Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 291:

"Tiểu đại nhân, ngài đang tìm bao bố à? Tôi là một con quỷ bán bao bố. Chất lượng bao bố của tôi là hàng đầu, doanh số bán hàng đã được xếp hạng nhất trong danh sách bán bao bố trong vòng 20 năm liên tiếp ở Địa Phủ. Tôi là vua bán hàng vô danh giỏi nhất Địa Phủ!"

Con quỷ béo ở bên cạnh thì can đảm hơn một chút, vội vàng kêu một tiếng.

"Tiểu đại nhân, bao bố của tôi đẹp hơn và chắc chắn hơn. Mặc dù tôi không phải là người bán bao bố số một trong vòng 20 năm liên tiếp ở Địa Phủ, bởi vì tôi chỉ mới chết chưa đầy ba năm! Nhưng doanh số bán hàng năm nay sắp vượt qua con quỷ bao bán bố kia!"

Đôi mắt của Tể Tể sáng lên, không đợi con quỷ bao bố và con quỷ béo tranh cãi, bé vội mở miệng nói.

"Mỗi người cho bản Tể Tể một cái, sau đó đi đến điện Minh Vương thu nợ!"

Con quỷ bao bố và con quỷ béo vô cùng vui mừng: "Không cần không cần, có thể phục vụ ngài, là vinh hạnh của chúng tôi!"

Nói xong mỗi con quỷ đều tự mình đưa ra một cái bố.

Một cái màu đen và một cái đủ màu sắc.

Lão quỷ thì bị dọa cho run lẩy bẩy, muốn cầu xin được tha thứ nhưng bởi vì uy áp của Tể Tể quá mạnh làm ông ta không thể mở miệng, ông ta hối hận đến xanh ruột.

Tình huống này không đúng!

Người họ Hải kia nói đây là một đứa nhỏ bình thường, không có lực lượng gì, cho nên ông ta mới lười nhác ở chỗ này chờ nghiệm thu!

Lúc phát hiện có chỗ không đúng thì lập tức chạy trốn, kết quả lại thất bại!

Uy áp như thế này......

Ông ta cảm thấy so với uy áp của tên Quỷ Vương cùng Hải đạo trưởng tới tìm ông ta, ép buộc ông ta ở chỗ này thay bọn họ làm việc chỉ có hơn chứ không kém?

Tiểu đại nhân?

Điện Minh Vương?

Đây là...... chẳng lẽ đây là công chúa nhỏ duy nhất trong truyền thuyết của Địa Phủ?

Con ngươi của lão quỷ bỗng trừng lớn, không dám tin nhìn về phía đứa bé mập mạp.

Không đợi Tể Tể dùng bao bố chụp ông ta, ông ta đã sợ đến nỗi quỷ khí tiêu tán, ngất luôn tại chỗ.

Tể Tể: "......"

Tể Tể cũng mặc kệ, dù sao bé nhất định muốn chụp bao bố!

Dù gì cũng đều đã đến đây rồi, không thể tay không trở về!

Chụp xong lão quỷ, Tể Tể nhìn về phía chú cảnh sát xấu xa đã sớm bị dọa sợ đến hồn phách muốn thăng thiên từ lâu, bé cười trông vô cùng đáng yêu

"Chú người xấu, có nên chụp cả chú không nhỉ?"

Bởi vì đã chụp được đối phương vào bao bố, Tể Tể đang cảm thấy rất vui vẻ, thế là duỗi bàn tay nhỏ đang cầm bao bố màu đen ra.

Giọng bé cười to, cười rất vui sướng, miệng nhỏ cũng nứt ra một chút xíu!

"Cho chú!"

Trương Mạt: "......

"

Một trận gió lạnh thổi qua, nghe như tiếng rít bên tai, Trương Mạt gào lên chói tai như muốn phá vỡ bầu trời đêm, vắt chân lên cổ chạy thật nhanh.

"Quỷyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyya!"

"Cứu mạng! Có quỷ!"

Quỷ bao bố lên tiếng: "Tiểu đại nhân, đầu của tên loài người kia có phải là có bệnh gì không? Phản ứng quá chậm rồi?"

"Nhất định phải phản ứng chậm một chút!" Quỷ béo thở dài một hơi, bắt đầu kể lể: "Nhớ ngày tôi còn chưa có chết, gặp phải quỷ, phản ứng quá nhanh làm con quỷ kia còn chưa thấy rõ hình dáng của tôi, còn tưởng rằng tìm nhầm!"

Tể Tể và quỷ bao bố đều rất tò mò.

"Con quỷ nào tìm anh?"

Con quỷ béo sờ sờ đầu cười to: "Ha ha ha …. Không phải là tại cha tôi chết quá sớm à? Trước kia, khi chết nhất định phải chôn ở quê quán, tận bên trong rừng sâu núi thẳm, bởi vì quá bận việc nên đã mấy năm tôi không trở về viếng mồ mả, đến lúc trở về viếng mồ mả thì tôi lại không tìm được, vào lúc ban đêm ông ấy liền đến tìm tôi!"

"Dọa tôi...... chạy nhanh có khi lập kỷ lục thế giới Guinness ấy chứ!"

Cha của quỷ béo chính là quỷ ngay tại bên cạnh, nghe được đứa con bất hiếu nói như vậy liền tức giận đến nỗi hai cọng râu cá trê ở khóe miệng cũng muốn dựng lên.

"Mộ phần của cha ruột mình còn không nhớ được, làm hại ông...... mấy năm đầu đến Địa Phủ xếp hàng chờ đầu thai, cũng không có tiền mua nhà mà ở!"

Quỷ béo than một tiếng: "Cho nên vào đêm thứ hai, cha tôi lại đến tìm tôi! Liên tục nói lải nhải hơn nửa đêm, làm hại tôi ngày tiếp theo bệnh nặng một trận!"

Cha của quỷ béo: "Không nghĩ tới bia rượu và gái gú đã móc rỗng thân thể nó, lại gặp phải cậu em vợ móc sạch vốn liếng mang theo, không tới nửa năm, bởi vì không có tiền chữa bệnh chỉ còn lại một hơi, tôi nhìn thấy đáng thương dứt khoát đi lên dương gian rút dưỡng khí của nó, để nó tới Địa Phủ tìm cha ruột cho nhanh!"

Cha của quỷ béo trưng ra một khuôn mặt ghét bỏ!

Sự nghiệp mà ông ta gây dựng bao năm, kết quả lại tiện nghi cho mấy người khác họ lòng dạ hiểm độc kia!

Quỷ bao bố: "......"

Đây là do con trai không tìm thấy phần mộ của ông, ông liền không cho con trai làm người nữa!

Thật đáng sợ!

Tể Tể nhìn kỹ hai cha con này, bỗng nhiên phát hiện ra một chuyện không thể tưởng tượng nổi.

****8:

Tể Tể nhìn quỷ béo tò mò hỏi: "Chú à, chú có biết Vương Ngọc Linh không?"

Quỷ chết sớm, cha của quỷ béo tức giận cướp trả lời.

"Vương Ngọc Linh là chị gái của Hứa Ngọc Châu, là chị gái của con dâu tôi! Cha ruột của Hứa Ngọc Châu sau khi cưới vợ hai, liền mang thêm một đứa thừa thãi đi theo!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free