Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 289:
Một tay làm không dễ, trong văn phòng cũng không chỉ có một mình Hùng Kỳ, còn có hai đồng sự khác nữa, Minh Vương tất nhiên không thể để cho bọn họ nhìn thấy.
Một hồi lâu, vẫn không nối lại được, Minh Vương cũng trở nên nóng nảy!
Bàn tay này của ông để làm gì thế không biết?
Bé nhận ra tâm trạng của cha mình không tốt, vội vàng ôm lấy cổ cha, hôn một cái lên má của cha.
"Cha, không tức giận, Tể Tể nhất định không sao, không đến nỗi rơi đầu xuống đâu!"
Đúng thế mà!
Sau đó lại hôn bẹp một cái nữa, nhưng thời điểm hôn, miệng nhỏ lại dùng hơi nhiều lực, nên miệng đã bị vỡ ra.
Minh Vương nhìn thấy, vội vàng buông tay đang giữ gáy của Tể Tể ra, tiếp được miệng nhỏ của bé đang rơi xuống, nhanh chóng kéo trở về vị trí miệng.
"Tể Tể ngoan, đừng nói chuyện."
Đôi mắt to đen nhánh của bé chuyển động, đang định quay đầu liền dừng lại, đầu cũng không thể động, nếu động thì thật sự sẽ rơi mất, bởi vì tay của cha Minh Vương đã bỏ ra để đỡ cái miệng nhỏ của bé rồi.
Minh Vương nhìn trạng thái này của con gái, chỉ muốn giải quyết chuyện này một cách nhanh nhất có thể, nên muốn mang con gái đi tìm người tên chú Cố kia khâu lại.
Minh Vương dùng tay đem miệng con gái rồi lắp trở lại thật nhanh, bảo đảm sẽ không rơi xuống thì mới buông tay ra, lại lạnh lẽo nhìn về phía Hùng Kỳ.
Hùng Kỳ vừa uống nước vừa theo dõi Minh Vương, không rõ vì sao Tể Tể hôn cha một cái mà cha của bé lại bỗng nhiên đưa tay che miệng bé lại.
Đây là cha ruột à?
Cha ruột mà không cho Tể Tể hôn!
Không cho hôn thì thôi, thế mà còn che miệng của bé nữa!
Trời ạ!
Hùng Kỳ nhìn thấy thì nhíu mày, sau đó lông mày càng nhăn càng chặt.
Bụng Hùng Kỳ sôi ùng ục, khuôn mặt lúng túng nhìn về phía Minh Vương.
"Anh Minh, tôi có chuyện riêng cần ra ngoài một chuyến, anh và Tể Tể cứ tự nhiên."
Minh Vương lên tiếng ậm ừ, thân thể của ông rất suy yếu, nên ngồi xuống ở trên ghế sofa bên cạnh, thừa dịp Hùng Kỳ mang theo hai người đồng sự rời đi, liền liếc nhìn camera ở trong góc nào đó, khóe môi giơ lên như khiêu khích, lại nhướng mày một cái tắt camera giám sát đi, sau đó nhanh chóng nối lại sợi chỉ bị đứt trên cổ con gái.
Nối xong sợi chỉ rồi lại cúi đầu nhìn chằm chằm miệng con gái.
Ôi!
Bị lệch một chút, cần phải điều chỉnh lại.
"Tốt rồi!"
Tể Tể nép mình ở trong lòng cha, yên lặng để cha Minh Vương điều chỉnh thân thể, ánh mắt thì luôn chú ý tới chú Hùng.
Nhìn chú Hùng xấu hổ rời đi, vừa tới cửa liền ôm bụng cúi xuống, con mắt của bé xoay chuyển lòng vòng, lại chớp chớp mấy cái.
"Cha, cốc nước kia có vấn đề à?"
Minh Vương búng lên cái trán nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại của con gái.
"Tể Tể nếu muốn biết, có thể đi theo nhìn xem!!!"
Tể Tể tò mò, nhưng lại lo lắng cho cha Hoắc và hai người anh trai.
"Nhưng cha ơi, cha Hoắc và anh hai, anh ba còn đang ở phòng bên cạnh."
Minh Vương mím môi thành một đường thẳng, cảm thấy răng có chút ê nhức.
"Cha không cho người câu hồn, bọn họ cũng chết à?"
Tể Tể che miệng nhỏ cười lên: "Không chết được không chết được! Bởi vì cha không thu nha!"
Cha không thu, cho dù Sổ Sinh Tử có thay đổi, thì cũng không chống lại được cha Minh Vương!
Minh Vương nhìn thấy con gái vui vẻ, còn là vì người cha loài người kia, tâm trạng của ông trở nên không tốt chút nào.
Ông bế Tể Tể đặt xuống dưới đất.
"Đi đi!"
Không bỏ được đứa nhỏ thì không bắt được sói!
Đừng ở trước mặt ông cười giống như một tên ngốc!
Nụ cười này còn không phải vì ông!
Tể Tể vui sướng gật đầu: "Vậy cha à, Tể Tể đi qua đó nhìn nhé, cha nhớ để ý cha Hoắc, anh hai và anh ba nhiều một chút nha!"
Minh Vương: "......"
Bàn tay thon dài vừa lạnh vừa trắng đặt ở giữa hai đầu lông mày, nhéo nhéo mấy cái, Minh Vương khép lại đôi mắt phượng hẹp dài, hít vào một hơi thật sâu!
Không có việc gì không có việc gì!
Đây là con ruột của mình!
Chỉ là một người cha loài người mà thôi, trăm năm sau chính là nắm đất vàng, ông đường đường là Minh Vương so đo cùng với nắm đất kia làm gì?
Bàn tay ông chậm rãi hạ xuống đầu gối, chuẩn bị tiếp tục tu dưỡng thần hồn đang tổn thương nghiêm trọng.
Hai con mắt lại chậm rãi mở ra, con ngươi đen kịt như vực sâu lóe lên một tia đỏ sẫm, ánh mắt của ông xuyên thấu qua vách tường nhìn về một góc nào đó ở bên ngoài, lông mày nhíu lại.
"Không thể để bản tọa nghỉ ngơi một lát à?"
Khi nhìn thấy bức tường bên ngoài có một con quỷ được loài người nuôi nhốt đang di chuyển tới phòng bên cạnh, ông gỡ xuống mắt kính trên sống mũi, có chút bực bội đứng lên đi ra ngoài.
——
Ở bên này, Tể Tể đã dùng thuật che mắt tránh đi tầm nhìn của các chú vệ sĩ, lặng yên không một tiếng động đi theo đằng sau chú Hùng, bám theo chú Hùng đi vào phòng vệ sinh.
Nhìn thấy chú Hùng cởi thắt lưng, Tể Tể chần chừ một lúc, cuối cùng quay người đi ra ngoài.
Lúc đi đến phòng rửa tay bên ngoài lại nghe được tiếng nói chuyện điện thoại của chú cảnh sát trước đó đã quát bé.
"Thuốc đã hạ rồi, rất nhanh sẽ đến nhà vệ sinh, tôi sẽ tự mình chụp người vào trong bao bố rồi mang đi!"
Tể Tể: "......"
Bé hiểu rồi!
Tể Tể còn chưa bị chụp bao bố bao giờ đâu!
Không biết có thú vị không!