Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 293:
Hùng Kỳ cho là bé quá hiểu chuyện, dù cánh tay bị thương, trên người chắc còn bị bầm tím, gãy xương, vẫn kiên cường cắn răng an ủi mình.
Sau đó vội vàng đưa Tể Tể lên xe.
Một người hơn năm mươi tuổi như ông đã gặp qua rất nhiều vụ thảm án, trong lúc nhất thời cứ vậy mà rơi nước mắt.
"Ừ, chú Hùng biết, Tể Tể đừng sợ, chúng ta lập tức đi bệnh viện ngay, Tể Tể tuyệt đối sẽ không có việc đâu!"
Tể Tể: "......"
Chú Hùng, chú hiểu lầm rồi!
Tể Tể không có việc gì thật mà!
Có việc chính là chú người xấu và lão quỷ bị bé bắt được.
Đúng!
Nghĩ đến chuyện này, Tể Tể vội vàng ngoắc ngoắc ngón tay, thừa dịp hai chú cảnh sát còn lại đang nâng chú người xấu đã bị dọa ngất lên, đem mấy bao bố ngoài kia, lặng yên không một tiếng động rơi xuống trên nóc xe.
Trương Mạt bị ném ở cốp xe phía sau, một viên cảnh sát thì lái xe còn một người thì ngồi ở ghế bên tài xế.
Hai người họ nhìn thấy Hùng Kỳ khóc, biết tình huống không ổn, vội vàng tăng tốc chạy thật nhanh tới bệnh viện.
Tể Tể dùng ngón tay ngoắc ngoắc chú Hùng, giọng của bé hạ xuống thấp chỉ đủ hai người nghe thấy.
"Chú Hùng, Tể Tể sẽ không chết đâu, thật đó."
Giọng bé rất nhỏ, Hùng Kỳ lại càng lo lắng hơn.
Trong xe ánh sáng lờ mờ, Hùng Kỳ chỉ nghĩ đây là thời điểm hấp hối của bé, tim như bị đao cứa vào, tự trách áy náy, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
Một người đàn ông cứng rắn mạnh mẽ cao mét tám, lúc này lại khóc như một đứa trẻ.
Hai viên cảnh sát ngồi phía trước lặng lẽ nhìn thoáng qua, sau đó vành mắt cũng dần dần đỏ lên.
Cánh tay bị thương rất nặng, chỗ cổ dường như cũng nhìn thấy kim khâu......
Đứa nhỏ này sợ là......
Bầu không khí trong xe rất ngột ngạt, kìm nén một cách dị thường.
Hùng Kỳ kiềm nén tiếng ngẹn ngào của mình, nhìn khuôn mặt nhỏ của Tể Tể đang nhăn chặt lại.
Bé không nín nhịn được nhiều như vậy, vội vàng dùng tay mở ra áo rộng, lộ ra một cơ thể chắp vá lung tung không còn trật tự bên dưới áo.
Giọng nói nhỏ đè xuống cực kì thấp.
"Chú Hùng, chú xem đi, Tể Tể không có việc gì đâu, chỉ như thế này thật sự không chết được, chỉ là chưa khâu tốt thôi, sau khi khâu vá lại thì sẽ bình thường ngay!"
Không đợi chú Hùng Kỳ nói chuyện, bé lại tiếp tục mở ra lồng ngực của mình, lộ ra trái tim màu đỏ, nhỏ chừng nắm đấm của bé.
Bé bắt lấy tay của chú Hùng Kỳ đặt ở trên trái tim của mình.
"Chú Hùng thử sờ xem, trái tim của Tể Tể còn đang bịch bịch đây này!"
Hùng Kỳ: "......"
****9:
Viên cảnh sát ngồi ở vị trí phó lái thoáng nghiêng đầu nhìn về phía sau để kiểm tra tình hình, sắc mặt lập tức trắng bệch, dường như không còn giọt máu nào.
"Nhanh! Tăng tốc độ lên, đội trưởng Hùng ngất rồi!"
Viên cảnh sát đang lái xe cũng vội vàng nhìn lướt qua kính chiếu hậu, không quan tâm đường có dễ đi không hoặc sẽ có chướng ngại gì, cứ đạp chân ga hết cỡ mà chạy.
Chạy thẳng một mạch, phía sau xe là khói bụi đầy đường, thậm chí còn bật còi cảnh báo của ngành lên, dùng hết sức mà chạy với tốc độ nhanh nhất để chạy tới bệnh viện Khang Hoa.
Hai người vừa định nâng Hùng Kỳ đang hôn mê bất tỉnh vào phòng cấp cứu thì Hùng Kỳ bỗng tỉnh lại.
Nhìn thấy động tác của hai viên cảnh sát, đôi mắt trên khuôn mặt vẫn còn trắng bệch của Hùng Kỳ trừng lên thật lớn.
Tể Tể còn nói với ông: "Chú Hùng, chú mau để bác sĩ kiểm tra xem sao? Sắc mặt của chú tái xanh hết rồi."
Hai viên cảnh sát thấy Tể Tể không chỉ có thể nói chuyện, thậm chí thần trí còn vô cùng thanh tỉnh, lại muốn tới ôm bé đi vào phòng cấp cứu.
"Đội trưởng Hùng, hiện tại đã đến bệnh viện rồi, tay phải của đứa nhỏ này bị gãy, chúng tôi......"
Cả người Hùng Kỳ đơ ra, khuôn mặt trắng bệch từ từ cúi đầu xuống nhìn thẳng vào đôi mắt to đen lấp lánh của Tể Tể.
Những hình ảnh trước khi hôn mê đều hiện lên trong đầu, Hùng Kỳ cảm thấy trong đầu trở nên trống rỗng, không nghĩ được gì cả.
Tể Tể không muốn để cho nhiều người phát hiện ra cơ thể của bé có vấn đề, vội vàng dùng bàn tay nhỏ chọc chọc vào người chú Hùng Kỳ.
"Chú Hùng, chú phải sờ lại lần nữa mới cảm thấy yên tâm sao?"
Hùng Kỳ gần như có phản xạ, từ chối ngay lập tức: "Không cần!"
Sau đó cả người cứng đờ ôm bé xuống xe, lại mang bé đi vào phòng cấp cứu.
Tể Tể nhỏ giọng nhắc nhở ông: "Chú Hùng, trên người Tể Tể bây giờ chỗ nào cũng bị nát, bác sĩ khác chắn chắn không dám nhìn, chú có thế gọi cho chú Cố đến giúp Tể Tể khâu lại không?"
Hùng Kỳ: "...... được!"
Cũng may bệnh viện Hoa Khang cách Bệnh Viện Trung Ương rất gần, Hùng Kỳ hỏi Tể Tể bác sĩ Cố tên gọi đầy đủ là gì, rồi đi tới phòng làm việc của viện trưởng xin cách liên lạc, sau đó gọi điện thoại.
Hai viên cảnh sát đều gấp đến sắp phát điên.
"Đội trưởng Hùng, cánh tay của đứa bé này cần khâu lại sớm, nếu không khâu lại, để lâu có thể sẽ thành tàn tật đấy."
Hùng Kỳ yên lặng một lúc mới trả lời: "Không đâu! Hai cậu...... Về trước đi, về thẩm vấn Trương Mạt!"
Hai viên cảnh sát: "......"
Dưới sự kiên trì của Hùng Kỳ, hai người đành phải mang theo Trương Mạt đang hôn mê bất tỉnh về cục cảnh sát trước.
Bác sĩ Cố đến rất nhanh.
Nhìn thấy Hùng Kỳ ôm Tể Tể thì hơi kinh ngạc.