Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 295:

Minh Vương lẳng lặng nhìn anh ta chằm chằm: "Bị dọa chết! Một người như cậu không ở nhân gian tám mươi hoặc một trăm năm, chưa trải nghiệm hết thảy nguy hiểm ở nhân gian thì Địa Phủ không thu!"

Cố Thích Phong: "......"

****0:

Cố Thích Phong nghẹn họng, cũng đáp trả một cách bực bội.

"Anh nói không thu thì không thu sao, anh là ai chứ?"

Minh Vương: "Tôi chính là Phong Đô Đại Đế, Minh Vương!"

Cố Thích Phong: "......"

Cố Thích Phong nhìn chăm chú vào người đàn ông ốm yếu với nước da tái nhợt đột nhiên xuất hiện trong phòng phẫu thuật, đối diện với đôi mắt phượng đỏ rực lạnh lùng đó, anh đột nhiên cảm thấy như bị rớt vào hầm băng, toàn thân đều nổi lên da gà vì lạnh.

Cố Thích Phong đột nhiên nuốt nước bọt.

Mẹ nó......

Rõ ràng là một quỷ bệnh!

Vì sao lại có khí thế khủng khiếp như thế!

Vừa mới bắt đầu khâu lại cho Tể Tể chưa được bao lâu, mà bây giờ muốn khâu hoàn tất thì ít nhất cũng phải năm tiếng đồng hồ trở lên!

Nhưng trong phòng đột nhiên xuất hiện một người đàn ông......

Cố Thích Phong cầm tấm vải vô trùng thường dùng trong việc giải phẫu che lại thân thể của Tể Tể, chỉ để lộ ra cái đầu nhỏ với khuôn mặt úp xuống.

Sau đó anh chạy đến chỗ nút báo động, vỗ tay xuống, đồng thời nhanh chóng mở cửa phòng giải phẫu ra.

Máy báo động lập tức vang lên, đồng thời Cố Thích Phong còn hét lên.

"Người đâu hết rồi! Mau đưa cái người không biết trốn từ bệnh viện tâm thần nào chạy vào đây, ném ra ngoài cho tôi!"

"Bệnh nhân của bệnh viện tâm thần thì nên ở trong bệnh viện tâm thần đi, ai lại thả ra ngoài thế này? Không sợ gây nên chuyện gì sao?"

"Nhân viên an ninh đâu! Nhanh lên một chút! Nhân viên an ninh đâu rồi!"

......

Cố Thích Phong ngăn ở phía trước người Tể Tể, hét to về phía cửa của phòng giải phẫu đang mở rộng.

Kết quả một giây trôi qua, hai giây trôi qua...... Một phút trôi qua, ba phút trôi qua......

Mười phút trôi qua...... Cố Thích Phong ngạc nhiên khi thấy không có một người nào chạy đến!

Cố Thích Phong: "......"

Minh Vương cười nhạo nói: "Hét đi! Cậu hét đến đau họng cũng không có người tới!"

Tể Tể nhỏ giọng giải thích: "Chú Cố, đây là cha của Tể Tể, cha đã tạo ra kết giới rồi, người bên ngoài không chỉ không nghe được động tĩnh ở trong này, thậm chí còn không nhìn thấy chúng ta."

Cố Thích Phong: "......"

Anh nhìn thân thể nhỏ bé còn đang ngổn ngang trông vô cùng đáng sợ của bé, nhìn nụ cười ngây thơ đáng yêu của bé, rồi nhìn người đàn ông đẹp trai với vẻ mặt lạnh lùng và khí chất khủng bố...

Cố Thích Phong khó khăn lên tiếng: "Cho nên...... Tể Tể nói cha cháu ở Địa Phủ......

Cũng không phải là cha của cháu đã chết, rồi đi xuống Địa Phủ?"

Tể Tể gật gật đầu, trên mặt là nụ cười rất đắc ý.

"Đúng vậy! cha của Tể Tể chỉ làm việc ở Địa Phủ thôi, cũng không phải là chết."

Cố Thích Phong: "......"

…đã hiểu!

Trên đường lớn tùy tiện túm đại một người để hỏi, nói cha ruột đang ở Địa Phủ, thì chắc chắn phản ứng đầu tiên của mọi người đều là: Ôi đứa nhỏ này thật đáng thương, cha ruột đã chết rồi!

Người bình thường ai có thể nghĩ tới một đứa nhỏ nói cha đang ở Địa Phủ, là mẹ nó chính là đi làm ở Địa Phủ, còn là Minh Vương chứ!

Cố Thích Phong hít vào, thở ra, hít vào, thở ra......

Hai mắt khẽ đảo, ngay lúc chuẩn bị hôn mê, Minh Vương đã vung tay lên, Cố Thích Phong bỗng cảm thấy tinh thần của mình đã tỉnh táo gấp trăm lần.

Giọng của Minh Vương có vẻ rất bực bội.

"Tố chất tâm lý kém như vậy, cậu còn làm được bác sĩ à?"

"Nhanh khâu lại đi! Khâu xong rồi thì muốn ngất bao lâu thì ngất!"

Cố Thích Phong: "......"

Anh, mẹ nó, đây là thái độ nhờ người khác làm việc cho mình sao?

Nếu đây không phải là cha ruột của Tể Tể, Cố Thích Phong thật muốn bỏ việc và rời đi ngay!

Nhưng đây là Phong Đô Đại Đế, là Minh Vương!

Ngay cả Hoắc Trầm Lệnh còn chưa từng nói chuyện với anh như thế đâu!

Tể Tể nắm lấy ống tay áo của Cố Thích Phong, cất tiếng giải thích.

"Chú Cố, cha chỉ cảm thấy thân thể của Tể Tể quá lỏng lẻo, không cẩn thận sẽ dễ dàng dọa đến người khác, nên có chút nóng vội, chú không cần so đo với cha cháu."

Minh Vương: "Cha cần so đo với cậu ta chắc!"

Cố Thích Phong: "......"

Minh Vương: "Trừ phi cậu ta không chết!"

Cố Thích Phong: "......"

Minh Vương: "Cậu làm được không?"

Cố Thích Phong: "......"

Máu nóng của Cố Thích Phong dâng lên, xông thẳng lên đỉnh đầu.

Tể Tể vội vàng nhìn về phía cha Minh Vương đang cười nhạo, giọng của bé trông rất tội nghiệp.

"Có phải cha không muốn cơ thể của Tể Tể được khâu tốt, đúng không? Cha làm chú Cố tức điên lên, để cơ thể của Tể Tể về sau vẫn luôn lỏng lẻo dễ hỏng có phải không."

Minh Vương: "......"

Minh Vương nhanh chóng đi đến bên người Tể Tể, đưa tay muốn sờ tóc dỗ dành bé, nhưng vừa sờ vào đầu lại sờ ra cái đầu trọc của bé, đôi mắt sắc bén lại trở nên buồn bực.

Nhưng thấy Tể Tể đáng thương nhìn mình, Minh Vương lại vội vàng nhỏ giọng xin lỗi.

"Tể Tể, thật xin lỗi, do cha thấy cậu ta làm việc quá chậm, muốn kích thích cậu ta một chút!"

Cố Thích Phong vừa bị uy hiếp vừa bị ghét bỏ, cảm thấy không thể nhịn.

"Tốc độ của ngài nhanh thì ngài làm đi!"

Minh Vương: "Nếu không phải do bản tọa khâu không được tốt, còn cần một người phàm như cậu làm sao?"

Cố Thích Phong: "......"

A a a!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free