Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 294:

"Tể Tể, cháu sao thế?"

Không đợi Tể Tể nói chuyện, chú Cố trực tiếp nhận lấy bé từ trên tay Hùng Kỳ.

"Mặt của cháu...... Sao lại bị rách thế này?"

Nói xong, Cố Thích Phong mới phát hiện ra cơ thể của Tể Tể mà anh đang ôm có gì đó khác thường.

Đôi mắt to của Tể Tể lại nhìn chú Hùng Kỳ đứng bên cạnh, vẻ mặt đang ngây dại.

"Chú Cố, hay là chú cứ kiểm tra cho chú Hùng Kỳ trước đi, chú Hùng bị Tể Tể dọa sợ rồi."

Cố Thích Phong nhớ đến chuyện Tể Tể chỉ việc đưa tay lên trán đã có thể mở mắt Âm Dương cho người khác, liền quay lại nhìn Hùng Kỳ đang để trần nửa người trên, khuôn mặt trắng bệch, không hiểu sao lại thấy đồng cảm.

"Được!"

Hùng Kỳ đột nhiên tỉnh táo lại, vội vàng lắc đầu.

"Không cần, tôi không sao!"

Chỉ là sự kích thích này hình như hơi lớn...... Mẹ nó …ông vẫn còn cảm thấy trái tim của bé trong lòng bàn tay của mình vẫn còn đang đập “thình thịch” đây nầy!

Ông bỗng nhiên nhìn chung quanh một chút, rồi nhỏ giọng hỏi Cố Thích Phong.

"Bác sĩ Cố, người bình thường bị mổ thân thể ra, trái tim bị lấy ra ngoài rồi còn có thể sống không?"

Cố Thích Phong: "...... Không thể?"

Hùng Kỳ: "......"

Ánh mắt của Hùng Kỳ rơi xuống người Tể Tể, bé liền cười rạng rỡ với chú Hùng Kỳ.

"Chú Hùng chớ có suy nghĩ nhiều, Tể Tể tương đối đặc biệt, cho nên vẫn có thể sống!"

Cố Thích Phong không dám tin: "Tể Tể, cháu lấy trái tim để ra bên ngoài à?"

Không đợi Tể Tể nói chuyện, bác sĩ Cố đã vô cùng lo lắng mà ôm Tể Tể đi vào phòng cấp cứu, sau đó đuổi tất cả mọi người ra ngoài.

"Để tôi tự mình làm!"

Các bác sĩ trợ lý, các y tá: "......"

Cố viện trưởng của Bệnh Viện Trung Ương mạnh mẽ như vậy sao?

Ở bên trong phòng cấp cứu, Cố Thích Phong đặt Tể Tể ở trên bàn giải phẫu, xoay người đi cầm kim khâu và các vật dụng giải phẫu.

Chuẩn bị đầy đủ những đồ cần dùng tới, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy bé chỉ mặc quần nhỏ, nằm ở trên bàn làm giải phẫu.

Trời ạ, thân thể của bé......

Có rất nhiều chỉ khâu ngổn ngang lộn xộn, có cái được cắt gọn, có cái lại để rất dài, có...... mũi khâu trông như là đang khâu trái banh......

Điều kinh khủng hơn là......

Có một đống thứ trông giống như thịt người, chất thành một đống hỗn độn trên bụng của Tể Tể!

Cố Thích Phong: "......"

Cảnh tượng máu me kiểu gì thế này?

Mắt Cố Thích Phong tối sầm lại, hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi xuống bên cạnh bàn giải phẫu.

Tể Tể vội vàng ngồi dậy, lật người nhảy xuống từ trên bàn giải phẫu, bắt lấy chú Cố đang xụi lơ, cả người mềm nhũn.

"Chú Cố không cần lo lắng, cơ thể của Tể Tể chỉ bị vỡ ra, cha Tể Tể đã vá rất tốt rồi, cho nên chỉ cần khâu lại thì sẽ tốt thôi!"

Tể Tể từ trên giường nhảy xuống, “roẹt” một tiếng, những sợi chỉ khâu yếu ớt trên đôi chân mũm mĩm của bé đã bị xé toạc ra hoàn toàn.

Sau đó cứ thế ngã xuống ở bên cạnh chú Cố, lúc đầu Tể Tể còn chưa cao tới đùi chú Cố, bây giờ lại càng thấp hơn.

Tể Tể luống cuống dùng tay nhặt lại chân của mình, động tác của bé có hơi mạnh, vết khâu trên cánh tay, lưng và bụng đều đứt ra từng đoạn.

Sợi chỉ bị đứt, tất cả trở thành một mớ thịt ngổn ngang hỗn độn......

Chú Cố dùng một tay che mặt, một tay chống dưới đất tránh để cho mình không ngã rạp xuống mặt đất.

"Tể Tể...... cháu...... cháu không phải là người, đúng không?"

Tể Tể giải thích: "Chú Cố, hiện tại Tể Tể là người!"

Sợ chú Cố không tin, nhưng có vết xe đổ là chú Hùng trước đó đã bị dọa sợ, Tể Tể cũng không để chú Cố sờ trái tim nhỏ của mình.

Nhưng bé nâng bàn tay lên, chỉ chỉ về phía trái tim.

"Chú Cố, chú nhìn đi, nếu Tể Tể không phải là người, trái tim sẽ không đập!"

Cố Thích Phong: "......"

Đúng vậy!

Anh, mẹ nó từ lúc bắt đầu học y cho đến tận bây giờ, gần 20 năm, anh cũng chưa thấy qua thân thể của người nào nát như vậy, mẹ nó trái tim còn có thể đập “thình thịch”, đã vậy còn nói chuyện cùng người khác một cách rất chi là bình tĩnh!

Cố Thích Phong hít một hơi thật sâu, hai tay bắt đầu bám vào chân bàn giải phẫu để đứng lên.

Tỉnh táo!

Bình tĩnh!

Tể Tể vốn không phải là một đứa nhỏ bình thường!

Khâu kín vết thương trên người của bé là ổn rồi!

Đúng vậy!

Cố Thích Phong tự mình ổn định tâm lý, sau đó nhặt lại tất cả dụng cụ bắt đầu sắp xếp lại cơ thể của Tể Tể rồi khâu lại.

Có một số bộ phận được khâu ở vị trí không đúng, Cố Thích Phong vừa tìm vừa phàn nàn.

"Đây là do tên nào khâu lại vậy? Không biết thì đừng có khâu, xương sườn lại nằm ở trên ruột thừa à?"

"Nhìn xem! Bắp thịt trên chân mà lại khâu ở trên bụng, sao người này không đem bắp chân của mình khâu ở trên mặt của mình luôn đi!"

"Thật là! Heo cũng khâu tốt hơn người này!"

Một giọng nói âm trầm lạnh lùng vang lên sau lưng Cố Thích Phong.

"Cho nên, heo đang khâu đó!"

Cố Thích Phong bị giọng nói đột ngột vang lên này làm cho hoảng sợ, mũi kim đâm thẳng vào tay khiến anh phải hít sâu một hơi vì đau.

Anh theo bản năng quay đầu nhìn lại thì thấy có một người đàn ông cao lớn đẹp trai với đôi mắt lạnh lùng đang ở trong phòng phẫu thuật, nơi chỉ có anh và Tể Tể.

Cố Thích Phong: "......! Anh là ai? Ai cho anh vào đây? Dọa chết ông đây anh có đền mạng được không!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free