở cửa Địa Phủ thế?"

Khuôn mặt nhỏ của Tể Tể trở nên buồn bực.

"Bởi vì, hiện tại ở nhân gian mỗi ngày đều có nhiều quỷ hồn mới, cửa Địa Phủ vẫn luôn không mở, bọn họ không vào được Địa Phủ, để lâu sẽ thành họa lớn, sẽ rất loạn.

"

Hoắc Tư Cẩn nhớ lại hình ảnh kia, vẫn còn thấy sợ.

"...... Vậy đợi lát nữa, anh cả sẽ giúp Tể Tể trồng tóc."

Ánh mắt của Tể Tể sáng lên.

"Cám ơn anh cả, Tể Tể rất thích anh cả ~~~"

Hoắc Tư Cẩn gọi vệ sĩ tới, đưa người đàn ông vạm vỡ đi, sau đó ôm bé về phòng nghỉ.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng chầm chậm đi tới, nhìn thấy hai anh em trở về, ánh mắt lại nhìn một vòng ở trên bụng nhỏ của bé, cũng không dám nhìn thẳng.

Đi vào phòng, Tể Tể vén quần áo lên, lộ ra cái bụng nhỏ trắng nõn nà, trên bụng còn có một lỗ hổng thật dài, nhìn kỹ vẫn có thể nhìn thấy thịt ở bên trong.

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: "......"

Ba anh em yên lặng quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng.

Hoắc Tư Cẩn quay đầu lại, tiện thể kéo quần áo của Tể Tể xuống.

Bởi vì lúc trước bị Nhược Thủy thiêu đốt, cho nên miệng nhỏ của Tể Tể vẫn còn tỏa ra mùi thịt nướng.

Đúng lúc này Hoắc Trầm Vân lại đi tới.

Tình huống của Đổng Tung Tung đã tạm thời ổn định, mặc dù còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nhưng cũng không có ảnh hưởng tới tính mạng như trước nữa, nên anh đã tới đây xem bốn đứa trẻ thế nào rồi.

Vừa đẩy cửa tiến vào đã ngửi được mùi thơm mê người, huống chi buổi tối còn đi tìm người, bây giờ anh vừa mệt vừa đói.

Mùi thơm dường như truyền đến từ chỗ Tể Tể.

Hoắc Trầm Vân nhìn thấy Tể Tể, cảm xúc lên lên xuống xuống, nhất thời ngũ vị tạp trần.

Nhưng đây là cháu gái của mình, Hoắc Trầm Vân dù nhát gan, vẫn phải nuốt chuyện đã qua vào bụng, bế Tể Tể lên.

"Gì thế này! Thơm quá đi! Tể Tể biết chú út sẽ tới, nên sớm chừa lại một phần thịt nướng cho chú út à?"

Ba anh em trăm miệng một lời: "Chú út, không thể ăn, nếu chú đói bụng, chúng cháu sẽ xuống dưới mua đồ ăn cho chú!"

Hoắc Trầm Vân cảm thấy rất đói, mà mùi thịt nướng thì quá thơm, miệng đều đang chảy nước miếng.

Anh ôm Tể Tể, cố ý đùa với bé: "Tể Tể, để chú út nhìn xem cháu giấu thịt nướng ở chỗ nào nhé?"

Tể Tể cẩn thận che lại quần áo, bé biết chú út nhát gan, chắc chắn chú út nhìn không nổi lỗ thủng trên bụng.

"Chú út, Tể Tể không giấu thịt nướng, thịt nướng của Tể Tể không thể ăn được!"

Hoắc Trầm Vân chỉ cho là bé đang đùa giỡn cùng mình, bản thân đã bắt đầu chấp nhận sự khác biệt của bé, cho nên cũng thoải mái đùa theo.

Lại thấy bé che quần áo một cách kín đáo, Hoắc Trầm Vân hơi mỉm cười, dùng trán chạm vào trán của Tể Tể.

"Tể Tể, chú là chú út của cháu, cháu có đồ ăn ngon cũng không nên che giấu không cho chú chứ? Chú út thật đau lòng. Chú út đã đi tìm cháu cả buổi tối!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free