Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 281
"Đã không muốn làm người phụ nữ của tao, vậy...... thì không chết cũng không thể sống yên ổn!"
Cốc Hưng Úc mở cửa, liền có một luồng khí lạnh đập vào mặt, làm anh ta khẽ run rẩy.
Anh ta chửi một câu thô tục, sau đó phân phó hai vệ sĩ canh giữ ở cửa.
"Đem cô ta xử lý sạch sẽ đi, thừa dịp còn thở thì đưa đến chỗ Hải đại sư!"
"Vâng!"
Cốc Hưng Úc phân phó xong, quấn khăn tắm bỏ đi.
Một tròng mắt đỏ như máu xuất hiện trên sàn nhà, ngay trước khi vệ sĩ đi vào trong, nó lao vào trong thân thể Đổng Tung Tung.
Chỉ còn một chút nữa thôi là có thể chạm vào quần áo của Đổng Tung Tung, thì nó đột nhiên ngừng lại.
Những bóng đèn lớn trong gian phòng vỡ tung, một luồng âm khí lạnh thấu xương lan ra khắp gian phòng, ngăn cách hai người vệ sĩ đang đứng ở cửa, một màn sương dày đặc như gió nhanh chóng xuất hiện trong phòng.
Lúc tròng mắt đỏ như máu nhìn thấy màn sương dày liền lui lại.
Đồng thời vang lên giọng nói không dám tin.
"Ngài còn chưa hồn phi phách tán?"
Giọng nói uy nghiêm lạnh lùng tràn ngập cảm giác áp bức đánh thẳng vào thần hồn của tròng mắt đỏ, con mắt đỏ như máu nhanh chóng xuất hiện vết nứt.
"Ta là Minh Vương, làm sao có thể chỉ vì một kích chí mạng kia mà hồn phi phách tán?"
Con mắt đỏ như máu đầu tiên là bị hù dọa, nhưng sau khi nhìn kỹ màn sương dày đặc kia liền cười lên ha hả.
"Minh Vương? Chỉ có một nửa ngọn lửa U Minh làm sao có thể là Phong Đô Đại Đế, là Minh Vương? Nếu như ngài thật sự lợi hại như ngài nói, thì nhiều năm trôi qua, sao ngài vẫn là hình dáng này, không thể duy trì hình người?"
Giọng nói uy nghiêm của màn sương như từ trong Địa Ngục truyền đến, mang theo uy áp đánh về phía con mắt đỏ.
"Bởi vì mi có tầm nhìn hạn hẹp, kiến thức nông cạn!"
Nói đến đây, màn sương như cảm nhận được hơi thở của Tể Tể từ trên con mắt đỏ như máu.
Màn sương đen ngưng tụ lại thành hình người cao lớn, thậm chí có thể nhìn thấy chiếc áo choàng có viền mạ vàng và mái tóc dài đen nhánh đang tung bay.
Giọng nói uy nghiêm nặng nề xen lẫn lửa giận đang bùng lên.
"Dám tính kế con ta, tội đáng chết!"
Dứt lời, quỷ khí cuồn cuộn từ màn sương đen tràn ra, mang theo sức mạnh không thể chống đỡ đánh về phía con mắt đỏ như máu!
Con mắt đỏ như máu bỗng nhiên trở nên to lớn lên, sau đó lao về phía màn sương đang dần ngưng tụ thành thân thể một cách hung hãn.
"Tôi cũng có thực lực của Vương! Ngài cho rằng tôi sẽ sợ ngài sao?"
Màn sương đen khinh miệt cười nhạt.
"Ta là Vương, là Vương tối cao của Địa Phủ! Mà mi......thực lực cố gắng lắm mới chỉ ngang bằng với cấp Quỷ Vương mà thôi!"
****1:
Mọi chuyện xảy ra trong kết giới ở dưới mặt đất, Tê Tể không cảm nhận được.
Hơi thở của cha Minh Vương đột nhiên biến mất.
Ngay lúc Tể Tể đang sốt ruột, thì lại cảm nhận được hơi thở quen thuộc đang lan tràn ra từ dưới chân.
Bé vội vàng cúi đầu nhìn xuống, nhưng dưới chân là mặt đất thật dày.
Bé nhìn xung quanh, thấy người đàn ông cao gầy không đuổi theo nữa, trái phải cũng không có camera. Nhưng vì để đề phòng chuyện ngoài ý muốn, bé vẫn phóng ra một chút âm khí làm quấy nhiễu những camera ở gần, sau đó trực tiếp dời đi.
Người đàn ông vạm vỡ từ một phương hướng khác đuổi tới, vừa lúc nhìn thấy Tể Tể biến mất.
Người đàn ông vạm vỡ: "......"
Ông cho là bản thân mình bị hoa mắt, vội vàng xoa xoa mắt tiếp tục nhìn lại.
Chỗ này cách cửa thang máy còn một đoạn nữa, nhưng cũng không thể ngay lập tức biến mất.
Trái phải đều là vách tường, vẫn không nhìn thấy bé.
Người đàn ông vạm vỡ không thấy được ở nơi hẻo lánh, người đàn ông cao gầy trước đó bị quỷ quấn lên, sắc mặt càng ngày càng đen, đang điên cuồng giãy dụa.
Lúc con quỷ nhận thấy có khí tức mạnh mẽ tràn tới, nó đã hét lên một tiếng rồi chạy trốn ngay lập tức, dường như cảm thấy được mối nguy hiểm rất lớn.
Người đàn ông cao gầy được tự do, đầu bị đụng vào vách tường, không rõ sống chết.
Tể Tể chuẩn bị đi xuống tầng hai ở dưới lòng đất, nhận thấy con quỷ kia sắp biến thành lệ quỷ, bé cũng không thèm nhìn, chỉ há miệng hút nó vào trong bụng, xử lý một cách nhanh gọn nhất.
Con quỷ hét lên chói tai, thân thể dần dần tiêu tán, hóa thành một làn sương muốn chạy trốn nhưng vẫn bị bé hút vào miệng.
Tể Tể chép chép miệng nhỏ, rất nhanh đã xuất hiện ở hành lang tầng hai dưới lòng đất.
Đến càng gần hơn thì khí tức của cha Minh Vương càng nồng đậm hơn.
Bé nhanh chóng đi đến căn phòng cách chỗ bé không xa, dùng đôi nhân ngắn lon ton chạy tới.
Lo lắng cho cha Minh Vương, bé nhịn xuống xúc động muốn gọi cha.
Bé muốn lặng lẽ đi theo cha, có thể là cha Minh Vương đang làm việc, bé không thể quấy nhiễu cha Minh Vương.
Kết giới bên trong căn phòng đang kịch liệt run chuyển, bé bỗng nhiên tiếp cận tầng kết giới kia, nhận ra đó là lực lượng của cha Minh Vương.
Nhưng đã yếu hơn trước rất nhiều!
Kết giới của cha Minh Vương sẽ không yếu như thế!
Cho nên cha Minh Vương đã thật sự xảy ra chuyện rồi!
Bé cũng không lo được nhiều chuyện như thế, tựa như một con nghé con xông thẳng về phía trước.
Kết giới không ổn định, thậm chí sắp biến mất, thần sắc mê man của hai người vệ sĩ canh giữ ở cửa cũng tỉnh táo lại.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ