Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 273

Nhưng ông là người xuất gia, đã quen khoan dung, ngoài miệng nói phải đánh trả, nhưng mỗi lần đều không làm được.

Mỗi lần mở miệng nói một tiếng bần tăng, mỗi lần muốn hỏi nguyên nhân, đều bị Trần Kiến Đào đấm cho một cái thật mạnh.

Cả hai đều là người khỏe mạnh to con, rãnh thoát nước cũng không rộng lắm, nhưng cũng rất sâu, hai người rơi vào bên trong thì không lên cũng không xuống được, rất khó để tách hai người ra.

Đại sư Minh Thành Phương mang theo đệ tử và nhóm người Từ Hành vội vã chạy đến, Từ Hành chạy tới trước, đầu tiên là giữ chặt Tể Tể đang đứng bên cạnh rãnh nước.

"Ơ kìa! Chuyện của người lớn cháu cũng đừng quản, hai người này rất khỏe, cháu rơi xuống sẽ bị thương, không cẩn thận còn bị đánh trúng."

Bé vội vàng giải thích: "Chú à, không phải, Tể Tể muốn nói cho hai người đó......"

Từ Hành ôm bé lui lại, sợ bị ngộ thương.

"Tể Tể, chuyện người lớn, cháu không cần quan tâm!"

Dù sao, sếp da dày thịt thô, đối phương lại là cao tăng nổi danh, đánh không lại!

Từ Hành ôm bé lui ra xa, theo bản năng đưa tay sờ đầu của bé.

Sau đó......

Ngây dại.

Đứa nhỏ đáng yêu, mập mạp đã biến thành đứa nhỏ đầu trọc!

Anh đột nhiên quay đầu nhìn hai người đang đánh nhau đến mức không thể tách rời, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện hoàn toàn giống với Trần Kiến Đào.

Đại sư Hải Minh muốn có đệ tử đến điên rồi sao?

Đứa nhỏ ba tuổi rưỡi đang tuổi ăn tuổi lớn!

Đúng lúc này, có một giọng nói không dám tin của người đàn ông đã vang lên rất cao.

"Tể Tể?"

Từ Hành giật nảy mình, ôm bé lui lại ba bước.

"Anh là ai thế?"

Lại có giọng nói của một đứa trẻ khác cùng với tiếng thở hổn hển truyền đến.

"Tể Tể?"

Tể Tể quay đầu nhìn, thấy là cha, chú út và anh ba, bé vội vàng từ trong ngực Từ Hành chui ra ngoài, ôm quả cầu nhào vào trong ngực cha.

"Cha! Chú út! Anh ba! Mọi người đến rồi!"

Âm thanh có hơi bất ổn của cha Hoắc vang lên: "Tể Tể......"

Nhìn thấy cái đầu nhỏ của bé trụi lủi, dưới ánh mặt trời còn sáng bóng đến phản quang, trái tim cha Hoắc vỡ vụn!

****6:

Tất cả quỷ hồn đều được hút vào trong quả cầu nhỏ treo ở trên ngực bé.

Tể Tể đã ăn no đến căng bụng, nhìn cha, chú út và anh ba cũng không bị thương, bé liền vui vẻ ném qủa cầu vào trong bộ đồ ngủ.

Quả cầu nhỏ màu đen phân ra hai sợi tóc quấn chặt lấy cổ của bé, lúc đầu quả cầu to như quả dưa hấu nhỏ bây giờ đã biến thành hạt châu màu đen, treo trên cổ bé lại giống như một viên đá quý màu đen.

Bé ôm cổ cha nũng nịu.

"Cha ~ Tể Tể buồn ngủ quá à ~ Ắt xì hơi...

~ Ắt xì hơi... ~"

Trong đầu cha Hoắc đều là hình ảnh con gái nhỏ xinh đẹp, đáng yêu bỗng dưng biến thành đứa nhỏ trọc đầu, dù bé có nói gì thì một chữ ông cũng không nghe lọt tai.

Nhưng làm cha, lúc bé ôm ông nũng nịu, ông theo bản năng đưa tay vỗ nhè nhẹ vào lưng của bé.

Bé đang cố gắng để cho bản thân không ngủ gật nhưng lúc này lại cảm thấy rất thư thái, mí mắt trên dưới bắt đầu đánh nhau, nhưng vẫn không quên nói cho cha chuyện không nên làm.

"Cha...... Ắt xì hơi... ~ Không thể đụng vào quả cầu ở trên ngực của Tể Tể...... Ắt xì hơi......... nha cha!”

Cha Hoắc nhẹ nhàng vỗ lưng của bé, tầm mắt lại nhìn vào cái đầu nhỏ phản quang, ánh mắt chậm rãi dời đi, chuyển xuống nhìn Trần Kiến Đào đang bò dậy ở trong rãnh thoát nước.

Tể Tể xoa xoa cái mũi, giọng bé rất nhỏ nhẹ.

"Còn có...... cha ~ tóc Tể Tể là do Tể Tể tự mình nhổ."

Lời này nếu như Tể Tể nói sớm ba giây, cha Hoắc có lẽ sẽ cân nhắc đến tính chân thực.

Nhưng lời này lại nói ngay lúc Trần Kiến Đào bò dậy từ trong rãnh thoát nước, đang nhìn về phía bọn họ.

Cha Hoắc đang nóng lòng bảo vệ con gái, trong tiềm thức cho rằng bé là bị Trần Kiến Đào xui khiến!

Lúc Trần Kiến Đào đứng lên, phía sau ông còn thò ra một vị hòa thượng đầu trọc!

Chắc chắn ông ấy biết năng lực dị thường của Tể Tể, cho nên muốn mượn cơ hội này dụ dỗ bé xuất gia?

Lửa giận của cha Hoắc đã tăng vọt lên!

Bay thẳng lên đỉnh đầu!

Lúc này là mùa hè, đã hơn tám giờ sáng, mặt trời đã lên cao, bé bận rộn một đêm cuối cùng còn giựt trọc tóc của mình đang nằm trong lồng ngực cha tiến vào mộng đẹp.

Trần Kiến Đào theo bản năng gọi: "Tể Tể......"

Hoắc Trầm Vân nhìn cháu gái đã ngủ, thỉnh thoảng còn hắt hơi một cái, liền cau mày lại.

"Anh hai, có phải Tể Tể đã bị cảm rồi không?"

Bởi vì bị hình ảnh trọc đầu của Tể Tể kích thích, lúc này cha Hoắc mới nhớ ra bé bị dị ứng với mùi đàn hương.

Ông dứt khoát ôm bé quay người rời đi.

Hoắc Trầm Vân thấy thế cũng tỉnh táo lại.

Anh chạy ngược hướng với Hoắc Trầm Lệnh, gào lên thật to.

"Là đứa mất dạy khốn nạn nào dụ dỗ cháu gái nhà tôi cạo trọc đầu?"

Tinh thần của Hoắc Tư Thần cũng bị đả kích mạnh, nghe thấy tiếng chú út gào to cũng tỉnh táo lại, chạy theo gầm hét lên.

"Là ai? Tể Tể nhà cháu là bé gái, ở đây lại là chùa toàn nam hòa thượng, mấy người không thể bởi vì không có con gái, thì có thể dụ dỗ Tể Tể nhà cháu cạo đầu như thế được!"

"Hu hu hu...... Tóc của Tể Tể nhà cháu có bao nhiêu xinh đẹp, đáng yêu, mấy người thế mà lừa gạt dụ dỗ em ấy xuất gia, cháu ghét mấy người!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free