Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 277:

"Truy!"

Hoắc Trầm Vân trở về vào lúc sáng sớm, tùy tiện ngủ ở phòng Hoắc Tư Thần, còn mang theo một con thỏ đen nhánh.

"Xảy ra chuyện gì thế"

Hoắc Tư Thần khóc giải thích: "Chú út, Tể Tể bị quỷ mang đi rồi!"

Lồng thỏ trong tay Hoắc Trầm Vân rơi thẳng xuống đất: "...... Cái gì"

Thỏ đen bị rơi ngã, không thấy bé, nó vui sướng một cách điên cuồng.

"Nghe nói bị Quỷ Vương mang đi! Tám chín phần mười sẽ bị hồn phi phách tán!"

"Ha ha ha! thỏ đại tiên được tự do rồi!"

"Đi thôi!"

Thỏ đen thấy được ánh sáng tự do, nó nhảy ra ngoài từ cửa sổ kính bị vỡ bằng lực ở hai chân sau.

Không đến ba giây, nó lại giống như lò xo mà nhảy trở về trong phòng!

****9:

Đồng thời trở về, còn có Trần Kiến Đào vừa đốt lá bùa truy tung.

Sắc mặt Trần Kiến Đào vô cùng khó coi, Hoắc Trầm Lệnh mặt trầm như nước, toàn thân căng thẳng.

Ông nhanh chóng chạy mấy bước đến ban công thử gọi một tiếng.

"Tể Tể?"

Giọng bé mơ hồ từ phía dưới truyền ra.

"Cha ~~~"

Hoắc Trầm Lệnh lại chạy về phía trước hai bước, Trần Kiến Đào kéo cánh tay ông lại.

"Cẩn thận!"

Tể Tể đã từ phía dưới chạy lên, đồng thời dẫn theo hai vị hòa thượng Minh Thành Phương và Hải Minh đang hoài nghi nhân sinh.

"Cha!"

Nhìn thấy cha, bé buông tay của hai người họ ra, nhào vào trong ngực cha.

"Cha, thật xin lỗi, Tể Tể hù dọa cha rồi."

Lúc bé đụng trán vào cửa kính mới thức tỉnh, khi thấy đôi mắt đỏ như máu kia, giữa hai đầu lông mày của bé có ngọn lửa U Minh đã tự động cháy rực lên.

Đôi mắt đỏ như máu giống như gặp quỷ, gào một tiếng rồi chạy mất dạng.

Bé đuổi thoe một hồi mới nhớ tới bản thân dường như đã phá vỡ cửa sổ trong nhà, cha nhất định sẽ biết, bé vội vàng xử lý tên Quỷ Vương kia một cách nhanh chóng rồi nhanh chân chạy trở về.

Vừa lúc nhìn thấy con thỏ đen từ trên lầu nhảy xuống!

Sau đó, con thỏ đen nhìn thấy bé lại yên lặng quay người nhảy vào phòng.

Hoắc Trầm Lệnh theo bản năng yêu thương sờ sờ cái đầu nhỏ của bé, kết quả không thấy tóc mềm mại của bé đâu mà là cái đầu trụi lủi.

Hoắc Trầm Lệnh có cảm giác như trái tim lại bị vỡ lần nữa!

So với lúc trước, đại sư Hải Minh đã thông minh hơn, ngay lúc Hoắc Trầm Lệnh còn chưa có phát tác lửa giận của mình thì lập tức di chuyển lực chú ý.

"Tiểu thư Tể Tể, xin hỏi Quỷ Vương đang ở đâu?"

Bé mở ra bàn tay nhỏ múp míp, lộ ra một miếng thịt máu be bét.

"Đại sư, Tể Tể chỉ bắt được có một nửa!"

Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Thần đồng thời nhìn sang, Hoắc Trầm Lệnh mím chặt môi mỏng, yên lặng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Hoắc Tư Thần cảm thấy hơi buồn nôn, nhưng vẫn nhìn chăm chú, phát hiện hơi hơi quen mắt.

"Tể Tể, đây là...... con mắt?"

Bé cười hi hi gật đầu, hai bàn tay nhỏ của bé dùng lực chà xát, con mắt không thấy một vết máu nào chảy ra, rất nhanh trở thành quả bóng nho nhỏ ở trong tay bé.

"Anh ba, cho anh viên thủy tinh chơi nè!"

Hoắc Tư Thần nghĩ đến hình ảnh bé đã từng móc mắt từ trong túi ra, cả người đều thấy không ổn.

"Đây là......"

"Rầm" một tiếng, Hoắc Trầm Vân gục ngã.

Rất đúng lúc, thân thể đã đè lên con thỏ đen.

Thỏ đen: "......"

Thỏ đại tiên sắp bị đè chết, nhưng nó không dám la hét!

Sợ lực chú ý của bé chuyển lên trên người nó, nên nó trực tiếp giả chết, thừa dịp không ai chú ý tới nó, hóa thành một luồng sương đen bay về căn phòng cách vách thành thật nằm sấp xuống!

Hoắc Tư Thần: "......"

Tể Tể “a” một tiếng: "Chết rồi, cha, Tể Tể dọa chú út sợ rồi!"

Bé chỉ nghĩ đưa viên cầu cho anh ba mà quên mất chú út của bé rất nhát gan.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn ba người Trần Kiến Đào, đại sư Minh Thành Phương và đại sư Hải Minh đang nhìn chằm chằm bé với ánh mắt sáng rực, quả quyết lên tiếng.

"Trần đội trưởng, đại sư Minh Thành Phương, đại sư Hải Minh, trong nhà còn có việc, để tôi kêu La quản gia đưa mọi người về."

La quản gia đang đi tới ngoài cửa, nghe thấy lời của ông chủ thì lập tức tiến vào.

"Trần đội trưởng, đại sư Minh Thành Phương, đại sư Hải Minh, mời!"

Trần đội trưởng, đại sư Minh Thành Phương và đại sư Hải Minh: "......"

Bọn họ đều không muốn!

Tể Tể có nhiều bí mật lắm, bọn họ muốn hỏi thăm thật cẩn thận!

Chỉ trong chốc lát mà bé đã có thể đánh bại Quỷ Vương, hơn nữa còn bắt được tròng mắt, một phần bản thể của con quỷ đó, chắc chắn không ai trong bọn họ có thể làm được như vậy!

"Anh Hoắc, chúng tôi......"

Hoắc Trầm Lệnh bỗng cười lạnh: "Chuông cảnh báo của trang viên vang lên rồi, ba vị muốn gặp tất cả vệ sĩ của trang viên sao?"

Trần đội trưởng, đại sư Minh Thành Phương và đại sư Hải Minh: "......"

Đi thôi!

Thừa dịp Hoắc Trầm Lệnh còn chưa nhớ tới chuyện tính sổ bọn họ về việc làm bé biến thành đứa bé trọc đầu!

Trần đội trưởng, đại sư Minh Thành Phương và đại sư Hải Minh đã đi theo La quản gia xuống lầu, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Vương Ngọc Linh, quanh thân còn có âm khí dày đặc, liền tiện thể mang luôn Vương Ngọc Linh đi cùng.

Người phụ nữ này có vấn đề không nhỏ!

Nhất định phải cẩn thận điều tra thêm!

Tể Tể lại bắt đầu buồn ngủ, chuẩn bị muốn đi ngủ một giấc nữa, để buổi tối chờ cha và các anh ngủ say, bé sẽ đi tìm con quỷ kia bắt nó hỏi xem cha Minh Vương đang ở đâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free