Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 287:
"Vốn chính là như thế mà!"
Tể Tể trở nên kích động, miệng nhỏ há to, đôi mắt xoay chuyển, hai tay che mặt liền gào khóc thật to.
"Hu hu...... Tể Tể muốn cha, Tể Tể muốn cha, Tể Tể muốn anh! Hu hu hu...... Tể Tể không muốn xa cha và các anh!"
"Hu hu hu...... Tể Tể không có mẹ, Tể Tể không thể không có cha!"
"...... Hu hu hu...... ~~~"
Hùng Kỳ vừa định gật đầu thì viên cảnh sát trẻ tuổi kia lại nhỏ giọng nhắc nhở ông.
"Đội trưởng Hùng, anh nghĩ kỹ đi, nhà họ Hoắc là gia tộc lớn nhưng cũng không phải là lãnh đạo trực tiếp của anh!"
Hùng Kỳ híp mắt, nhìn chằm chằm viên cảnh sát trẻ tuổi.
Đáng ra anh vẫn cho người này mấy phần mặt mũi, vì dù sao người này cũng là cháu ruột của lãnh đạo mình.
Nhưng nghe thấy lời uy hiếp của anh ta thì Hùng Kỳ liền đưa Tể Tể đi cùng.
"Cháu gái nhỏ, để chú dẫn cháu đi tới cục cảnh sát, sau đó chờ người lớn khác trong nhà tới đón cháu nhé!"
Viên cảnh sát trẻ tuổi: "......"
Nhìn Hùng Kỳ đưa cả bốn người nhà Hoắc Trầm Lệnh rời đi, viên cảnh sát trẻ tuổi vừa rồi đã nhân cơ hội này lặng lẽ chụp lén ảnh của Tể Tể gửi cho cục trưởng cục cảnh sát là chú của mình.
"Chú, đứa bé mà chú muốn tìm có phải là đứa bé này không?"
Bên kia rất nhanh trả lời lại.
"Giống đến tám chín phần! Lập tức tìm cách mang người tới! Chết hay sống không quan trọng!"
Trương Mạt nhìn chằm chằm vào mấy từ "Chết hay sống không quan trọng" thì hơi ngạc nhiên, anh ta nhắm lại mắt, cuối cùng nhắn trả lời "Vâng".
****5:
Vừa tới cục cảnh sát, Tể Tể bỗng nhiên hắt xì hai cái thật to.
Hoắc Trầm Lệnh đi viết bản tường trình, Giang Lâm cùng với người bên phòng nghiệp vụ luật của tập đoàn Hoắc thị cũng chạy tới, lấy lý do Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần là trẻ vị thành niên, nên thời điểm đi làm bản tường trình thì đều có luật sư của công ty ngồi cùng.
Bốn vệ sĩ canh giữ ở bên ngoài hành lang, Tể Tể cũng đang ngồi trên ghế ở hành lang, bé ngồi không yên đang, cứ lắc lư hai chân chờ cha và hai người anh trai.
Hùng Kỳ vừa nghe điện thoại xong thì nghe thấy Tể Tể nhảy mũi, liền nhíu mày.
Nhìn bé mặc áo sơ mi dài tay thật rộng, rõ ràng không phải quần áo của bé, thì cảm thấy kỳ quái.
"Tể Tể, cháu bị cảm à? Quần áo này của cháu......"
Bé vội vàng che lại quần áo, tránh chú Hùng Kỳ hoặc cha và các anh nhìn thấy bên trong quần áo đều là những sợi chỉ.
Cha Minh Vương bị thương nghiêm trọng, thân thể của bé thì bị nổ tung, mặc dù không chết, nhưng lực lượng ít nhiều gì cũng bị hao tổn.
Nếu như lúc ấy cha Minh Vương không dùng sức mạnh bao bọc lại toàn bộ thân thể của bé, đoán chừng bây giờ bé vẫn còn ở trong căn phòng kia tìm thịt của mình ở khắp nơi.
Tể Tể nghĩ tới đây thì có chút khó chịu.
Sức mạnh bị hao tổn, cho nên bé không thể phục hồi thân thể của mình như cũ ngay được.
Bé chép miệng một cái, cái đầu nhỏ quay lòng vòng nhìn xung quanh.
Nếu có quỷ quái có thể ăn được thì tốt!
Ăn nhiều hơn một chút, lực lượng cũng khôi phục nhanh hơn.
Sau đó nhờ chú Cố hỗ trợ nhìn xem bộ phận nào nên đặt ở vị trí nào, dù sao lúc ấy bị nổ tan tác, có phần thịt quá nhỏ, cha Minh Vương cũng không phân biệt được, liền túm hết lên.
Trong cục cảnh sát rất sạch sẽ, ánh mắt chờ đợi của bé dần biến thành thất vọng.
Bé lắc đầu giải thích: "Chú Hùng, Tể Tể không ốm, là có người xấu nhớ thương Tể Tể thôi!"
"Quần áo của Tể Tể bị hư......" Nói đến đây, Tể Tể cũng cẩn thận hơn, buông thõng đôi tay: "Cho nên tạm thời tìm được bộ này để thay."
Hùng Kỳ nghĩ đến bé luôn biểu hiện ra sự kỳ lạ, suy nghĩ một lúc liền đi tới ôm bé lên.
"Tể Tể, cháu và chú Hùng đi xem video lúc xảy ra chuyện nha?"
Lúc này bé cũng biết, rõ ràng cha và hai người anh trai là bị người xấu dùng tà thuật tính kế, cũng đoán được người bình thường nhìn vào video thì cũng không nhìn ra cái gì.
Nhưng bé có thể nha!
Thế là Tể Tể vui vẻ mỉm cười ôm lấy cổ của chú Hùng Kỳ.
"Cảm ơn chú Hùng, chú Hùng và anh Tiểu Quân đều là người tốt."
Hùng Kỳ nghĩ đến con trai út lại nhịn không được mà cười lên, ôm bé đi vào văn phòng.
Trương Mạt mua mấy cây kẹo que đi tới, vừa đúng lúc nhìn thấy Hùng Kỳ ôm Tể Tể đi vào phòng.
Anh ta dừng lại nhìn, sau đó lại cầm kẹo que quay người đi.
Trở lại vị trí bàn làm việc của mình, nhìn thấy đồng sự Tiểu Lý bưng hai cái cốc muốn đi ra ngoài.
Anh ta nhận ra một cái cốc trà trong đó là của Hùng Kỳ, cốc nước trái cây còn lại chắc chắn là của Tể Tể, anh ta cười tủm tỉm gọi đối phương lại.
"Tiểu Lý, vừa rồi tôi đi mua thuốc, ông chủ tiệm đã tiện tay đưa cho tôi mấy cây kẹo que, cho cậu này, cậu và Tiểu Kim lát nữa cùng ăn đi!"
Tiểu Lý đặt chén trà ở trên mặt bàn, cười nói cảm ơn.
Thừa dịp Tiểu Lý đi tới cầm kẹo que, Trương Mạt đã rải thuốc bột đã chuẩn bị sẵn vào trong cốc nước, sau đó nhìn theo Tiểu Lý đi đến văn phòng của Hùng Kỳ.
Trong văn phòng, Tể Tể nhìn thấy trong video mà người bình thường không thấy được có ba tia âm khí màu đen đang thao túng cha, anh hai và anh ba.
Cha con Trương Quốc Đống và Trương Kế Phong cũng bị ba tia âm khí màu đen điều khiển ra tay đánh nhau.