Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 284:

"Ừ, Tể Tể của cha là người lợi hại nhất!"

Lợi hại đến nỗi làm cho ông muốn bắt lấy bé đánh một trận nhớ đời!

Cho bé biết bé đã làm cái gì!

Nhưng có rất nhiều khối thân thể, ông cũng không biết ra tay như thế nào!

Hiện tại, con gái đã bình yên vô sự, thần kinh căng cứng của chủ nhân Địa Phủ cũng buông lỏng hơn, rán chống đỡ thân thể dựa vào vách tường, trượt mạnh rồi ngồi xuống ở bên cạnh ghế sofa.

Cùng lúc đó, cửa phòng đã bị một người đá văng ra, bốn năm người mang theo súng giảm thanh đang nhắm vào mục tiêu.

****3:

Minh Vương nhìn thấy là mấy cảnh sát xuất hiện ở cửa, thừa dịp âm khí còn tràn ngập trong phòng, áo choàng màu đen viền vàng mặc ở trên người đã bay múa uốn lượn, nhanh chóng dùng lực lượng của mình thay đổi cảnh tượng ở trong phòng.

Sợ dọa đến những cảnh sát bình thường này, ông vung tay lên, bên trong căn phòng giống như không xảy ra việc gì, con gái đang gắn lại thân thể và cô gái trẻ tuổi loài người đang hấp hối đều được che giấu đi bởi thuật pháp của mình.

Ngoại trừ bản thân ông thì không nhìn thấy gì khác.

Lúc đèn thủy tinh treo trên đỉnh đầu sáng lên, người đứng đầu nhóm cảnh sát lên tiếng.

"Không được nhúc nhích!"

Giọng nói có chút quen thuộc, Tể Tể cố gắng di chuyển nhẹ nhàng nửa khuôn mặt của mình để nhìn.

"Chú Hùng Kỳ!"

Đáng tiếc, giọng của bé vang lên nhưng chỉ có cha của bé mới có thể nghe được, còn lại thì không ai nghe thấy.

Nhóm Hùng Kỳ đang quan sát căn phòng mà có người đã báo cảnh sát nói xảy ra án mạng ở đây.

Nhưng bên trong căn phòng, tất cả mọi nơi đều vô cùng sạch sẽ và ngăn nắp, bên cạnh ghế sofa có một người đàn ông đang ngồi thẳng tắp ở trong phòng.

Ngũ quan của người đàn ông này rất lạnh lùng và đẹp như một vị thần, đang đeo một chiếc kính gọng vàng trên sống mũi cao của mình.

Nhìn qua mắt kính, thấy ánh mắt kia như là hố đen sâu thẳm không thể nhìn thấu, có chút lạnh lẽo khiến người ta lạnh thấu xương.

Rõ ràng trong phòng đèn rất sáng, nhưng tất cả mọi người đều có một cảm giác rất quỷ dị như bước vào Địa Ngục, mỗi người đều rùng mình một cái.

Minh Vương định trực tiếp đưa tay đẩy những người kia ra ngoài, nhưng bé đã kịp bắt ống tay áo của cha, nhẹ nhàng lên tiếng.

"Cha, người kia là chú Hùng Kỳ, là người tốt."

Minh Vương lạnh lùng vô cảm liếc nhìn Hùng Kỳ.

"Con có sợ làm ông ta bị dọa không?"

Tể Tể: "Hả?"

Minh Vương dùng minh ngữ tối nghĩa để giải thích với con gái.

"Con xem hình dạng của con như thế này...... Chẳng lẽ không cần chắp vá lại?"

Tể Tể cảm thấy thật ra không cần thiết, nhưng vị trí của các bộ phận phải đặt ở chỗ nào thì bé lại không rõ ràng lắm, cảm thấy cha Minh Vương nói rất có đạo lý.

"Cha, chúng ta có thể đi tìm chú Cố! Chú Cố là bác sĩ, cũng biết Tể Tể không giống những đứa nhỏ khác."

Minh Vương cảm thấy rất khả thi.

"Được!"

Cùng lắm, có người bất hạnh bị dọa chết thì sau khi chết tới Địa Phủ thì ông đền bù sau cũng được!

Hùng Kỳ nhìn người đàn ông đẹp trai kia không nói lời nào từ khi bọn họ xông vào, chỉ uể oải ngồi ở cạnh ghế sofa, lạnh lùng nhìn thẳng về phía bọn họ, nhất thời có chút do dự.

"Chào anh, chúng tôi nhận được điện thoại nói ở đây có xảy ra án mạng, mời anh giơ hai tay lên, cùng chúng tôi phối hợp điều tra."

Minh Vương: "......"

Hử!

Muốn biết thông tin của ông, bọn họ cũng không sợ bị giảm thọ, trong nháy mắt đi tới Địa Phủ báo danh làm công cho ông sao?

Tể Tể thấy tình hình này không được.

Thông tin của cha Minh Vương cũng không thể để loài người xem!

Trong nháy mắt quỷ khí có thể giết chết tất cả những người ở đây.

Bé gấp gáp tổ hợp lại cơ thể của mình, sau đó nhìn xung quanh thấy có một chiếc khăn tắm thì vội vàng phủ kín lên trên người mình.

Hoàn hảo!

"Cha, để Tể Tể nói chuyện với chú Hùng Kỳ."

Minh Vương nhìn gò má đã hóp lại của con gái, cảm thấy hai mắt cay cay.

Nhưng con gái yêu cầu, Minh Vương tất nhiên là đáp ứng.

"Cha nghe con!"

Tể Tể chuyển tới đứng đằng sau lưng cha Minh Vương, chờ cha Minh Vương rút đi thuật pháp, bé liền từ phía sau cha Minh Vương chui ra ngoài.

"Chú Hùng Kỳ!"

Mấy người Hùng Kỳ không nghĩ tới đằng sau người đàn ông này lại có một đứa nhỏ, nên tất cả mọi người đều trừng to hai mắt nhìn lại.

Bé trùm khăn tắm, ngẩng khuôn mặt đã được ghép lại từ từ đi đến trước mặt Hùng Kỳ.

"Chú Hùng Kỳ, đây là cha Tể Tể, không phải người xấu."

Hùng Kỳ: "...... Cháu không phải là con gái của anh Hoắc sao?"

Tề Tể cười hắc hắc: "Cha Hoắc cũng là cha của Tể Tể, còn đây là cha ruột của Tể Tể nha!"

Hùng Kỳ: "Không phải đã chết...... rồi sao?"

Minh Vương lạnh lùng nhìn sang, với khát vọng cầu sinh mãnh liệt Hùng Kỳ đã tự động tránh đi tầm nhìn.

Ông luôn cảm thấy sau lưng phát lạnh, toàn thân run rẩy.

Thời tiết đang mùa hè, trong phòng cũng không mở điều hòa!

Giống như là gặp phải quỷ vậy!

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, hai tay cầm khăn tắm che lại đầu nhỏ của mình, miễn cho khăn tắm bị trượt rơi xuống lộ ra cái gáy còn chưa được sắp xếp tốt mà dọa đến mọi người.

"Chú Hùng Kỳ, cha của Tể Tể làm việc ở Địa Phủ."

Hùng Kỳ: "......"

Nghĩ đến lúc trước Tể Tể luôn quái dị, trong khoảng thời gian này Hùng Kỳ cũng tìm hiểu thêm về Huyền Môn, suy đoán cha ruột của Tể Tể tám chín phần mười là người tâm linh, giống nhà họ Bách làm người giao tiếp Âm Dương, hoặc là người trong gia tộc Huyền Môn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free