Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 274:

Nhưng nghĩ đến bản thân thật sự không vì Hoắc Trầm Lệnh mà đến, lại đứng thẳng sống lưng, cảm thấy mình không có gì phải sợ!

Vì thanh danh của nhà họ Hoắc, hoặc là vì giữ thanh danh cho Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh chắc chắn sẽ không đồng ý cho Hoắc Trầm Huy ly hôn với mình!

Hoắc Trầm Huy không phải là người nắm quyền điều hành tập đoàn Hoắc thị, nhưng ông là con trưởng của nhà họ Hoắc.

Con trưởng của nhà họ Hoắc ly hôn, cổ phần của tập đoàn Hoắc thị sao có thể không bị biến động?

Vương Ngọc Linh cho rằng nhà họ Hoắc sẽ để ý mặt mũi, sẽ để ý lợi ích ngay cả khi Hoắc An An không phải là con gái của Hoắc Trầm Huy, cho nên người nhà họ Hoắc từ Vận Thành trở về thủ đô, bản thân cũng mang theo con gái chạy về đây.

Lúc ở trên máy bay, bà ta còn quen biết thêm hai người, đến lúc cần thiết bà ta có thể lợi dụng họ!

Khóe miệng Vương Ngọc Linh vểnh nụ cười nhẹ, bà ta sờ lên túi xách, nghĩ đến thứ mà bà ta đựng ở bên trong, sau đó giẫm giày cao gót đi vào.

Nhìn thấy mấy người đứng trong phòng khách, Vương Ngọc Linh sửng sốt.

"Hải...... đại sư Hải Minh?"

"Đại sư Minh Thành Phương......?"

Nếu hai vị hòa thượng đều không mặc tăng y, hình dáng cơ thể không khác lắm, bà ta chắc chắn sẽ không nhận ra.

Đại sư Minh Thành Phương: "......"

Mặt mũi của chùa Minh Giác, đều bị ông vứt sạch rồi?

Hải Minh nhìn thấy Vương Ngọc Linh thì đáy mắt lướt qua một tia kinh ngạc.

"Vương thí chủ."

Vương Ngọc Linh nghe thấy âm thanh hùng hậu này, đoán người mặt mũi bầm dập khuôn mặt sưng tấy ở trước mặt này chính là đại sư Hải Minh.

"Đại sư Hải Minh, ông làm sao thế?"

Hải Minh nhấc lên khóe miệng muốn cười lắc lắc đầu tỏ ý không có việc gì, nhưng khóe miệng khẽ động liền cảm thấy đau rát.

Ông liền thả lỏng khuôn mặt, nhìn về phía Vương Ngọc Linh đang lo lắng kinh ngạc nhìn mình.

"Bị ngã một cái, không đáng ngại."

Vương Ngọc Linh: "Một người lớn như thế này, phải ngã như thế nào mới khiến khuôn mặt của bản thân bị bầm tím và sưng tấy đến không thể nhận ra như vậy chứ!"

Đại sư Hải Minh: "......"

Đại sư Minh Thành Phương: "......"

Vị Vương thí chủ này, vẫn giống như trước không biết nói chuyện, chuyên nói chuyện làm người khác đau lòng!

Trần Kiến Đào: "......"

Ông muốn cười, nhưng không thể cười, nếu cười lên thì mặt liền đau.

Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng lên tiếng: "Bà Vương đã tới rồi, Giang Lâm, lấy hợp đồng đưa cho bà ta nhìn một chút!"

Đáy lòng Vương Ngọc Linh có hơi lo lắng, bà ta không muốn nhìn cái hợp đồng gì đó của Hoắc Trầm Lệnh, bởi vì đây chắc chắn không có việc gì tốt!

Thế là bà ta nhìn đại sư Hải Minh vội vàng lên tiếng: "Đại sư Hải Minh, ngài nhất định phải giúp tôi.

..... nhà họ Hoắc, nhà họ Hoắc chúng tôi có quỷ quấy phá!"

Đại sư Hải Minh: "......"

Ngay trước mặt người cầm quyền của nhà họ Hoắc, nói nhà họ Hoắc có quỷ?

Trước đó tại Vận Thành ông giúp hai mẹ con Vương Ngọc Linh là vì cảm thấy hai mẹ con này đáng thương.

Dù sao đứa nhỏ mới tám tuổi đã bị quỷ quái để mắt tới, ông không biết thì thôi, đã biết tự nhiên muốn giúp một tay.

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là lúc ấy ông thiếu tiền, không thể không đưa ra con rối lợi hại nhất trong tay ra ngoài, kết quả làm cho bản thân mình suýt chút nữa cũng mất mạng theo.

Hiện tại thấy Vương Ngọc Linh hoàn toàn không đem người cầm quyền của nhà họ Hoắc để ở trong mắt, Hải Minh không ngốc nên tất nhiên là nhìn ra có vấn đề.

Trang viên nhà họ Hoắc quả thật có một chút âm khí, nhưng từ sau khi bọn họ đi vào thì từng tia âm khí kia đều biến mất sạch sẽ, không biết đi đâu.

Ngược lại, khi ông nhìn kỹ Vương Ngọc Linh đang đứng trước mặt, lại phát hiên quanh thân bà ta có một vòng âm khí nhàn nhạt.

Vương Ngọc Linh bị ông nhìn chằm chằm thì hơi mất tự nhiên, nhưng nghĩ đến đồ trong túi xách, lại ổn định lại tâm tư.

Vị đại sư ở chùa Long Hoa kia từng nói với bà ta là thứ này rất lợi hại, ngay cả cao tăng đắc đạo là đại sư Hải Minh cũng không phát hiện được.

Lo lắng vị đại sư trẻ tuổi kia lừa mình, cho nên bà ta đã cố ý mang theo vật này tới thăm dò.

Đương nhiên, quan trọng hơn vẫn là vì diệt trừ Minh Tể Tể!

Hải Minh nhìn Vương Ngọc Linh ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo.

"Vương thí chủ có chứng cứ không?"

Đương nhiên là Vương Ngọc Linh có.

Ánh mắt bà ta nhanh chóng đảo qua phòng khách rộng lớn, không thấy Minh Tể Tể đâu.

"Đại sư Hải Minh, chứng cứ chắc là ở trên lầu, chính là cô con gái mà Trầm Lệnh mới nhận nuôi, gọi là Minh Tể Tể, con bé chính là ma quỷ!"

Hải Minh, đại sư Minh Thành Phương, Trần Kiến Đào đồng thời lên tiếng: "Không thể nào!"

Nếu như Minh Tể Tể là quỷ, bọn họ nhìn thoáng qua có thể không phân biệt được, nhưng sáng nay có nhiều quỷ quái như vậy, lúc ấy Minh Tể Tể tuyệt đối sẽ bị lộ!

Trong hoàn cảnh có nhiều âm khí như vậy, âm khí trên người bé ít hoặc nhiều sẽ bị ảnh hưởng bởi tình hình lúc đó mà toát ra ngoài một chút.

Nhưng bọn họ cũng không phát hiện ra một chút âm khí nào từ trên người đứa nhỏ đáng yêu đó.

Ngược lại, thời gian trên đường tới đây, Trần Kiến Đào đã suy nghĩ kỹ, đã thực sự tin lời nói của Hải Minh không phải ông ấy cạo trọc bé, mà là bé tự mình cạo trọc đầu mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free