Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 285:

Vì là cha ruột của Tể Tể nên Hùng Kỳ đã nói với các đồng nghiệp thu hồi vũ khí trong tay.

"Tể Tể, chú có thể vào trong phòng xem không?"

Bé cười cười gật đầu, nhìn rất ngây thơ chân thật.

Nhưng khuôn mặt nhỏ nhìn rất quái dị, lúc nói chuyện, cái miệng còn giống như hơi hở ra.

Hùng Kỳ thừa dịp các đồng nghiệp đi vào điều tra thì hỏi bé thêm một câu: "Tể Tể, có phải cháu bị gãy răng không?"

Tể Tể vội cúi đầu, che miệng, sợ bị chú Hùng Kỳ nhìn thấy lần nữa.

"Không có......"

Ngay lập tức Tể Tể muốn đi tìm chú Cố khâu lại, thừa dịp cha Hoắc còn chưa phát hiện ra bé không có ở nhà, phải nhanh chạy trở về, thế là nhào vào trong ngực cha Minh Vương.

"Cha, chúng ta đi thôi."

Các đồng nghiệp của Hùng Kỳ kiểm tra xong, họ đều lắc đầu.

Minh Vương đang chuẩn bị đứng dậy ôm con gái rời đi, kết quả phát hiện thần hồn và cơ thể đều bị thương rất nặng.

Minh Vương không muốn con gái phát hiện ra sự khác thường của mình nên nhẹ nhàng mở miệng.

"Không vội, chúng ta sẽ đi sau khi trời sáng."

Tể Tể nhìn chằm chằm cha Minh Vương một lúc lâu, biết cơ thể của cha Minh Vương đang suy yếu, nếu không sẽ không nói như thế.

Bé đảo mắt, cũng không nói ra suy nghĩ của mình, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

"Tể Tể nghe cha."

Cùng lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng khóc của phụ nữ

"Các người trả lại con gái cho tôi! Con bé còn trẻ như vậy, các người sao lại táng tận lương tâm như thế! Sao các người lại muốn hại nó! Hu hu hu......"

"Nhà họ Hoắc các người là gia tộc lớn, có rất nhiều người! Nhưng tôi chỉ có một đứa con gái, nếu các người dám hại con bé, tôi nhất định sẽ tìm các người để liều cái mạng già này!"

Nhóm người Hùng Kỳ nhanh chóng chạy ra ngoài xem xét tình hình.

Bé nghe được mấy chữ "Nhà họ Hoắc", thì cau mày lại.

"Cha, Tể Tể cũng muốn đi ra nhìn xem là có chuyện gì!!!"

Minh Vương liếc nhìn con gái đang bao bọc cơ thể kín mít, lại nghĩ đến cơ thể bên trong khăn tắm đang loạn thành một mớ, liền xoa xoa sóng mũi cao.

"Đi đi, nhưng con phải cẩn thận che khăn tắm lại, nếu không, dọa chết người thì lại gia tăng thêm lượng công việc cho Địa Phủ đấy!"

Lúc này Tể Tể mới nhớ tới thân thể của mình còn chưa hợp nhất lại.

Bé vội vàng đóng cửa phòng, sau đó lật đật chạy lên giường, mở khăn tắm ra, các mảnh thân thể bên trong nháy mắt tan rã.

Minh Vương nhắm mắt lại, nhẹ nhàng búng ngón tay.

Cả tay và chân đều đang tập trung bận rộn chắp vá thân thể của con gái lại cho hoàn chỉnh một chút, nhưng còn chưa khâu lại cho nên vẫn rất nát. Trừ khi chúng được giữ nguyên hiện trạng không di chuyển, nếu không chúng lại bị phân tán vỡ vụn.

Bé lo lắng chuyện bé đi ra ngoài lúc đêm hôm khuya khoắt bị cha và các anh biết, nghĩ đến việc có thể mọi người đang đi tìm bé mà gặp phải chuyện gì, nên bé vội vàng nói với cha Minh Vương.

"Cha, nếu không thì cha giúp con biến thành xác ướp, bao hết cơ thể lại đi!" Minh Vương đang nhắm mắt nghỉ ngơi tu bổ thần hồn, nghe vậy cũng không mở mắt, nhưng âm thanh vẫn rất dịu dàng.

"Con vội đi làm chuyện gì sao?"

Bé nhướng mày lên, ăn ngay nói thật: "Cha, Tể Tể lo lắng cha Hoắc xảy ra chuyện."

Minh Vương: "......"

Cha ruột đang suy yếu đến không đi nổi, con gái lại hấp tấp muốn đi tìm cha nuôi!

Đáy lòng bỗng nhiên có chút khó chịu?

****4:

Hoắc Trầm Lệnh đúng là đã xảy ra chuyện!

Không chỉ có một mình ông, còn có Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng cùng đi tìm Tể Tể!

Nhận được tin bé tới quán bar này, Hoắc Trầm Lệnh đã trực tiếp lái xe chạy đến đây, nhóm vệ sĩ không kịp đi theo, vẫn còn cách bọn họ một đoạn.

Lúc ba cha con vừa tiến vào cửa đã cảm thấy trong quán bar có điều khác lạ, là loại cảm giác lạnh thấu xương đã từng trải qua kia, ba cha con liếc nhìn nhau đều biết bên trong chắc chắn có những thứ kia.

Vừa đúng lúc trong quán bar có người đang đánh nhau, còn nghe thấy tiếng kêu cứu của phụ nữ, tiếng gào lên giận dữ thô bạo của đàn ông, thậm chí còn có người gọi cứu mạng.

Hoắc Trầm Lệnh định lấy điện thoại di động ra gọi 120, thì nghe thấy tiếng trẻ con gào to trong một căn phòng nào đó từ xa truyền đến.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần không kịp nghĩ ngợi đã lao về phía trước, đi thẳng vào trong, Hoắc Trầm Lệnh cũng vội vàng theo sau.

Sau khi vào phòng, ý thức của họ đột nhiên trở nên mơ hồ.

Hoắc Trầm Lệnh giống như nhìn thấy Tể Tể, thế là cứ như vậy mà đi tới.

Chờ đến lúc tỉnh lại, thì ông cùng hai đứa con trai đã bị phóng viên vây quanh rồi.

Trên mặt đất trong căn phòng nhỏ này đều là máu tươi, anh vợ Trương Quốc Đống và hai cha con Trương Kế Phong ngã trong vũng máu, không rõ sống chết.

Mặt Hoắc Trầm Lệnh trầm như nước.

Rất rõ ràng, bọn họ đã bị gài bẫy!

Hoắc Tư Thần há miệng muốn giải thích, Hoắc Trầm Lệnh đã nhẹ nhàng ho khan một tiếng, Hoắc Tư Tước lập tức che miệng em trai lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho em trai không cần nói.

Hoắc Tư Thần cúi đầu xuống, liền thấy trên tay anh hai dính rất nhiều máu.

Đưa mắt nhìn lại thì thấy trên hai cánh tay của mình cũng dính đầy máu!

Hoắc Trầm Lệnh tự nhiên cũng nhìn thấy, ông nhẹ nhàng đưa tay đặt ở trên bờ vai của hai đứa con trai.

Không nói gì, nhưng trầm mặc im lặng lại làm cho Hoắc Tư Thần mới chỉ có tám tuổi rất nhanh tỉnh táo lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free