Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 278:

Bé không tin con quỷ kia đâu, cha Minh Vương nếu thật sự sắp hồn phi phách tán, tuyệt đối sẽ không tìm đến con gái bảo bối duy nhất này!

Mặc dù lúc đó bé không tỉnh táo hẳn, nhưng những gì con quỷ kia nói về cha Minh Vương, bé vẫn nhớ rất rõ ràng.

Tể Tể hừ hừ, âm thầm suy nghĩ trong đầu, buổi tối hôm nay bè sẽ đi tìm con quỷ này, sau đó xử lý nó!

Bé đưa con mắt cho anh ba, sau đó lại chui vào trong ngực cha ngủ say sưa.

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Hoắc Tư Thần: "......"

"Tể...... Tể Tể ~~~~"

Hoắc Trầm Lệnh cầm lấy con mắt, tùy tiện nhét vào trong một cái hộp nhỏ ở tủ bên cạnh, liếc con trai út một cái.

"Tiền đồ đâu!!!"

Hoắc Tư Thần: "......"

… so với chú út thì cậu vẫn còn có tiền đồ hơn, chú út còn đang nằm lăn trên mặt đất kia kìa.

Hoắc Trầm Lệnh bế Tể Tể đặt ở trên giường lớn nằm ngủ, đắp cho bé một chiếc chăn mỏng, sau đó lại nâng Hoắc Trầm Vân lên, đưa đến phòng ngủ ở bên cạnh.

Làm xong đâu vào đấy thì nhắn tin cho Giang Lâm:"Đừng tìm tôi nếu không phải là chuyện khiến đóng cửa công ty", sau đó tắt máy ôm bé ngủ.

Buổi tối hôm nay chắc chắn Tể Tể sẽ thức chơi cả đêm!

Ông là cha của bốn đứa trẻ, ông phải ngủ đủ. Nếu không sẽ không đủ sức trông nom, chăm sóc chúng!

Giang Lâm nhận được tin: "......"

Không đến mức đóng cửa công ty, nhưng có rất nhiều văn kiện cần ông chủ ký tên!

Vì vậy, Giang Lâm quyết định mang theo một đống hợp đồng, trực tiếp canh giữ ở phòng khách của trang viên nhà họ Hoắc.

Mười giờ rưỡi tối, Tể Tể tỉnh.

Lúc cha Hoắc đang xử lý đống văn kiện cùng với trợ lý Giang Lâm, phòng khách truyền đến âm thanh vui vẻ của con trai út.

"Tể Tể, em tỉnh rồi!"

Bé nhìn thấy ba người anh ngồi ở trên ghế sofa, lộ ra nụ cười tươi rói chào hỏi cả ba anh trai.

"Anh cả! ca hai! anh ba! Chào buổi tối!"

Chín giờ sáng, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước từ nhà cũ trở về, mặc dù từ trong miệng em trai biết được chuyện tối hôm qua, biết bé đã biến thành đứa nhỏ đầu trọc, nhưng lúc nhìn thấy họ vẫn không thể chấp nhận được!

"Tể Tể, tóc của em đâu?"

Tể Tể cười khúc khích và kéo quả cầu màu đen đeo trên cổ ra.

"Đều ở đây nè anh!"

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần: "......"

Có phải vì bé ccảm thấy trên cổ trống rỗng quá nên mới nhổ tóc của mình làm thành một sợi dây chuyền để đeo?

Hoắc Tư Tước dùng hai tay che mặt, đứng dậy.

"Tể Tể, em đợi anh một lát!"

Hoắc Tư Cẩn cũng đứng dậy: "Chờ anh cả trở về, rất nhanh thôi."

Cả hai anh em liếc nhau, từ đáy mắt của nhau đều nhìn thấy suy nghĩ "nhất định phải mua cho Tể Tể tất cả những món trang sức đẹp nhất trong cửa hàng, đều phải được đưa tới trong đêm nay".

Hoắc Tư Thần nhìn hai người anh cùng rời đi, lại nhìn em gái đang đứng nhìn không hiểu vì sao hai anh tự nhiên lại đi ra ngoài, dù sao cậu cũng là người sớm nhất biết Tể Tể trọc đầu, lúc này coi như đã tiếp nhận.

"Tể Tể, ai cạo hết tóc của em thế?"

Giọng ngọt ngào của bé vang lên, hơn nữa còn mang theo một chút kiêu ngạo nhỏ.

"Tể Tể tự mình nhổ trọc! Anh ba nhìn đi, đầu Tể Tể bây giờ có phải là rất sáng, rất nhẵn không?"

Hoắc Tư Thần: "......"

Đại sư Hải Minh, thật xin lỗi, cháu sai rồi!

Bé không nhìn thấy cha Hoắc, vẫn bình thản cầm lấy đồ ăn vặt trên bàn nhét vào trong miệng.

Sau ba phút, bé ăn lửng dạ, liền đứng dậy đi lên lầu.

Hoắc Tư Thần thấy kỳ lạ nên hỏi thẳng.

"Tể Tể, em không chơi nữa à?"

Bé đang định nói "Tể Tể muốn đi bắt kẻ xấu" thì may mà kịp nhịn xuống.

Không được, con quỷ kia khác với những con quỷ đã từng gặp, dường như nó rất lợi hại.

Hiện tại bé không cảm nhận được máu Minh Vương trên người của các anh, chắc là cha Minh Vương đã thu hồi rồi, cha Minh Vương nhất định đã xảy ra chuyện, cho nên bé không thể mang anh ba đi chơi được.

Bé vung tay ra hiệu không được, sau đó lại đi lên trên lầu.

"Không được không được, Tể Tể buồn ngủ quá, chỉ muốn đi ngủ thôi!"

Hoắc Tư Thần còn nhỏ tuổi, cũng không nghĩ nhiều, vẫn đứng ngây người “a” một tiếng, sau đó gật gật đầu.

Cậu đều làm xong tư tưởng thức đêm rồi!

Tất cả mọi người đều không ngủ, cùng nhau thức đêm để trông em gái bảo bối!

Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần không biết, bé đi lên trên lầu không đến một phút liền xuyên tường mà đi ra ngoài, bóng dáng nhỏ rất nhanh biến mất ở trong màn đêm.

Trong phòng làm việc, cha Hoắc đã xử lý xong đống văn kiện, đang đứng dậy chuẩn bị đi xem Tể Tể đã ngủ dậy chưa, khóe mắt liếc ra ngoài cửa sổ chợt thấy bóng dáng quen thuộc lóe lên, nhịp tim đập nhanh hơn, không chút nghĩ ngợi gì liền chạy theo ra ngoài.

****0:

Tể Tể nhớ rõ hơi thở của quỷ khí gặp vào ban ngày, bé nhanh chóng tìm thấy nó ở trong quán bar không xa của một con hẻm nhỏ.

Ở chỗ này nhiều mùi hỗn tạp, hơi thở của quỷ khí đã mỏng manh đi nhiều, nên bé nhất thời không tìm được vị trí cụ thể của tên xấu xa kia ở đâu.

Bé ngẩng đầu nhìn bảng hiệu, sau đó buồn bực sờ cái đầu trụi lủi của mình.

Bé trở thành người “mù đường” rồi!

Mặc kệ đi, dù sao quan trọng hơn vẫn là đuổi kịp kẻ xấu kia.

Bé nhỏ người, thừa dịp người canh cửa đang nói chuyện cùng khách, bé lách người một cái trót lọt đi vào bên trong.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free