Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 300:

Thất vọng!

Tể Tể nhìn xương xườn đang cháy khét, chậm rãi khép lại bụng nhỏ của mình, kéo dây khâu nối lại, cũng may lỗ hổng không lớn, không có ảnh hưởng gì nhiều, lúc này mới buông áo xuống.

Trong phòng vệ sinh anh hai và anh ba vẫn còn đang nôn, anh cả thì không ở đây. Tể Tể có phần không yên lòng, suy nghĩ một chút liền bước chân ngắn ra ngoài tìm anh cả.

Cách phòng nghỉ không xa, cuối hành lang bệnh viện của mỗi tầng đều có phòng vệ sinh chung. Bé từ xa đã nghe được trong phòng vệ sinh truyền đến tiếng nôn mửa của anh cả.

Tể Tể tăng tốc, rất nhanh đã đi tới phòng vệ sinh.

"Anh cả!"

Hoắc Tư Cẩn đang ở trong phòng vệ sinh thứ hai nôn ói, như muốn nôn hết tim gan ra ngoài.

Cũng may đã sớm biết Tể Tể là công chúa nhỏ của Địa Phủ, nếu không, đoán chừng ba anh em bọn họ sẽ bị dọa đến Địa Phủ trình diện ngay và luôn.

Nghe được giọng của Tể Tể, Hoắc Tư Cẩn vội dặn dò bé.

"Tể Tể trở về phòng nghỉ đi, anh cả sẽ ổn nhanh thôi, nhanh đi về phòng đi, ngoan...... Ọe......"

Tể Tể: "...... Vâng ạ ~"

Đương nhiên là bé không yên lòng.

Cho nên Tể Tể ngoài miệng thì đồng ý, nhưng sau đó đã kiễng đôi bàn chân, lặng lẽ đi vào phòng vệ sinh ở ngay bên cạnh chờ.

Tể Tể nghĩ mọi thứ rất nhanh sẽ ổn thôi.

Bé đứng chờ anh cả, tiện thể lấy đầu của mình xuống, muốn tranh thủ lắp lần lượt những cọng tóc trở lại trên đầu.

Như vậy liền có thể nhanh chóng mở được cánh cửa Địa Phủ, đưa cha Minh Vương về, cha Minh Vương cũng có thể khôi phục nhanh hơn.

Nhưng vấn đề là, Tể Tể phát hiện không thể lấy đầu xuống, hiện tại lực lượng của bé đã bị hao tổn, muốn lấy xuống thì phải khâu lại, bé thì lại không thể khâu được.

Chỉ có tròng mắt là có thể tự do hoạt động, bé trực tiếp lấy hai con mắt ra, sau đó đặt ở trên đỉnh đầu, lại đưa bàn tay nhỏ giơ lên một cách khó khăn, chăm chỉ nhét từng sợi tóc vào lỗ chân lông.

Tể Tể hơi bực bội.

Lỗ chân lông thì quá nhỏ, những sợi tóc thì còn nhiều lắm, lượng công việc quá lớn!

Tay chân bé lại không thuần thục.

Lúc đang vụng về nhét vào sợi tóc thứ năm, cánh cửa phòng vệ sinh bị mở ra, một người đàn ông vạm vỡ đang vội cởi thắt lưng, hùng hổ xông vào.

****3:

Người đến chính là người đàn ông vạm vỡ có hình xăm ở cánh tay, trước đó bé đã gặp ở trong quán bar, vì vội vã tìm bé mà không cẩn thận bị ngã ngất đi, sau đó bên 120 tới thì phát hiện ra anh ta, nên trực tiếp bị kéo đến bệnh viện cứu chữa.

Người đàn ông này cũng mới tỉnh lại không lâu.

Anh ta xông vào nhà vệ sinh liền thấy bé đang ngồi trên nắp bồn cầu, khuôn mặt nhỏ nhắn rất đáng yêu, nhưng lại nhìn thấy hai con mắt đen sì của bé rất kỳ lạ.

Anh cho là bản thân bị hoa mắt nên giơ tay ra dụi dụi đôi mắt.

Đây chính là đứa trẻ trong quán bar mà anh ta đã nhìn thấy, sau đó chỉ trong giây lát đã không nhìn thấy đâu nữa!

Nhưng mà, hình như đôi mắt...... Không có?

Người đàn ông vạm vỡ có hình xăm ở cánh tay đoán là bé đã bị người ta hại, vừa muốn hỏi thăm thì bỗng nhiên phát hiện trên cái đầu trọc của đứa bé này có hai cái quả cầu nhỏ tròn tròn đang di chuyển bên trên.

Anh ta nhìn kỹ hơn thì phát hiện … con mẹ nó… lại là...... Tròng mắt?

Tể Tể cảm thấy bất ngờ khi đột nhiên có một người cao to xông vào, nên giật mình làm rơi tròng mắt của mình xuống nền nhà.

Tròng mắt cứ thế lăn đến gần chân của người đàn ông mới tới kia.

Bé nhìn thấy là người quen, bé vui vẻ đến nỗi làm cho tròng mắt ở trên sàn nhà cũng tự bật lên.

"Cháu chào chú!"

Người đàn ông vạm vỡ: "......"

Tể Tể nhìn sắc mặt trắng bệch của chú đang đứng trước mặt, ý thức được là bản thân lại dọa người khác rồi.

Bé vội lên tiếng: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, Tể Tể không cố ý muốn dọa chú đâu, Tể Tể lập tức đi ngay!"

Nói xong, bé đi ra ngoài như một cơn gió.

Chạy được một đoạn thì thấy trong hốc mắt có gió không ngừng thổi vào, lúc này mới nhớ tới tròng mắt còn đang rơi ở trên sàn nhà.

Thế là bé lại vội vàng chạy trở về nhặt tròng mắt của mình.

"Thật xin lỗi, Tể Tể nhặt tròng mắt của mình xong thì sẽ đi ngay! Hẹn gặp lại chú nhé!"

Nói xong còn không quên nói một câu: "Chú là người tốt, người tốt sẽ sống lâu trăm tuổi!"

"Tể Tể giúp chú xóa đi một phần ký ức nha, nếu không thì chú sẽ bị dọa sợ đấy."

Tể Tể thử xóa đi ký ức, nhưng kết quả lại phát hiện bé không thể thay đổi giống như không thay đổi được Sổ Sinh Tử.

Tể Tể đem tròng mắt lắp lại vào trong hốc mắt, đôi mắt bé lại biến thành đôi mắt to long lanh, linh động, .

"Chú à, chú cố gắng mạnh mẽ lên nhé, chờ lực lượng của Tể Tể khôi phục, cháu sẽ lập tức xóa ký ức cho chú, hẹn gặp lại!"

Lúc gần đi lại nghĩ tới cái gì đó, bé còn bổ sung thêm.

"Chú yên tâm đi, chú không chết được đâu, chú có khá nhiều ánh sáng công đức trên người!"

Người đàn ông đang nắm chặt quần, cái trán đang toát mồ hôi, sớm đã bị dọa sợ muốn chết đến nơi rồi: "......"

Phịch một tiếng!

Người đàn ông cao to vạm vỡ ngã xuống!

Tể Tể nhanh chóng đỡ lấy người đàn ông vạm vỡ trước khi anh ta bị ngã xuống nền nhà, bé như bà cụ non mà thở dài.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free