Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 281:
"Đi, đem người phụ nữ kia đi xử lý sạch sẽ, rồi đưa đến vùng ngoại ô đi!"
"Ừ!"
Tể Tể vọt tới trước mặt hai người kia.
Cảm nhận được quỷ khí khiếp người ở trong phòng, giọng nói gấp gáp của bé vang lên.
"Không thể đi vào!"
Hai người vệ sĩ đều sửng sốt: "Đứa nhỏ này từ đâu tới vậy?"
Tể Tể: "Tể Tể tìm cha, hai người lập tức đi đi, ở đây rất nguy hiểm! Không nghe Tể Tể nói, sẽ phải đến Địa Phủ báo danh đó!"
Bé còn phát hiện ra khí tức của Quỷ Vương mà ban ngày bé đã gặp.
Cha đang đánh nhau với kẻ xấu kia!
Bé muốn đi hỗ trợ cha Minh Vương xử lý kẻ xấu!
Tể Tể vừa mới đặt tay ở trên tay cầm của cánh cửa thì cổ áo đã bị một trong hai người vệ sĩ xách lên.
"Tể Tể, đừng trách chú ra tay độc ác, là do số mệnh cháu không tốt!"
Người vệ sĩ nói xong, nhanh chóng dùng tay che mũi, miệng của Tể Tể, một người vệ sĩ khác thì trói thân thể nho nhỏ của bé lại, hai người này rõ ràng muốn làm bé ngạt chết.
Đôi mắt to của Tể Tể từ từ thay đổi, từ đôi mắt ngập nước sáng long lanh đã dần biến thành đôi mắt đen nhánh không có cảm xúc.
Quỷ khí dày đặc uy nghiêm thuộc về công chúa nhỏ của Địa Phủ đã tràn ra từ trên người bé, hai vệ sĩ cảm thấy thân thể của đứa bé này bỗng trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Sao lại lạnh thế này?"
Vệ sĩ đang che miệng và mũi của bé vội buông tay ra, thử xem bé còn thở không.
Không những không còn thở, thân thể cũng đều cứng lại.
Tể Tể lạnh lùng liếc nhìn hai người họ một cái, giọng của bé cũng trở nên lạnh lẽo không giống người sống.
"Làm tổn thương công chúa nhỏ của Địa Phủ, sẽ phải trả giá đắt!"
Hai vệ sĩ: "......"
"A a a! Có quỷ!"
Tể Tể liếc mắt nhìn về hướng một căn phòng khác cách đó không xa, bé nâng lên bàn tay nhỏ rồi búng tay một cái, tiếng nói cũng trở nên khác lạ, bình tĩnh và lạnh lùng.
"Ra đi! Cho các người tự mình báo thù!"
Hai người vệ sĩ này còn chưa cảm nhận được uy áp tối cao thuộc về Địa Phủ đang tràn ra, làm cho bốn năm con quỷ đang ở trong căn phòng kia đi xuyên cửa để ra được bên ngoài.
Hai vệ sĩ đều nhìn thấy và nhận ra đó là năm người phụ nữ vô tội vừa mới chết trên tay họ trong vòng ba tháng qua.
"...... Không không không không...... Chúng tôi sai rồi, tha thứ cho chúng tôi đi......"
Nhận được mệnh lệnh, năm con quỷ hung tợn đã nhào về phía hai người vệ sĩ, Tể Tể cũng không nhìn bọn họ, bé đẩy cửa phòng đi vào.
Ngay lập tức bé nhìn thấy ống tay áo mạ vàng của cha Minh Vương bay phất phới và âm khí tựa như cuồng phong ở trong phòng, sau đó nhìn thấy con mắt đỏ như máu còn lại, mà ban ngày bé chỉ mới tóm được một cái.
Con mắt đỏ như máu còn lại đang ở thế thua, giống như một giây sau sẽ tiêu tán.
Phát giác được sự xuất hiện của bé, con mắt đỏ như máu bỗng nhiên phát ra tràng cười quái dị.
"Minh Tể Tể, quả nhiên là cháu tới!"
Minh Vương đưa lưng về phía Tể Tể, giọng nói uy nghiêm vang lên.
"Tể Tể, con đi ra ngoài trước đi! Để cha thu thập xong nó sẽ lập tức đi tìm con."
Tể Tể đảo mắt, bé nhìn cha Minh Vương, cảm thấy giọng của cha dường như đã yếu hơn.
Nhưng bé vẫn rất ngoan, nhẹ nhàng lên tiếng đồng ý.
"Vâng, cha, vậy Tể Tể chờ cha ở ngoài cửa nha."
Nói xong bé chuẩn bị rời đi, kết quả nhìn thấy trên mặt đất có một chị gái đang nằm co quắp cách đó không xa.
Tể Tể cứng người lại nói: "Cha, Tể Tể có thể đưa chị kia đi cùng không?"
Minh Vương gật đầu.
Bé vội chạy tới, nâng chị gái rời đi.
Con mắt đỏ như máu bị Minh Vương đánh đến sắp vỡ vụn thành bụi phấn, cười càng thêm âm trầm.
"Phong Đô Đại Đế! Ngài không giết được tôi đâu!"
Dứt lời, con mắt đỏ như máu bỗng nhiên biến thành một dòng nước màu xanh sẫm hung mãnh lao về phía Tể Tể.
Kia là nước của sông Nhược Thủy!
Cho dù là Minh Vương cũng không dám tuỳ tiện dính nước của sông Nhược Thủy!
Tể Tể và Minh Vương đồng thời lên tiếng nhắc nhở đối phương.
"Tể Tể cẩn thận!"
"Cha cẩn thận!"
Hình ảnh cao lớn của Minh Vương mạnh mẽ hóa thành một màn sương đen, ngăn ở giữa dòng nước Nhược Thủy và Tể Tể.
Nhưng tốc độ của Tể Tể lại nhanh hơn, bé phát hiện ra cha Minh Vương đã bị thương nặng, cho nên bé đã dùng tốc độ nhanh nhất để đổi vị trí với cha Minh Vương.
Lúc nước Nhược Thủy chạm đến da thịt trắng hồng của Tể Tể liền phát ra âm thanh thiêu đốt, bỏng rát.
Một tay còn lại của bé đã sớm giơ lên chị gái không còn ý thức, bé há miệng nhỏ hướng về dòng nước Nhược Thủy.
"Ngao ô ngao ô ~~~~"
"Húttttttttttttt ~~~"
Minh Vương bị dọa sợ đến nỗi không thể khôi phục hình người, lập tức hét lên: "Tể Tể, con không thể ăn, nhanh chóng nhổ ra!"
Tể Tể xua xua bàn tay trống không còn lại với cha, nhẫn nhịn cơn đau rát ở trong khoang miệng, trên mặt hiện ra dáng vẻ thỏa mãn.
Há miệng, tản ra mùi thịt nướng.
"Nhưng mà cha ơi, rất thơm nha! Giống thịt nướng! Tể Tể thích ăn!"
Màn sương đen dày đặc đã trở nên nhạt màu, mắt thường gần như không nhìn thấy, nhưng vẫn cố gắng ngưng tụ ra thân thể.
Tể Tể chỉ dùng hai ba ngụm liền nuốt hết tất cả nước Nhược Thủy, con mắt đỏ như máu còn lại cũng biến mất.
Mặc dù cũng lo lắng, nhưng bé đã cẩn thận cảm nhận, ngoại trừ trong bụng nóng lên thì tạm thời không có vấn đề gì khác.