Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 279:
Một trong hai người canh cửa xoa xoa đôi mắt: "Nè, mới vừa rồi có cái gì chạy vào trong không vậy?"
Một người canh cửa khác lắc đầu: "Không có! Chúng ta đứng ngay ở cửa, có người đi vào hay không còn không biết chắc?"
Người canh cửa thứ nhất hạ giọng xuống nói như một tên trộm: "Này! Có thể người đi vào không nhất định là người sống nha!"
Lông tơ toàn thân của người canh cửa thứ hai dựng đứng lên: "Chớ có nói linh tinh!"
Trước đó vài ngày, quán bar này cũng vừa mới xảy ra chuyện, mặc dù đã bị ông chủ dùng tiền đè xuống, nhưng hai ngày nay luôn có người nói mình đã nhìn thấy bóng đen chạy khắp nơi trong quán bar, đêm hôm trước lúc anh ta trực cũng đã nhìn thấy một lần, lúc này sắc mặt đã trắng bệch.
Người canh cửa thứ nhất nhìn thấy dáng vẻ của anh bạn đứng cùng thì cười ha hả.
"Này, anh còn tưởng thật à? Tôi chỉ đùa anh một chút thôi!"
Người canh cửa thứ hai lườm anh bạn đứng cùng một cái, trong lòng run rẩy không ngừng.
Quán bar có bốn tầng, trên mặt đất hai tầng, dưới mặt đất hai tầng, trong đó có tầng thứ hai dưới mặt đất là không mở ra cho người ngoài, chỉ tiếp khách VIP của quán.
Tể Tể xác định phương hướng không được tốt, bên trong lại có chướng khí mù mịt, âm thanh của DJ mở to hết cở, đập vào hai tai của bé làm cho bé cảm thấy chóng mặt hoa mắt, không nhìn rõ xung quanh.
Một người đàn ông trung niên cao gầy nhìn bé chóng mặt lắc lắc đầu thì nhanh chóng nhìn xung quanh.
Quan sát một lúc, xác định bé chỉ đi có một mình, dưới đáy mắt của người này hiện lên sự nham hiểm, nhanh chóng đi về phía Tể Tể, một tay kéo bé về phía đằng sau của quán bar.
Bé kinh ngạc nhìn người nọ, quan sát tỉ mỉ người đàn ông đang kéo bé.
Quanh thân người này có một vòng âm khí nhàn nhạt, ánh sáng đèn led liên tục nhấp nháy trong quán bar, nhưng Tể Tể vẫn nhìn rõ vì bé rất mẫn cảm với âm khí.
Nhìn kỹ, bé còn nhìn thấy một con quỷ tóc tai bù xù đang đứng ở nơi hẻo lánh cách đó không xa bên trong quán, đang nhìn chằm chằm vào người đàn ông này một cách oán hận.
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to: "Chú, chú là người xấu à?"
Con quỷ kia là quỷ mới, nhưng oán khí quá nặng, hình như trong quán bar còn có trận pháp, con quỷ kia trưởng thành rất nhanh, sắp biến thành lệ quỷ rồi.
Có khả năng người đàn ông xấu xa này không sống được qua đêm nay.
Người đàn ông cao gầy căn bản không thèm nghe Tể Tể đang nói gì, chỉ nghĩ là bé muốn ông ta buông tay ra.
Nói đùa à!
Hàng tự động đưa tới cửa, một người từng hại rất nhiều mạng người như ông ta sẽ buông tay sao?
Nằm mơ đi?
Nhạc DJ càng mãnh liệt hơn, ông ta hoàn toàn không lo lắng có người nghe thấy tiếng kêu cứu của Tể Tể.
Ở đây quá ồn ào!
Một người đàn ông vạm vỡ cao một mét chín có cánh tay xăm trổ rất nhiều hoa văn đi tới, cả người đều là cơ bắp khiến cho người khác cảm giác như một anh đại không dễ chọc trong giới xã hội đen.
Người đàn ông cao gầy không muốn gây ra chuyện ngoài ý muốn, ôm bé tránh sang bên cạnh, còn bé thì nhìn người đàn ông vạm vỡ xăm trổ đầy kia một cái.
Đúng lúc này đối phương cũng nhìn về phía hai người họ, đối mặt với đôi mắt to sáng lấp lánh của bé.
Hô hấp của người đàn ông xăm trổ như ngừng lại, vội vàng lui lại mấy bước kéo dài khoảng cách với hai người, đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía trần nhà, luống cuống đứng tựa vào vách tường, giống như sợ làm đứa nhỏ sợ hãi mà khóc thét lên.
Nhưng Tể Tể đột nhiên lại ngửi được âm khí rất quen thuộc truyền đến từ người đàn ông vạm vỡ vừa rồi.
Ánh mắt của bé sáng lên, dùng giọng non nớt gọi: "Cha!"
Bé đẩy cánh tay của người đàn ông trung niên cao gầy ra, bé nhanh nhẹn trượt xuống mặt đất, sau đó dùng đôi bàn chân ngắn ngủn của mình chạy theo.
Bé ngửi được hơi thở của cha Minh Vương!
Rất nồng!
Bé chạy nhanh hơn, nhất định có thể nhìn thấy cha Minh Vương!
Người đàn ông cao gầy cũng co cẳng điên cuồng đuổi theo bé, lúc sắp không thấy bóng dáng của bé liền gào lên một cách hung dữ.
"Ranh con, đứng lại cho ông, nếu không ông đây sẽ giết chết mày!"
Người đàn ông vạm vỡ đang đứng dựa vào góc tường: "......"
Tể Tể đi tìm cha, người đàn ông kia kêu gào cái gì?
Có vẻ không hợp lý!
Người đàn ông vạm vỡ do dự một chút, cơ bắp nổi lên cuôn cuộn, sau đó dùng đôi chân dài với khí thế hùng hổ mà đuổi theo, tướng mạo của người này vốn đã hung ác, hiện tại lại càng đáng sợ hơn.
——
Trong một gian phòng ngủ ở lầu hai dưới mặt đất của quán bar, trên nền đá của sàn nhà đầy những vết máu loang lổ.
Đổng Tung Tung bị trói chặt hai tay hai chân, bị vứt trên mặt đất, khóe miệng chảy ra máu tươi.
Cốc Hưng Úc chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở trên hông, trong mắt anh ta là vẻ tàn nhẫn âm độc, lại đạp một cái lên người cô.
"Đổng Tung Tung, ông đây để ý tới cô là may mắn của cô đấy!"
Đổng Tung Tung đau đến nỗi không còn ý thức, thân thể vô cùng đau nhức, co quắp nằm trên nền nhà, hơi thở suy yếu.
Cốc Hưng Úc nổi giận, lại đá thêm một cái, lúc này cũng không còn chút hứng thú nào.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"
Bên ngoài có người gõ cửa, Cốc Hưng Úc nghĩ đến Đổng Tung Tung cũng là mạng mà anh ta muốn đưa cho Hải đại sư, khóe miệng nở ra một nụ cười đáng sợ.