Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 292:
Bé lại hỏi một vấn đề: "Mọi người có biết Cốc Hưng Bác không?"
Hai cha con cùng trả lời: "Cháu rể (con rể tôi) gọi là Cốc Hưng Bác."
Biểu lộ của bé trở nên ngưng trọng hơn.
Bé cần phải trở về xác nhận lại một số chuyện, xem có phải là cùng một người không.
Bé cầm hai cái bao bố đã chụp lão quỷ và thu lại ba quỷ hồn này vào trong lòng bàn tay.
Bởi vì cha Minh Vương đã cầm quả cầu màu đen rồi, bé nhìn lại bản thân sau đó lại nhìn về phía bao bố, liền cải trang mấy con quỷ thành bao bố, chuẩn bị mang trở về tìm cha Minh Vương điều tra xem mấy con quỷ này nói biết Cốc Hưng Bác là chuyện như thế nào, trong đầu liền truyền đến giọng nói dịu dàng của cha Minh Vương.
"Tể Tể, cục cảnh sát đã phát hiện ra con mất tích, đã cho người đi tìm con rồi. Con đã giải quyết xong chưa? Làm nhanh sau đó giả vờ ngủ, dù sao thì con cũng bị đánh thuốc mê rồi bị mang đi!"
"Vâng, cha."
Tể Tể thấy kế hoạch bị cắt ngang thì cũng không vội, ngược lại nhớ tới cha và các anh còn đang ở cục cảnh sát.
"Cha, cha Hoắc và anh hai, anh ba thế nào rồi? Mọi người đã về nhà chưa?"
Thấy cha Minh Vương trở nên trầm mặc, không nói gì cả.
Chân mày nhỏ của Tể Tể cau lại, giọng nói cũng trở nên gấp gáp.
"Cha, cha Hoắc sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Minh Vương: "......"
"Con có muốn cha buộc bọn họ ở trên dây lưng quần không?"
Đôi mắt của bé sáng lên, cười khúc khích.
"Nếu như cha cảm thấy ổn, Tể Tể thấy làm vậy cũng được!"
Minh Vương: "......"
Không tức giận không tức giận!
Sau trăm năm đó chính là một nắm đất!
Không!
Đó còn là nắm đất nằm sâu mấy mét trong lòng đất!
Tể Tể thấy cha Minh Vương không nói gì, cho là cha Minh Vương đang bận, xe cảnh sát cũng sắp đến đây, nên bé đã cắt đứt liên lạc với cha Minh Vương, sau đó nằm lăn trên mặt đất, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Người đến chính là Hùng Kỳ, từ lúc uống nước xong bị tiêu chảy, ông đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Trở lại phòng thì phát hiện không thấy Tể Tể.
Không chỉ không thấy Tể Tể, cha ruột của bé cũng không thấy đâu.
Nhớ tới người cha ruột không đáng tin cậy kia, Hùng Kỳ lập tức kêu người trong cục cảnh sát xem lại camera giám sát, sau đó thấy ba cái camera giám sát ở chỗ phòng vệ sinh và trong văn phòng của mình đều xuất hiện trục trặc.
Thế này còn có cái gì không rõ nữa?
Xảy ra chuyện rồi!
Ông lập tức nghĩ đến Trương Mạt trước đó đã không hài lòng về chuyện ông mang bé về đây, sau khi điều tra thì phát hiện Trương Mạt cũng không ở trong cục, liền tìm định vị xe ô tô của cậu ta.
Sau đó thì biết được chiếc xe đang dừng ở vùng ngoại thành đã bỏ hoang nhiều năm.
Nhìn thấy xe Trương Mạt dừng ở đằng xa, Hùng Kỳ mang theo hai nhân viên cảnh sát nhanh chóng chạy tới.
Khi thấy trên mặt đất có một thi thể hư thối đến ba mươi phần trăm, trái tim Hùng Kỳ như bị thứ gì đó bóp mạnh, sắc mặt trắng bệch, tay dần siết chặt, nắm thành quả đấm, không dám tiếp tục chạy về phía trước để tìm kiếm, sợ nhìn thấy hình ảnh không muốn thấy.
"Sẽ không! Tể Tể rất đặc biệt, bé nhất định không có việc gì!"
Hai nhân viên cảnh sát chạy nhanh về phía trước khoảng mười mét, sau đó nghe được tiếng gọi vui vẻ của hai người họ.
"Đội trưởng Hùng, cháu bé đây rồi, còn sống."
Hùng Kỳ đang đứng bất động cũng nhanh chóng chạy tới, nhìn hai nhân viên cảnh sát đang muốn bế người lên, ông vội vàng lên tiếng.
"Đừng bế, để đấy tôi ôm cho!"
Hai viên cảnh sát hơi ngạc nhiên, một người trong đó nhìn thấy cánh tay phải của Tể Tể giống như bị nứt ra, nhịn không được mà chửi thề.
"Trương Mạt còn là người sao? Sao lại có thể ra tay với một đứa nhỏ đáng yêu như vậy?"
Một viên cảnh sát khác đè xuống lửa giận, tiếp tục tìm kiếm xung quanh, rất nhanh đã tìm được ba cái bao bố.
"Đội trưởng Hùng, Trương Mạt đây rồi!"
Hùng Kỳ vốn muốn đi qua nhìn xem, kết quả lại nhìn thấy vết nứt ở trên cánh tay của Tể Tể, con ngươi đột nhiên trừng lớn, tức giận đến toàn thân run rẩy, lời nói gần như là hét lên.
"Mang về! Thẩm vấn ngay trong đêm!"
Rống xong thì vội vàng ôm Tể Tể đang nằm trên mặt đất "bất tỉnh nhân sự", đến lúc ôm lại nhận ra có gì đó sai sai.
Sao ông lại có cảm giác thân thể của Tể Tể giống như là bị đứt thành nhiều đoạn?
Hùng Kỳ nín thở, tay run run muốn vén chiếc áo rộng thùng thình của Tể Tể ra.
Mãi một lúc sau bé mới ý thức được một vấn đề.
Thân thể của bé lúc trước bị nổ, không nhìn kỹ chân tay thì sẽ không có vấn đề gì, nhưng nếu đưa tay ôm bé...... Tuyệt đối sẽ bị lộ.
Sợ tay chú Hùng chạm đến người, Tể Tể lập tức mở to mắt.
"Chú Hùng!"
Hùng Kỳ thấy được vết rách trên cánh tay nhỏ của bé, lập tức ôm bé vào trong ngực.
"Tể Tể, thật xin lỗi!"
Là chú Hùng không bảo vệ cháu tốt!
"Tể Tể, chú Hùng lập tức đưa cháu đi bệnh viện, cháu sẽ không có chuyện gì!"
Hùng Kỳ không thèm quan tâm đến chuyện gì khác, vội cởi áo của mình bao bọc lại người của bé, động tác linh hoạt nhưng cũng rất thận trọng từng li từng tí, sợ động tác quá mạnh sẽ làm Tể Tể bị đau mà ngừng thở.
Bé nhận ra chú Hùng đang hoảng sợ bất an nên vội vàng giải thích.
"Chú Hùng, Tể Tể không có việc gì, chú đừng lo lắng, Tể Tể sẽ không chết đâu."