Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 270:
"Trần đội trưởng, thì ra trước đó anh luôn che giấu, đúng là thâm tàng bất lộ!"
Trần Kiến Đào: "......"
Thâm tàng bất lộ gì chứ?!
Ông cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra đây này!!!
Nhưng làm bộ trưởng của cơ quan ngành đặc biệt, ông không thể có biểu hiện giống như một học sinh mới nhập môn, cho nên nhìn vẫn rất trầm ổn và bình tĩnh.
"Có phát hiện gì không?"
Từ Hành: "Không có, vừa rồi đứa bé kia hỏi bên kia có phải là có thứ gì, tôi liền nhìn về phía đó, sau đó quay đầu lại thì không thấy...... tám con lệ quỷ! Chúng biến mất sạch sẽ!"
Trần Kiến Đào nghe thấy "đứa nhỏ" liền cúi đầu nhìn về phía Tể Tể.
Bé đã ăn no nê, muốn chuyển sự chú ý của bác Trần nên đã giơ tay nhỏ, quay đầu nhìn về phía những ông chú bác trọc đầu đang vội vàng chạy đến.
"Ắt xì hơi......... Bác Trần, bọn họ là ai...... Ắt xì hơi......... Nha"
Trần Kiến Đào: "......"
Sao ông lại cảm thấy bé đang muốn chuyển đi sự chú ý của ông.
Vừa rồi có tình huống như thế nào, những lá bùa mà ông ném ra giữa không trung đều bị đốt cháy, còn những con quỷ thì như cơn lốc thổi qua, sau đó biến mất không để lại chút dấu vết nào.
Nhóm đại sư Minh Thành Phương cũng bị động tĩnh của mấy con lệ quỷ làm kinh động.
Nhưng đúng lúc này trong vòng tròn ánh sáng, những quỷ hồn mới cũng đang xao động, lực chú ý của bọn họ đã bị phân tán, cho nên cũng không rõ ràng tình huống bên này.
Mọi người đều cho rằng trước đó Trần Kiến Đào đã giấu diếm, vì muốn lúc này hốt gọn một mẻ.
Hai bên đứng tụ lại một chỗ, Minh thành Phương hết lời khen ngợi.
"Trần đội trưởng, không nghĩ tới anh còn có bản lĩnh như vậy! Lợi hại! Lợi hại! Trước đó giấu diếm, thì ra là để hốt gọn một mẻ, anh vất vả rồi."
Trần Kiến Đào: "...... Kỳ thật cũng không phải là tôi, tôi không biết gì hết."
Đại sư Minh thành Phương chỉ cho là Trần Kiến Đào khiêm tốn, cười híp mắt nói chuyện với ông.
Tám con lệ quỷ lợi hại nhất đã được giải quyết, còn lại những quỷ hồn mới trước mắt cũng không đáng lo.
Vấn đề đau đầu nhất bây giờ là có nhiều quỷ hồn mới sinh ra nhưng không đi vào Địa Phủ được, biện pháp tiếp theo là gì đây?
Cứ giam giữ sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra rắc rối.
Tám con lệ quỷ kia chính là một bài học!
Đại sư Minh thành Phương nhịn không được nói: "Không biết Địa Phủ đã xảy ra chuyện gì, sao bỗng dưng lại đóng cửa Địa Phủ, anh nói xem những quỷ hồn mới được sinh ra phải làm sao bây giờ? Đây là nhân gian, nếu không đi tới Địa Phủ, bọn chúng không thích hợp đợi ở đây lâu! Có thể sẽ xảy ra chuyện chết người đó!"
Đại sư Minh thành Phương nói đủ thứ, Trần Kiến Đào hơi cúi đầu chuyên chú nghe, nhưng thật ra là quan sát Tể Tể đang liên tục nhảy mũi.
Nhóm hòa thượng và Minh thành Phương tới càng gần, bé càng hắt xì.
Cái mũi nhỏ không đỏ cũng phải đỏ, nước mắt chảy ròng ròng, nhìn không đáng thương cũng thấy đáng thương.
Bé vội vàng lui lại, cách xa nhóm hòa thượng cả người đầy mùi đàn hương.
Hải Minh đại sư tới sau cùng, lúc vừa tới nơi thì nhìn Trần Kiến Đào, về sau lực chú ý đều bị Tể Tể hấp dẫn.
Chuyện bé bởi vì bọn họ tới gần mà hắt xì không ngừng, trong mắt ông đã trở nên tò mò, muốn tìm tòi nghiên cứu.
Làm cho ông kinh ngạc nhất chính là việc bé chạy ra xa như thế nào thì tất cả quỷ hồn đang đứng xếp hàng ở đằng sau, kể cả quỷ hồn có ánh sáng công đức cũng sẽ đều đi theo phía sau đứa bé kia.
Dáng vẻ kia......
Như sợ không đi theo kịp!
Hải Minh: "......"
Đứa nhỏ này...... Rất cổ quái.
Thừa dịp Trần Kiến Đào bị đại sư Minh thành Phương cuốn lấy, Hải Minh đã sải bước đi về phía Tể Tể.
Tể Tể nhìn thấy một hòa thượng cao lớn tráng kiện đi tới, một đôi mắt đầy nước trừng lớn, giọng cũng trở nên nghẹn ngào.
"Đừng...... Hắt xì...... Đừng...... Tới...... Hắt xì hắt xì hắt xì!!!"
Hải Minh vội đứng yên tại chỗ: "Có phải cháu bị dị ứng với mùi đàn hương?"
Tể Tể gật cái đầu nhỏ giống như gà mổ thóc.
"Hắt xì hắt xì!!!"
Hải Minh lấy vòng phật châu ở trên người nhét vào trong tay áo, dùng ánh mắt rất từ ái hiền lành nói chuyện với Tể Tể.
"Những quỷ hồn mới kia dường như rất sợ cháu!"
Bé xoa cái mũi, nhịn không được ợ hơi một cái.
"Ợ!"
Thấy hòa thượng trừng to mắt nhìn bé, bé vội vàng dùng tay che miệng nhỏ của mình lại.
Nhưng lại muốn hắt xì.
Bé che miệng, cau mày, mắt to đen nhánh càng trừng lớn hơn, tròng mắt sắp không khống chế nổi, muốn từ trong hốc mắt nhảy ra ngoài.
Hải Minh quay người, gọi một hòa thượng tới giao việc.
Bé nhân cơ hội này buông tay, điên cuồng nhảy mũi.
Ăn quá no, rất muốn ngủ!
Hải Minh xoay người lại, nhìn bé đang thả lỏng người tựa như rất mệt, nhịn không được mà cười tươi hơn.
"Bạn nhỏ, những quỷ hồn mới này rất sợ cháu, chú có thể nhờ cháu khống chế bọn chúng cho tới khi cổng Địa Phủ mở ra, không cho bọn chúng làm hại nhân gian không?"
Tể Tể sụt sịt cái mũi, lau nước mắt.
"Chỉ cần giúp bản Tể...... Tể Tể không phải ngửi mùi kia...... Hắt xì hắt xì...... Không còn nhảy mũi nữa, đều...... Ắt xì hơi......... Ắt xì hơi......... Đều không thành vấn đề!"
Hải Minh không dám tin: "Thật không?"
Tể Tể kiêu ngạo, ưỡn lồng ngực nhỏ: "Không tin thì chú nhìn xem!"
Nói xong bé tìm tìm ở trên người, bé đang mặc một chiếc váy không có túi, nên không có đồ gì để thu hơn mười nghìn quỷ hồn.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ