Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 298:

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cùng nhau lên tiếng: "Lúc cha bận rộn thì cứ gọi anh đi cùng Tể Tể!"

Tể Tể mấp máy miệng nhỏ, lần lượt ôm từng người anh trai.

Lúc bé nhìn thấy anh cả thì hơi kinh ngạc: "Anh cả?"

Hoắc Tư Cẩn đã tới đây được hơn mười phút.

Cha không thấy Tể Tể thì đã lập tức đuổi theo Tể Tể, anh và Tư Tước khi trở về vừa đúng lúc nhìn thấy, sau đó đã thông báo cho chú út, năm người chia làm hai đường để tìm Tể Tể.

"Anh cả vừa tới đây, Tể Tể không có việc gì thì tốt rồi. Chú út cũng ở đây, nhưng chú út nhận được tin Đổng tiểu thư còn chưa có thoát khỏi nguy hiểm, cho nên đã đi đến bệnh viện thăm hỏi rồi."

Hiện tại đã xác định được Tể Tể không có việc gì, buổi tối hôm nay mấy đứa trẻ đều bị liên lụy, bị tính kế cùng mình, Hoắc Trầm Lệnh tất nhiên muốn điều tra tới cùng.

Ông sờ cái đầu trọc không còn tóc của con gái, trong nhất thời vẫn chưa thể thích ứng.

"Cha còn có việc cần xử lý, để ba anh mang Tể Tể đi về nghỉ trước có được không?"

Tể Tể vốn muốn hỏi chuyện của Cốc Hưng Bác, thấy cha còn có việc bận đã nhanh chóng thay đổi chủ ý.

"Cha, Tể Tể có thể cùng anh cả, anh hai, anh ba đi tới bệnh viện nhìn chị Đổng được không?"

Cha Minh Vương hẳn là đã trả thần hồn của chị ấy, nhưng chị Đổng bị thương rất nghiêm trọng. Bé phải đi đến đó hỗ trợ cứu chữa hồn phách, nếu không, có khả năng sẽ cần một khoảng thời gian rất dài chị ấy mới có thể tỉnh lại.

Hoắc Trầm Lệnh yêu thương hôn lên trán bé.

"Đương nhiên! Nhưng con không được chạy khỏi tầm mắt của các anh nhé."

"Vâng, cha."

Chờ ba người con trai mang theo Tể Tể rời đi, Hoắc Trầm Lệnh mới nhìn về phía Hùng Kỳ.

"Nghe nói cha ruột của Tể Tể tới đây, hiện tại anh ta đang ở đâu?"

Hùng Kỳ: "...... Vừa mới nói có việc bận liền biến mất ngay tại chỗ luôn!"

Hoắc Trầm Lệnh: "Ha ha!"

Hùng Kỳ: "......"

Hùng Kỳ nghĩ đến người đàn ông mạnh mẽ, khí thế lạnh lẽo kia, cuối cùng vẫn hỏi ra nghi vấn của mình.

"Anh Hoắc, xin hỏi anh có biết tiểu thư Tể Tể và cha ruột có thân phận là gì không?"

Hoắc Trầm Lệnh: "Tể Tể là con gái của tôi, cha ruột con bé không phải là người!"

Hùng Kỳ: "......"

Cha ruột không phải người, con gái ruột còn có thể là người à?

Tất nhiên là không rồi!!!

Đáy mắt Hoắc Trầm Lệnh lóe lên sự sắc bén, cũng không nhìn vẻ mặt một lời khó nói hết của Hùng Kỳ mà lại hỏi đến chuyện khác.

"Đội trưởng Hùng, Trương Mạt đang ở đâu?"

Nói đến Trương Mạt, trên mặt Hùng Kỳ cũng hiện lên sự tức giận.

"Anh Hoắc, xin mời đi theo tôi.

"

****2:

Cha Minh Vương và cha Hoắc đều có việc bận, Tể Tể ngoan ngoãn đi theo ba người anh trai đến bệnh viện Khang Hoa thăm chị Đổng.

Đổng Tung Tung bị thương rất nghiêm trọng, tạm thời vẫn còn trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đã được chuyển đến phòng ICU để duy trì sự sống.

Tể Tể gọi cho chú út, cùng chú út đi đến phòng ICU thăm chị Đổng.

Bé cầm tay chị Đổng, nhanh chóng xem thần hồn của chị ấy.

Thấy thần hồn của chị Đổng đang bất ổn, Tể Tể đã dùng sức ấn thần hồn muốn rời thể trở về cơ thể.

Bé sử dụng thuật pháp bảo vệ, chữa trị thần hồn, nên trong hai ngày tới, chị Đổng chắc chắn sẽ khỏe mạnh trở lại.

Cuối cùng thì Tể Tể an tâm rồi, bé cười híp mắt nhìn về phía chú út Hoắc Trầm Vân.

"Chú út, hai ngày sau chị Đổng sẽ có thể tỉnh lại rồi, chú có muốn cùng chúng cháu trở về nghỉ ngơi một chút không?"

Đổng Tung Tung vừa tới Đế Đô không tới hai ngày đã xảy ra chuyện như thế này, trong lòng Hoắc Trầm Vân cảm thấy rất áy náy.

"Không được, các cháu đi về nghỉ ngơi trước đi, đợi cô ấy tỉnh dậy thì chú út sẽ trở về."

Hoắc Tư Cẩn suy nghĩ một chút, liền thay đổi chủ ý.

"Chú út, trong bệnh viện cũng có phòng nghỉ, chúng cháu mang Tể Tể đi nghỉ ngơi ở phòng nghỉ đó, chú cần gì thì gọi chúng cháu nhé!"

Hoắc Trầm Vân hơi sững lại, đoán chắc là cháu trai lo lắng cho mình, sợ mình quá mệt mỏi đây mà.

Anh đang muốn ngăn cản thì Hoắc Tư Thần đã giành nói trước.

"Cứ như vậy đi! Chú út, chúng ta là người một nhà, lúc đi ra ngoài là đi cùng nhau, vậy hai ngày nữa chúng ta lại cùng nhau trở về!"

Hoắc Tư Tước và Tể Tể cũng đồng thanh nói: "Đúng vậy!"

Hốc mắt Hoắc Trầm Vân hơi nóng lên, vội quay đầu sang một hướng khác, để cho cảm xúc được ổn định lại.

"Vậy các cháu đi tới phòng nghỉ trước đi."

Trong phòng nghỉ, Tể Tể được anh cả đặt ở trên giường, anh hai và anh ba đều tựa người ở bên cạnh giường, anh cả thì kéo ghế sô pha ngăn ở cửa.

Tể Tể nhìn thấy thế thì vội vàng giải thích.

"Anh cả, anh hai, anh ba, Tể Tể đã nói với cha rồi, ban đêm sẽ không đi ra ngoài chơi. Nếu như Tể Tể muốn đi ra ngoài thì các anh cũng không ngăn được đâu."

Hoắc Tư Thần trực tiếp trả lời: "Cứ cẩn thận đề phòng vẫn hơn."

Hoắc Tư Tước sờ lên đầu em gái: "Các anh là anh trai, bảo vệ và chăm sóc cho Tể Tể là chuyện nên làm, Tể Tể không đi ra ngoài, nhưng chẳng may có người xấu muốn đi vào thì sao, cho nên vẫn cần thiết làm như thế."

Ánh mắt Hoắc Tư Cẩn vẫn luôn nhìn thăm dò vào trên người Tể Tể, vì anh bế Tể Tể, vẫn luôn cảm thấy trên người Tể Tể có mùi thịt nướng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free