Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 296:

Cầu cho người này bị ném ra ngoài, ném ra ngoài, ném ra ngoài!

Tể Tể dùng bàn tay che mặt, giọng nói ỉu xìu.

"Cha ~~~"

Minh Vương tằng hắng một tiếng, đôi mắt lạnh lùng nhìn cái trán đang nổi lên gân xanh của Cố Thích Phong vì tức giận.

"Làm phiền cậu rồi! Vì để tỏ lòng biết ơn, bản tọa sẽ vì cậu mà giữ lại một mảnh nền nhà dưới Địa Phủ, hoan nghênh cậu có thể tùy thời tới Địa Phủ báo danh!"

Cố Thích Phong: "......"

Hoan nghênh tùy thời tới Địa Phủ báo danh?

….Như thế … mẹ nó … chính là trù cho anh ta đi chết đi, đi chết đi, đi chết đi?

Đầu của Cố Thích Phong kêu lên ong ong!

Cuối cùng vì quá tức giận, vì bị kích thích, cho nên đã điên cuồng khâu lại!

Tính ra là phải mất sáu đến bảy tiếng để khâu cẩn thận trên quy mô lớn, nhưng cuối cùng thời gian hoàn thành lại không đến bốn tiếng.

Minh Vương nhìn những vết khâu trên người Tể Tể, rốt cục trên mặt cũng lộ ra nụ cười vui vẻ.

"Kỹ thuật khâu của cậu quả thật không tệ! Để bày tỏ lòng biết ơn, bản tọa sẽ để cho nhân viên dưới Địa Phủ bắt đầu chọn địa điểm làm nền nhà ngay, đồng thời xây nhà cho cậu, hoan nghênh cậu tùy thời vào ở!"

Cố Thích Phong run rẩy khóe miệng: "Tôi còn sống mà, cần gì phải xây nhà dưới Địa Phủ chứ?"

Đây là kiểu cảm ơn gì thế?

Đây là ước gì anh lập tức chết đi?

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to đề nghị: "Chú Cố không thích nhà ở dưới Địa Phủ, vậy thì để cha cho chú Cố tiền nhé?"

Minh Vương tùy ý đưa tay, toàn bộ phòng giải phẫu đã chất đầy minh tệ được dùng ở dưới Địa Phủ!

Cố Thích Phong: "......"

Minh Vương nhìn Cố Thích Phong như nhìn người ngốc: "Đừng nói bản tọa không nhắc nhở, nhà ở dưới Địa Phủ là ngàn vàng khó mua, vạn kim khó cầu! Còn tiền ấy à, chỉ cần người thân của cậu còn sống, hoặc là cậu có công việc ổn định ở Địa Phủ, thì cậu chắc chắn sẽ có tiền!"

Tể Tể gật đầu giống như gà con mổ thóc: "Chú Cố à, lời cha nói đều là thật đó! Cư dân ở Địa Phủ rất rất nhiều, nhà so với tiền thì khó kiếm hơn nhiều!"

Cố Thích Phong: "......"

Cố Thích Phong rốt cục gồng không nổi!

Anh há to miệng, bởi vì vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi một chữ cũng không nói ra được, cuối cùng ngất xỉu.

Tể Tể: "...... Cha, chú Cố làm sao thế?"

Minh Vương: "Đại khái là cảm thấy cha cho cậu ta quá nhiều, làm cậu ta sướng đến điên rồi!"

Tể Tể cảm thấy cha Minh Vương nói rất có lý, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cha Minh Vương chủ động hứa để dành nền nhà và nhà ở dưới Địa Phủ cho người khác mà!

"Đi thôi, dẫn cha đi xem con quỷ mà con bắt về!"

Tể Tể còn muốn nói thêm gì đó, Minh Vương đã dùng bàn tay to lớn của mình xoa đầu bé, đồng thời dùng phép thuật che đi các vết khâu trên cơ thể của bé.

Sau khi chắc chắn rằng người bình thường sẽ không thể nhìn thấy vết tích bị khâu trên người con gái thì tự mình ẩn thân, xóa bỏ kết giới.

Tiếng chuông cảnh báo trong phòng giải phẫu truyền đi, có không ít bác sĩ y tá chạy đến, Hùng Kỳ luôn chờ ở cửa ra vào cũng nghe được động tĩnh, là người đầu tiên chạy vào.

"Tể Tể!"

Đồng thời tiến vào còn có hai bác sĩ và bốn y tá, nhìn thấy trong phòng giải phẫu khắp nơi đều là tiền âm phủ (minh tệ), tất cả mọi người đều choáng váng!

****1:

Chiều cao của Tể Tể khá thấp, bị tiền âm phủ che chắn hoàn toàn, mọi người đều không nhìn thấy bé.

Bé nhìn thấy nhóm bác sĩ, y tá đang ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào tiền âm phủ, bé nhịn không được cười vui vẻ.

Quả nhiên cha Minh Vương nói không sai chút nào, cho nhiều tiền thì sẽ làm tất cả mọi người ở đây ngây ngẩn, choáng váng.

Thừa dịp đám người còn đang ngơ ngác, Tể Tể nhẹ nhàng di chuyển ra ngoài, muốn nhanh chóng rời đi.

Thì ngay lúc này, Hùng Kỳ bỗng nhiên tỉnh táo lại, một tay quơ lên vừa vặn chạm vào Tể Tể đang đi ngang qua bên cạnh mình.

"Tể Tể?"

Tể Tể: "Hả? Chú Hùng."

Hùng Kỳ: "......"

Ông có rất nhiều điều khó hiểu, nhưng lại cảm thấy tốt nhất mình không nên hỏi, hỏi nhiều hơn thì người chịu kích thích chắc chắn là ông!

"Cố Thích Phong......"

Trước khi Tể Tể muốn rời đi đã nâng Cố Thích Phong lên nằm ở trên bàn giải phẫu, nghe vậy liền giải thích.

"Cha cho chú ấy nhiều tiền lắm, chú ấy vui đến nỗi ngất đi, chú ấy ngủ nhiều một chút cũng tốt."

Hùng Kỳ: "......"

Ông theo bản năng nhìn bàn giải phẫu đang chất đầy tiền âm phủ, ôm lấy Tể Tể yên lặng nhìn trời.

Bỗng nhiên nhận được nhiều tiền âm phủ như vậy, không có bị dọa chết đã là may mắn rồi nhỉ?

Hùng Kỳ cầm lấy quần áo mà ông đã quấn quanh người Tể Tể lúc mới tới phòng phẫu thuật mặc vào, sau đó nhanh chóng ôm Tể Tể đi ra ngoài.

Trước tiên cứ thẩm vấn Trương Mạt đã!

Cũng không phải chỉ có riêng chuyện của Tể Tể, còn cỗ thi thể đã bị phân hủy ba mươi phần trăm.

Hùng Kỳ mới vừa ôm Tể Tể đi ra khỏi bệnh viện, liền thấy người đàn ông trước đó đã ép ông uống ly nước làm ông phải đi nhà vệ sinh.

"Anh Minh?"

Tể Tể nhìn thấy cha Minh Vương, liền vội vàng từ trong ngực Hùng Kỳ trượt xuống chạy tới chỗ cha.

Cha Minh Vương xoay người bế Tể Tể lên, ôm vào trong ngực một cách rất thuần thục.

"Đã khâu tốt rồi phải không?"

Tể Tể cười ha ha: "Vâng ạ, cha, chú Cố khâu vô cùng tốt, tất cả các mảnh thịt rời đều vào đúng vị trí rồi."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free