Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 271:
Có thể dùng tròng mắt, nhưng sẽ hù dọa người.
Bé bỗng dưng nhìn cái đầu trơ trọi của Hải Minh, đôi mắt ngập nước sáng hơn, như ngôi sao rực rỡ trong bầu trời đêm.
Giọng bé vui sướng vang lên.
"Có rồi!"
****5:
Hải Minh có dự cảm xấu!
Ông muốn hỏi bé xem là biện pháp nào, nói cho ông nghe trước xem có thể thực hiện được không, sau đó ông liền thấy bé bắt đầu kéo tóc mình!
Chính xác là nhổ tóc của chính mình!
Nhổ mấy cọng tóc thì ông có thể chấp nhận được, dù sao nhìn tóc của bé rất dày, nhổ mấy sợi cũng không có chuyện gì.
Nhưng trong nháy mắt, bé đã nhổ trọc đầu luôn!
Đúng thế!
Mới vừa rồi đầu của Tể Tể còn là mái tóc dày, tự dưng biến thành đầu trọc chỉ trong chốc lát!
Tự mình nhổ tóc thành đầu trọc!
Nhổ thành cái đầu trọc nhỏ!
!!!!
Hải Minh kinh ngạc đến lạc cả giọng.
"Cháu...... cháu......"
Tể Tể cảm thấy lạnh đầu, nhưng tạm thời bé không có thời gian để ý tới, vì để cho mình hết nhảy mũi, bé nhanh nhẹn đưa tay nhổ hết tóc xuống, rất nhanh đã biến chúng thành một quả bóng tròn màu đen.
Bởi vì có sức mạnh của công chúa nhỏ Địa Phủ ở trên quả cầu đen, nếu như không tận mắt nhìn thấy, chắc chắn Hải Minh cũng không thể nhìn ra quả cầu trong tay bé chính là tóc của bé.
Làm quả cầu rỗng ruột bên trong xong, bé búng tay một cái "tách".
Tất cả quỷ hồn đi theo bé lúc trước cho đến quỷ hồn mới trong vòng tròn ánh sáng của chùa Minh Giác đều cùng nhau chui vào trong.
Hải Minh: "......"
Cách đó không xa, đại sư Minh Thành Phương và các tăng nhân khác đang thương nghị với Trần Kiến Đào làm sao xử lý những quỷ hồn ma mới: "......"
Trần Kiến Đào vội quay đầu nhìn.
Vừa lúc nhìn thấy tất cả quỷ hồn đều biến mất.
Trần Kiến Đào nuốt một ngụm nước bọt, theo bản năng kêu lên.
"Tể Tể?"
Bé nghe thấy giọng của bác Trần, bé cầm quả cầu chứa hơn mười nghìn quỷ hồn lon ton chạy tới.
"Bác Trần."
Trần Kiến Đào nhìn thấy bé lon ton chạy tới, mặt vẫn là gương mặt kia nhưng không thấy tóc, ông cho là mình bị hoa mắt.
Ông cũng không thèm để ý đến những quỷ hồn đã biến mất kia, tám chín phần mười là Hải Minh giở trò!
Nhưng tóc của Tể Tể tuyệt đối không thể mất!!!
Trần Kiến Đào kích động, cao giọng nói.
"Tể Tể, tóc của cháu đâu?"
Bé cầm quả cầu nhỏ màu đen to gần bằng quả dưa hấu nhỏ, giơ lên để bác Trần nhìn.
"Đều ở đây nha!"
Trần Kiến Đào: "......"
Kia là quả cầu mà?
Bé đoán chắc là bác Trần không nhận ra được, bé liền đưa quả cầu vào trong tay ông, cất giọng trong trẻo nhắc nhở ông.
"Bác Trần, bác sờ xem, có phải là rất mềm mại rất tinh tế? Lắc lắc sẽ thấy những sợi tóc nhỏ nha!"
Trần Kiến Đào: ".
....."
Đúng là rất mềm mại, nhưng mẹ nó...... Tể Tể đã biến thành một đứa nhỏ bị trọc đầu rồi!
Nếu Hoắc Trầm Lệnh biết, nhất định sẽ lột da ông!
Ông và Tể Tể ở cùng một chỗ, có nghĩa là ông không chăm sóc tốt cho Tể Tể!
Bốn phía không có một chút quỷ khí âm trầm nào, ông đoán là Hải Minh đã dùng biện pháp nào đó tạm thời trấn áp toàn bộ rồi.
Đúng!
Hải Minh!
Trần Kiến Đào nhớ tới vừa rồi Đại sư Minh Thành Phương lôi kéo ông đi thương nghị về vấn đề của những quỷ hồn mới nên đặt ở đâu, Hải Minh thì đi tìm Tể Tể.
Hải Minh là một tên hòa thượng!
Đầu trụi lủi!
Ông ấy nhìn ra chỗ kỳ lạ của Tể Tể, cho nên đã dùng biện pháp nhanh nhất để bé đồng ý quy y phật môn, quy y xong thì biến thành đứa nhỏ trọc đầu?
Trần Kiến Đào bị suy nghĩ của mình dọa sợ!
Nhưng điều này là hợp lý nhất!
Nghĩ tới đây, Trần Kiến Đào đứng không vững nữa.
Ông thở hổn hển, hung dữ chạy về phía Hải Minh đang đứng suy tư.
"Hải Minh! Cái đồ lừa trọc này! Cậu ăn gan hùm tim báo mật sư tử hả? Cậu dám xui khiến Tể Tể quy y, bé chỉ là một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi, con bé có biết quy y là ý gì đâu?"
"Lão lừa trọc lòng dạ ác độc, tôi đánh chết cậu!"
Trần Kiến Đào vừa mắng, vừa tức giận chạy nhào tới.
Tể Tể: "Ủa?"
Đầu óc Hải Minh còn đang trống rỗng vì chuyện bé nhổ trọc đầu, không có phòng bị, Hải Minh bị đạp một phát rơi vào trong rãnh thoát nước bên cạnh.
"A! Trần Kiến Đào, anh nổi điên gì vậy?"
Trần Kiến Đào cũng nhảy xuống đuổi theo đánh người.
"Tôi nổi điên gì à? Ông đây đánh chết cậu cái đồ không có đạo đức!"
"Bần tăng lúc nào không có đạo đức?"
"Trần Kiến Đào, tôi cảnh cáo anh dừng lại ngay, nếu không tôi sẽ đánh trả!"
"A! Nghĩ ra rồi hả! Ông đây sợ cậu đánh trả chắc? Cậu đánh đi, cậu không đánh trả, ông đây sẽ xem thường cậu!"
"Bần tăng...... A...... Bần tăng...... Trần Kiến Đào, anh là chó à, còn cắn người nữa?"
......
Tể Tể vung đôi chân ngắn như củ cải chạy nhanh tới, hô to về phía rãnh thoát nước.
"Bác Trần, đại sư, đừng đánh nhau nữa!"
"Đánh nhau là sai đó! Đừng đánh nữa!"
......
Không ai nghe bé!
Máu nóng của Trần Kiến Đào dâng lên, hận không thể giết chết Hải Minh.
Nếu ông không đánh Hải Minh gần chết thì Hoắc Trầm Lệnh chắc chắn sẽ trực tiếp đem ông đi hoả táng!
Về phần người bên ngoài nói cái gì, bé kêu cái gì, đều không quan trọng!
Tể Tể không thể không có tóc!
Trước khi Hoắc Trầm Lệnh chạy đến, nhất định phải đánh tơi bời kẻ đầu sỏ Hải Minh mới được, đây là thủ đoạn tự vệ tốt nhất!
Về phần Hải Minh bị đánh, ông vẫn không hiểu, hoàn toàn không biết bản thân đã thất đức có chỗ nào.