Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 284
"Đại Đế!"
Ông nghe được một giọng nói không cho phép từ chối, khí thế uy nghiêm truyền vào trong tiềm thức.
"Bách Thà Thừa, mau tới Địa Phủ, đem bản thể của ta tới nhân gian!"
Trong mắt Bách Thà Thừa đầy kinh hãi và ngạc nhiên.
Ông có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, ví dụ như bản thể của Đại Đế một khi rời khỏi Địa Phủ đi tới nhân gian, chuyện phản loạn còn chưa giải quyết xong có thể sẽ loạn thêm một lần nữa.
Kẻ bị Đại Đế bắt về trấn áp lại ở Nhược Thủy có tâm tư phản thần, chắc chắn có thể đào thoát một lần nữa.
Lúc đang muốn hỏi, Bách Thà Thừa phát hiện Địa Phủ hình như đang rung chuyển, trước đó cửa Địa Phủ đã bị phong bế đóng kín, ngay lúc này cánh cửa lại đang bắt đầu rộng mở. Ông có truyền thừa trăm ngàn năm của gia tộc họ Bách tất nhiên có thể dễ dàng cảm nhận được.
Bản thể của Phong Đô Đại Đế đã thức tỉnh!
Bách Thà Thừa không dám chậm trễ một giây nào, vội trở lại trong phòng hạ cấm chế, không phải chính ông hoặc Minh Vương đích thân tới thì không thể mở.
Ông ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, trong nháy mắt hồn phách đã xuất khiếu đi thẳng đến Địa Phủ.
Ông Bách đang ở nhà phía trước đọc sách, bao gồm cả Bách Minh Tư cũng đồng thời phát hiện được thay đổi này.
"Ông nội, đây là......"
Ông Bách thử cảm ứng một chút, khó tin mở miệng.
"Cửa Địa Phủ đã mở, có Vương giả của Địa Phủ đích thân tới nhân gian!"
Bách Minh Tư gần như lập tức nghĩ đến Tể Tể.
Là Vương giả của Địa Phủ đích thân tới nhân gian, không phải cha Minh Vương của bé, thì chính là một trong thập điện Diêm La.
Khả năng lớn nhất là vế đầu!
Bách Minh Tư ngồi không yên.
"Ông nội, cháu đi tới nhà chú Hoắc xem sao!"
Ông Bách cũng lo lắng cho Tể Tể, thế là đứng dậy đi theo.
"Ông nội sẽ cùng đi với cháu!"
——
Cả trái đất như run rẩy trong vô hình, vô số quỷ hồn mới trên nhân gian dù đã khôi phục ý thức hay chưa khôi phục ý thức đều cùng nhau quỳ lạy về một hướng.
Đó là tồn tại của nỗi kinh hoàng và sợ hãi sâu thẳm trong thần hồn của bọn họ!
Đó là Vương của bọn họ!
Vương của bọn họ sắp đích thân tới nhân gian!
Vô số quỷ hồn mới quỳ xuống đất dập đầu, trăm miệng một lời.
"Cung nghênh Vương đích thân tới nhân gian!"
Bản thể của Minh Vương từ sâu trong Địa Phủ tỉnh dậy, ánh mắt vô cảm đảo qua những quỷ hồn mới đang quỳ lạy, tay áo rộng lớn vung lên, những quỷ hồn mới bị quét sạch như một cơn gió lốc vào trong Địa Phủ.
Trong lúc có vô số quỷ hồn mới đi vào Địa Phủ, Minh Vương cũng biến mất trong màn đêm u ám của nhân gian, bay thẳng đến vị trí của Tể Tể.
Lúc thân thể của bé sắp nổ tung, Tể Tể đột nhiên mở to mắt.
"Cha?"
"Tể Tể, cha tới rồi!"
Minh Vương mặc một thân màu đen viền vàng bỗng nhiên xuất hiện trong phòng, một nửa thần hồn đang trôi nổi trong quả cầu đen chợt chui vào giữa hai đầu lông mày, một tia đỏ như máu, lạnh lẽo xuất hiện trong đôi mắt màu ám kim.
"Nhân danh......"
Lúc cha Minh Vương mở miệng, Tể Tể đột nhiên tăng thêm uy áp.
"Cha, con không muốn!"
Bé biết cha Minh Vương đang bị thương nặng, bởi vì muốn cứu bé nên mới phải đến nhân gian.
Bé không muốn làm cha bị thương nặng thêm!
Lúc nhìn thấy bản thể của cha, bé đã không khống chế nổi nước mắt của mình, lệ nóng đã tràn mi mà chảy xuống.
Nhưng bé không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể hơi mở cái miệng nhỏ, cúi đầu xuống nước mắt lưng tròng nhìn về phía cha.
Vừa tủi thân, vừa mong chờ, vừa xấu hổ, lại đau lòng......
"Cha ~ Tể Tể sai rồi~"
"Hu hu hu...... Thật xin lỗi......"
"Cha không cần giúp Tể Tể, Tể Tể là một tồn tại đã vượt qua tất cả pháp tắc của lục giới, cũng không ở trong ngũ hành, cho dù bạo thể mà chết, cũng sẽ không chân chính chết đi!"
Minh Vương không chút do dự mà đưa tay ra, âm thanh trầm thấp và uy nghiêm cũng không nhịn được sự bất an và lo lắng dưới đáy lòng.
"Vậy cũng không được! Sẽ không chết, nhưng con sẽ đau đớn!"
Minh Vương đã đánh giá thấp quyết tâm của con gái mình, ngay khi ông đưa tay định bức Nhược Thủy ra khỏi cơ thể con gái thì thân hình mũm mĩm của bé đã nổ tung trước mặt ông.
"Phanh" một tiếng vang ầm trời.
Minh Vương theo bản năng tạo ra một kết giới, dùng năm ngón tay giữ lấy nó, vừa bảo vệ phế phủ tâm mạch của con gái, vừa giận dữ và đau lòng nhìn về phía không gian mà ông dùng sức mạnh giữ lại tất cả các phần cơ thể của con gái.
"Tể Tể!"
Giọng của bé cực kỳ suy yếu từ trong kết giới truyền ra bốn phương tám hướng.
"Cha, Tể Tể không biến mất!"
Minh Vương lo lắng, đau lòng con gái: "......"
Đúng thế!
Thật sự không biến mất, nhưng thân thể còn thảm hơn so với cực hình ngũ mã phanh thây thời cổ đại.
Đến cái miệng cũng bị chia thành mấy khối!
Vừa mở miệng một cái, thì tất cả đều không cam lòng yếu thế, cùng nhảy nhót biểu thị mình có thể nói chuyện!
Cũng may vẫn bảo vệ được trái tim và các cơ quan lục phủ ngũ tạng, những bộ phận quan trọng, nếu không với khả năng chắp vá của ông, muốn tạo lại thân thể cho con gái thì không biết phải đến ngày tháng năm nào!
Vương của Địa Phủ vừa đau lòng vừa tức giận!
Ông cố gắng chắp vá, hợp nhất lại các bộ phận để tạo lại cơ thể cho con gái, còn phải kìm nén cảm xúc muốn mắng một trận để dỗ dành con gái.