Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 297:

Minh Vương gật đầu: "Vậy thì tốt rồi! Không uổng công cha cho cậu ta nhiều minh tệ như vậy!"

Hùng Kỳ: "......"

Cho nên...... Hai cha con này đến cùng có lai lịch gì?

Cảm ơn người khác lại đưa tiền âm phủ?

Đây không phải là đang trù người ta đi chết sao?

Minh Vương lấy ra quả cầu nhỏ màu đen mà con gái đã đưa cho mình trước đó, sau đó hút cả ba quỷ hồn mà con gái mới bắt được tối hôm qua vào.

"Cha còn có việc, Tể Tể tự mình chơi được không?"

Tể Tể thấy trong quả cầu nhỏ màu đen không còn quỷ hồn.

"Cha muốn đưa những quỷ hồn mới kia xuống Địa Phủ à?"

Minh Vương gật đầu, nghĩ đến chuyện đưa quỷ hồn mới về Địa Phủ liền có chút bực bội.

Ánh mắt ông nhìn xuống cái đầu trọc của Tể Tể, đôi mắt hẹp dài lóe lên sắc đỏ.

"Quỷ hồn mới có số lượng quá nhiều, trước đó cha ở Địa Phủ đã bị thương, lúc này cùng lắm là mở ra được một khe cửa nhỏ, còn phải phòng ngừa có quỷ làm loạn, cho nên Tể Tể phải tự mình chăm sóc bản thân, cha làm xong việc sẽ tìm Tể Tể, có được không?"

Tể Tể không hiểu hỏi cha: "Cha và Tể Tể cùng nhau hợp lực để mở cửa cũng được mà!"

Minh Vương yếu ớt lên tiếng: "Tể Tể, con không có tóc, lực lượng của con cũng sẽ bị hao tổn, cho dù con có hợp lực với cha, cũng không mở được cửa Địa Phủ."

Tể Tể: "Hả?"

Minh Vương lại nói thêm một câu: "Cũng không sửa được Sổ Sinh Tử!"

Tể Tể giật mình: "Hả?"

Bé không tin, cho nên đã cố tình gọi ra Sổ Sinh Tử.

Nhìn thấy chú Hùng ở bên cạnh, bé lập tức tìm tới thông tin của chú Hùng, sau đó nhanh chóng sửa lại thời gian tử vong.

Kết quả Sổ Sinh Tử không có chút thay đổi nào!

Tể Tể: "......"

Hùng Kỳ đứng ở bên cạnh nhìn thấy số tuổi tử vong của mình: "......"

Cho nên hai cha con kì lạ này tuyệt đối không phải là người, cả hai cha con đều coi ông không tồn tại sao?

Tể Tể đáng thương nhìn cha Minh Vương đầy mong chờ: "Cha, vì sao Tể Tể không sửa được Sổ Sinh Tử? Cũng không mở được cửa Địa Phủ vậy?"

Minh Vương: "Bởi vì thân thể tóc da, là do cha mẹ ban cho, Tể Tể không giống với người bình thường, từ đầu xuống chân, mỗi một cọng tóc hay cọng lông tơ đều là một phần lực lượng của con!"

Tể Tể sờ lên quả cầu màu đen mà cha Minh Vương đưa lại cho bé, con mắt bỗng nhiên sáng lên.

"Tể Tể biết rồi, về sau Tể Tể sẽ nuôi tóc dài trở lại, chờ tóc Tể Tể mọc dài rồi, có phải Tể Tể lại có thể sửa Sổ Sinh Tử, cũng có thể mở được cửa Địa Phủ không cha?"

Minh Vương gật đầu.

Nhưng mà tóc đang rất tốt lại bị trọc, bây giờ muốn nuôi dài.

.....

Lực lượng của hai cha con bọn họ đều bị hao tổn, mỗi sợi lông tóc dài ra đều là ngàn vạn năm, không biết muốn nuôi dài lại như lúc đầu thì phải đợi đến ngày tháng năm nào!

Nhưng Minh Vương không thể nói ra, nếu không sẽ làm nhụt chí của con gái.

"Cha đi trước đây, con tự mình chăm sóc bản thân nhé, chờ cha làm xong việc thì sẽ tới tìm con."

Không chờ Tể Tể gật đầu, Minh Vương đã đặt Tể Tể ở dưới đất, sau đó trực tiếp biến mất ngay tại chỗ.

Hùng Kỳ: "......"

A!

Ông hưởng thọ tám mươi chín!

Hai người này biết ông cho dù có bị dọa thế nào cũng sẽ không chết, cho nên cũng không thèm che dấu phải không?

Nghĩ tới đây, Hùng Kỳ cúi đầu nhìn Tể Tể đứng ở dưới chân.

Tể Tể vừa vặn ngửa đầu, cười với ông vừa mềm mại lại đáng yêu, giọng trẻ con vô cùng ngọt ngào.

"Chú Hùng, chú có thể dẫn Tể Tể về cục cảnh sát tìm cha nuôi của Tể Tể không?"

Cha Minh Vương đã đến đây, cha Hoắc tạm thời sẽ không có việc gì.

Tể Tể vẫn còn nhớ hai cha con của quỷ béo ở vùng ngoại ô đã nói đến chuyện của Cốc Hưng Bác, cho nên bé muốn nhanh chóng nhìn thấy cha và các anh.

Hùng Kỳ: "...... Đương nhiên là được!"

Hùng Kỳ cũng không biết mình đã làm thế nào để mang Tể Tể trở về.

Trên cả quãng đường trong đầu của Hùng Kỳ hoàn toàn trống rỗng, cũng không suy nghĩ được gì, lúc lấy lại tinh thần thì đã đến phòng làm việc của mình ở cục cảnh sát.

Chuyện của ba cha con Hoắc Trầm Lệnh được phán không có liên quan gì tới vụ cha con nhà họ Trương, vì người của ngành đặc biệt đã tham gia điều tra, lúc này đang ở trong văn phòng của Hùng Kỳ chờ Tể Tể.

Nhìn thấy Tể Tể bình yên vô sự trở về, Hoắc Trầm Lệnh đã tranh thủ đi tới ôm lấy bé, cưng chiều mà cầm lấy hai tay của bé.

"Tể Tể, thật xin lỗi, cha để Tể Tể lo lắng rồi."

Nếu Tể Tể không cùng đi tới cục cảnh sát, thì sẽ không bị Trương Mạt đánh thuốc mê mang đi.

T Tể ôm chặt lấy cổ cha, giọng bé mềm mại lộ ra sự áy náy.

"Không liên quan đến cha, là do Tể Tể không tốt. Nếu như không phải vì lo lắng cho Tể Tể, thì ban đêm cha sẽ không cùng các anh đi ra ngoài, cũng sẽ không gặp phải người xấu, đều là Tể Tể sai, về sau Tể Tể sẽ không chạy lung tung vào ban đêm nữa."

Hoắc Trầm Lệnh sao có thể trách móc con gái cưng chứ, mà Cốc Hưng Úc muốn tính kế bọn họ cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, chỉ là đúng lúc gặp phải thôi.

"Không phải do Tể Tể, là người xấu quá xấu xa! về sau Tể Tể muốn đi ra ngoài chơi vào ban đêm, thì cứ nói với cha để cha đi cùng con là được rồi."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free