Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 275:
Quy y cũng cần thời gian, Hải Minh mặc dù là hòa thượng, nhưng cũng là hòa thượng rất chú trọng lễ nghi.
Tể Tể có người thân, Hải Minh xuất gia nhiều năm, là cao tăng đắc đạo nổi danh trong Phật môn, không đến mức chỉ sau vài phút đã cho bé quy y.
Sau khi hiểu rõ vấn đề, ông cũng không đứng về phía Hải Minh.
Dù sao nhìn gương mặt đen thui của Hoắc Trầm Lệnh......
Ông sợ hãi nha!
Vương Ngọc Linh: "Mấy người......"
Hải Minh nhíu mày, rít lên một tiếng vì đau.
"Bần tăng đã gặp tiểu thư Tể Tể rồi, bé là một đứa nhỏ rất đáng yêu!"
Vương Ngọc Linh: "...... Con bé đáng yêu cái rắm, con bé là ma quỷ! Nếu như không thu thập nó sẽ hại chết tất cả chúng ta!"
Bộp! Bộp! Bộp!
Hoắc Trầm Lệnh vỗ tay!
Trong đại sảnh bỗng trở nên rất yên tĩnh, trái tim Vương Ngọc Linh chợt đập rất nhanh, đập loạn xạ.
Hoắc Trầm Lệnh hờ hững lên tiếng: "Giang Lâm, gọi bộ phận pháp chế của công ty lập tức tới đây!"
Giang Lâm gật đầu: "Vâng, ông chủ."
Vương Ngọc Linh: "Tôi......"
Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía ba người Trần Kiến Đào, đại sư Minh Thành Phương và đại sư Hải Minh: "Nếu như ba người không ngại, có thể nhờ La quản gia dẫn mọi người đi rửa mặt trước."
Ba người mặt mũi đều bầm dập: "Không ngại! Cảm ơn!"
Vương Ngọc Linh mím môi, đáy mắt tràn đầy độc ác.
Hoắc Trầm Lệnh, là cậu ép tôi!
Chờ mấy người đại sư Hải Minh rời đi, Vương Ngọc Linh giả bộ cúi đầu tìm điện thoại, ngón tay nhẹ nhàng mở ra một cái hộp nhỏ được bọc mấy lớp ở trong túi, luồng âm khí lạnh thấu xương từ bên trong thoát ra, nhanh chóng tràn ra khắp phòng khách.
Trên lầu, Tể Tể đang ngủ ngon, cử động cái mũi nhỏ. Bên cạnh bé là Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Thần, cả hai cũng nằm lăn ra ngủ, tiếng ngáy của người này còn to hơn người kia.
Bé cũng đang ngáy nhỏ, bụng nhỏ chập trùng lên xuống theo nhịp thở, trông như trái bí nhỏ đang hô hấp.
Bỗng nhiên có một đôi mắt xuất hiện ở trên cửa sổ bên ngoài ban công, đôi mắt có màu đỏ như máu, to gấp bốn, năm lần con mắt bình thường, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm bé ngủ say trên giường, bộ dạng vô cùng đáng sợ.
Khi thấy Tể Tể, đôi mắt đỏ như máu đã trừng lớn hơn, thậm chí mí mắt còn cong lên.
Nó rất kích động!
Cho dù bản thể đã bị Minh Vương tính toán, hiện tại đang bị nhốt ở Địa Phủ không ra được, nhưng đôi mắt cũng là điểm lợi hại nhất của nó, có thể mê hoặc tâm trí người khác.
Minh Tể Tể!
Thì ra mày đang ở đây!
Trong lúc ngủ mơ, bé bỗng mở hai mắt ra, đôi mắt đen xuất hiện khi gặp nguy hiểm, đây là phản ứng tự bảo vệ theo bản năng của bé.
Bởi vì không phải thật sự tỉnh dậy, cho nên đôi mắt đen như mực không có chút cảm xúc nào.
Bé quay đầu nhìn về phía cửa kính sát đất, vừa lúc nhìn thấy đôi mắt đỏ như máu thì cau mày.
Đôi mắt đỏ như máu kia trợn lên, trong tròng mắt nứt ra một cái lỗ ở giữa, giống như người xấu lừa gạt trẻ con, từng bước lôi kéo.
"Minh Tể Tể, tới đây, chú dẫn cháu đi tìm cha Minh Vương của cháu! Ngài ấy đã bị trọng thương, cháu không đi ngài ấy có thể sẽ hồn phi phách tán!"
****8:
Tể Tể mở đôi mắt to đen sì, không nhúc nhích nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ như máu ở bên ngoài cửa sổ.
Đôi mắt đỏ như máu: "......"
Phản ứng này có phải là hơi chậm chạp!
Đôi mắt đỏ như máu không ngừng cố gắng.
"Tể Tể, Minh Tể Tể, mau tới đây, chú dẫn cháu đi tìm cha Minh Vương của cháu, cha Minh Vương của cháu đang bị thương, mau tới đây, nếu chậm trễ thì cha của cháu sẽ chết đấy"
Tể Tể vẫn ngồi ở trên giường nhìn chằm chằm nó, không động đậy, cũng không nói chuyện, giống như búp bê không cảm xúc.
Đôi mắt đỏ như máu: "......"
Cái quái gì thế? Sao không di chuyển đi?
Sẽ không ngủ đến phát ngốc rồi chứ?
Sau đó nó đi vào.
Thật ra nó cũng không muốn đi vào, dù sao nó chỉ là một phần của bản thể, cũng có lực lượng, nhưng rời xa bản thể thì lực lượng sẽ suy giảm.
Dù sao Minh Tể Tể cũng là con gái ruột của Minh Vương, mỗi ngày tên Minh Vương kia đều bận rộn, không có thời gian chăm sóc con gái, tình thương lớn nhất của tên kia chính là đem tất cả đồ tốt đều đưa cho con gái dùng.
Nhìn ra Minh Tể Tể còn chưa tỉnh dậy, nó quyết định dùng biện pháp mềm mỏng lôi kéo.
Con mắt to tròn đảo một vòng, lực ma sát giữa nó và kính thủy tinh trên cửa sổ phát ra âm thanh rợn người.
Hoắc Tư Thần nằm cạnh Tể Tể đang ngủ ngáy o o, cau mày, xoay người một cái lại ngủ tiếp.
Cậu ngủ nhưng vẫn nghe thấy tiếng động kia, nên cau mày mê man sờ sờ sang mé bên cạnh.
Mò thấy một góc váy nhỏ của Tể Tể.
Hoắc Tư Thần chép miệng một cái, yên tâm ngủ tiếp.
Đôi mắt kia khinh thường nhìn Hoắc Tư Thần, mục đích chủ yếu của nó là Tể Tể.
Vì vậy, nó tiếp tục dùng minh ngữ gọi bé.
"Tể Tể...... Tể Tể mau tỉnh dậy đi, cha Minh Vương của cháu sắp hồn phi phách tán rồi!"
"Minh Tể Tể, chẳng lẽ cháu không nhớ cha Minh Vương của cháu sao"
"Minh Tể Tể."
"Minh Tể Tể, cháu không tới đây, chú sẽ đánh chết cha Minh Vương của cháu!"
Có lẽ là do câu uy hiếp cuối cùng có tác dụng, đôi mắt của bé bắt đầu có phản ứng.
Tể Tể bò ở trên giường giống như đang mộng du.
Đôi mắt đỏ như máu trở nên phấn khích hơn.