Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 290:
Bé muốn chú người xấu này dùng bao bố chụp bé mang đi!
Bé muốn nhìn xem là ai muốn tính kế bé!
Tể Tể cố ý đi ra ngoài, sau đó rút đi thuật che mắt, lại học tư thế che bụng của chú Hùng, đi chầm chậm, khuôn mặt nhăn nhó như đang rất khó chịu.
Trương Mạt quay đầu nhìn thấy: "Người đây rồi, tôi cúp máy trước đây!"
Anh ta cất điện thoại di động đi, chờ bé đi ra ngoài, anh ta cầm khăn đã nhúng thật nhiều thuốc mê bịt miệng và mũi của bé, mặc kệ sự "giãy dụa", nhanh chóng ôm bé rời đi.
Tể Tể ghét cực kỳ.
Nói là chụp bao bố mà!
Không có!
Còn che miệng bé!
Miệng lại bị phá hỏng rồi!
Nhưng Trương Mạt đang dùng khăn che mặt của bé hiển nhiên không biết, ôm Tể Tể đi thật nhanh ra xe, đặt bé ở ghế sau, sau đó anh ta kéo cửa ngồi vào vị trí lái, nhanh chóng lái xe rời đi.
Lúc bé vừa muốn ngồi dậy dọa Trương Mạt đang lái xe, trong đầu đã truyền đến giọng nói quan tâm của cha Minh Vương.
"Tể Tể, con có bị chụp bao bố không?"
Tể Tể có chút tủi thân: "Cha, không có bao bố, chú người xấu này dùng cái khăn có mùi gì lạ lắm, che miệng của Tể Tể sau đó ôm lên trên xe thôi! Miệng nhỏ của Tể Tể lại hỏng rồi! Tể Tể muốn dọa người này để xem chú ấy đã làm chuyện tốt gì!"
Tâm trạng của chủ nhân Địa Phủ có vẻ không tệ: "Tể Tể ngoan, chờ đạt được mục đích cuối cùng rồi hẳn dọa! Không phải chỉ là bao bố thôi sao? Lần sau cha sẽ mua thật nhiều bao bố để Tể Tể chọn cái nào con thích, Tể Tể tự mình chụp chơi!"
Tể Tể không vui, phồng má lên.
"Không! Cha à, lần sau Tể Tể muốn dùng bao bố chụp bọn họ cơ!"
Không cần lần sau!
Đợi một lúc nữa bé biết được là ai muốn bắt mình, bé sẽ nhờ cha Minh Vương đưa bao bố tới, trực tiếp chụp luôn!
****7:
Một giờ sau, xe mới dừng lại.
Trước một tòa nhà tương đối vắng vẻ, ở đây đã ra khỏi khu nội thành, trông giống như một khu nhà bị bỏ hoang.
Tòa nhà này rất lớn, xung quanh là cỏ dại đã mọc cao đến ngang người.
Vào ban đêm tiếng côn trùng kêu lên không ngừng, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng tiếng chim kỳ lạ, trông có vẻ hơi đáng sợ.
Ánh mắt của Tể Tể nhìn xuyên qua cửa kính xe, bé cũng không cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy mấy quỷ hồn mới ở gần đây.
Nhìn những quỷ hồn mới kia đều đang ngơ ngác, trên cổ đều có một sợi dây đỏ buộc cố định, đầu còn lại của sợi dây thì dẫn tới tòa nhà bỏ hoang kia.
Trương Mạt không dám xuống xe, bốn phía tối đen như mực, trong sân nhà có một chiếc đèn, nhưng lại càng làm người ta sợ hãi.
Cánh cửa gỗ mục nát đột nhiên mở ra, bên trong truyền ra giọng nói của người cao tuổi.
"Đưa vào đi!"
Trương Mạt muốn gọi điện cho chú mình để xác định lại thông tin nhưng giọng nói già nua kia lại lạnh lùng vang lên lần nữa, còn có vài phần không kiên nhẫn.
"Tiến vào!"
Trương Mạt run rẩy, vội vàng bước xuống xe ôm Tể Tể đang ở ghế sau xe.
Hai giây trước anh ta còn nhìn thấy bé nằm trên ghế sau từ kính chiếu hậu, vậy mà bây giờ ghế sau lại rỗng tuếch, không có ai cả!
Trương Mạt không dám tin, vội dụi dụi hai mắt.
Đúng là không có ai.
Miệng Trương Mạt run rẩy: "Ông...... Thưa ông, đứa...... đứa trẻ tự nhiên không...... Không thấy đâu......"
Giọng nói bên trong càng trở nên lạnh lùng và âm trầm.
"Không thấy đâu?"
Trương Mạt cũng không dám nhìn, cuống đến nỗi trên trán đã ứa ra mồ hôi lạnh.
"Đúng vậy, không thấy nữa, vừa rồi dừng xe tôi vẫn còn nhìn thấy đứa bé kia. Con bé đã trúng thuốc mê, liều lượng còn rất nhiều, lúc này tuyệt đối không thể tỉnh lại được."
"Cho nên, ý của cậu là...... Đứa bé không tỉnh lại nhưng đã tự mình chạy được?"
Giọng nói già nua bỗng xuất hiện ở sau lưng Trương Mạt, còn kèm theo một mùi hôi thối, nhưng lại có phần quen thuộc.
Hai chân Trương Mạt mềm nhũn, co quắp ngã ngồi trên mặt đất.
"Ông...... Ông......"
Một người lớn tuổi khoác trên mình một chiếc áo khoác màu đen, đội một chiếc mũ trùm đầu màu đen rất lớn, che kín từ đầu đến chân, chỉ để lộ một đôi mắt nham hiểm không giống người sống cho lắm.
Trương Mạt đổ mồ hôi toàn thân, cảm thấy sống lưng đột nhiên ớn lạnh, anh ta run rẩy và không dám quay đầu lại.
"Thưa ông, tôi...... Tôi là cháu ruột của Trương Hứa An, tôi...... Tuyệt đối không dám lừa gạt ông, xin ông hãy tin tưởng tôi!"
“Người kia” từ trên cao nhìn xuống Trương Mạt, nhìn một lúc chợt bị cái gì đó hút đi, thân thể bỗng nhiên xẹp xuống, ngã trên mặt đất. Con quỷ điều khiển cỗ thân thể này dường như ý thức được là mình đã gặp phải địch thủ không thể chọc vào, ngay lập tức chạy về phía rừng núi ở đằng xa.
Tể Tể lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng vang lên ở trong màn đêm.
"Không phải muốn bắt bản Tể Tể sao? Bản Tể Tể tới, vì sao lại muốn chạy rồi?"
"Bản Tể Tể lấy địa vị Thái tử ra lệnh bọn mi mau trở về đây!"
Quanh thân Tể Tể truyền ra lực uy áp mạnh mẽ, ba quỷ hồn trốn ở đằng xa và quỷ hồn muốn chạy trốn đã xuất hiện trong tầm mắt của bé.
Con quỷ muốn chạy trốn là một lão quỷ, ông ta run rẩy và cúi khom lưng xuống.
Giọng bé rất nhẹ nhưng lại rất áp bức, đầy uy nghiêm và vô cùng lạnh lẽo.
"Quỳ!"
Hai đầu gối của lão già mềm nhũn, bịch một tiếng quỳ xuống đối điện với Tể Tể.
Minh Tể Tể quay ra nhìn ba con quỷ kia, trong đó có một con quỷ gầy yếu ớt lên tiếng.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ