Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 269:
Nhóm quỷ hồn ở đằng sau nghe thấy cũng muốn phụ họa giúp đỡ.
Nhưng chúng chỉ cần hô lên mà không cần làm gì khác!
Thế là bọn chúng cùng nhau ngẩng đầu, gào rống với tám con quỷ lợi hại kia.
"Cố lên! Cố lên! Cố lên!"
"Không lao ra được chính là đồ nhát gan!"
"Lao ra ngoài được rồi cũng không ăn được tôi!"
"Cố lên cố lên! Đừng làm mất mặt quỷ chúng ta!"
"Đúng! Làm đi! Chạy! Lao ra đi! Các người là nhất!"
......
Nhóm quỷ hồn mới căng cuống họng lên gào thét.
"Bọn mày là mạnh nhất, giỏi nhất, lợi hại nhất, sáng chói nhất, chói lọi nhất, không gì có thể ngăn được bọn mày phá nó!"
"Cố thêm chút nữa! Tiến lên! Xông phá kết giới! Tiến lên! Tiến lên a! Các người không xông ra được, chúng tôi sẽ chế giễu mấ người! Tiến lên đi! Tiến lên! Lao ra ngoài xếp hàng cùng chúng tôi nè!"
Đừng nói là tám con lệ quỷ đang bị người của Phật môn giam giữ nghe thấy như lạc vào sương mù, ngay cả những người khác bao gồm cả trụ trì Minh Thành Phương hay Hải đại sư, cả đám người đều sửng sốt ngạc nhiên.
Đằng sau Tể Tể còn có những quỷ hồn suýt nữa thì bị tám con lệ quỷ kia nuốt theo tư tưởng “sống chết mặc bay”, chúng nhìn thấy bé vừa nhảy mũi vừa lau nước mắt lại còn nuốt nước bọt thèm thuồng, chúng liền hô lên.
"Các người mau ra đây nha! Không thấy bé thèm đến phát khóc sao!"
Tám con lệ quỷ: "......"
Con bà nó… như vầy còn chịu được sao!
Xông ra!
Xử lý đám ngu ngốc đang hướng về bọn nó gào to kia!
Bọn chúng cũng sớm thèm đến phát khóc rồi!
Một giây sau, cấm chế bị phá.
Tám lệ quỷ ở bên trong cùng nhau lao ra, hung mãnh đánh về phía Tể Tể.
Trần Kiến Đào nhìn thấy tình hình này, đang định xông tới ôm Tể Tể nhưng đúng lúc này Từ Hành đã nhìn thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ trong điện thoại, vội vàng nhắc nhở Trần Kiến Đào.
"Trần đội trưởng, anh có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của ngài Hoắc!"
Trần Kiến Đào cũng không quay đầu lại nhìn, trực tiếp nói: "Gọi lại đi, nói anh ta sắp xếp người đi một chuyến đến nhà họ Bách, nhanh mời cụ Bách xuất quan!"
Cửa Địa Phủ nhất định phải mở!
Nếu không, nhân gian có quá nhiều quỷ hồn, không biết sẽ gây ra cái đại loạn gì!
****4:
Ngay lúc tám con lệ quỷ đang phóng tới thì bé nghe được lời của Trần Kiến Đào.
"Ngài Hoắc … là cha sao?"
Trần Kiến Đào phân phó Từ Hành xong thì vội vàng gật đầu: "Đúng, là cha của cháu."
Bé nhìn mấy con lệ quỷ chậm muốn chết, Từ Hành chưa kịp nói chuyện, bé đã nhanh chóng chạy đến và hét vào điện thoại di động.
"Cha, Tể Tể rất an toàn, cha và chú út chờ Tể Tể ở bên ngoài nhé!"
"Không cần lo lắng! Bọn chúng quá yếu, tốc độ cũng chậm như rùa bò, nếu không, Tể Tể sớm đã ăn no rồi!"
Giọng nói khàn khàn của Hoắc Trầm Lệnh nặng nề phát ra từ điện thoại.
"Được!"
"Tút tút tút......"
Điện thoại cứ như vậy mà bị cúp máy.
Vì tám con lệ quỷ đã xông tới gần rồi nên tín hiệu đã bị mất.
Trần Kiến Đào: "......"
Từ Hành: "......"
Đứa nhỏ này đúng là rất đáng yêu nhưng có phải bé đã quá mạnh miệng rồi không!!!
Trần Kiến Đào đã sớm biết Tể Tể có hơi cổ quái, nhưng trước đó Hoắc Trầm Lệnh luôn luôn bao bọc, cũng không cho ông ôm, phòng ông giống như phòng trộm, ông không có cơ hội tới gần bé lần nào cả.
Hiện tại thì......
Trần Kiến Đào nhướng mày khi nhìn thấy mấy con lệ quỷ đã sắp tới gần Tể
Tể, cũng không quan tâm điều gì nữa, cứ thế lao đến chỗ lệ quỷ gần nhất.
Bé bỗng hướng về phía Từ Hành, mở miệng nói: "Chú ơi, chú nhìn ở bên kia xem đó là thứ gì"
Từ Hành cho là có con quỷ lợi hại nào đang tới, vội vàng nhìn sang.
Bé thừa dịp anh ta quay người, cũng quay người lại, đúng lúc Trần Kiến Đào đang đưa lưng về phía bé, mà những ông, chú, bác trọc đầu thì cách bé cả một đoạn xa, đều ở đằng sau bé, hoàn toàn không nhìn thấy bé há mồm.
"Hút ….!"
Sợ ăn vui quá mà phát ra âm thanh, bé dứt khoát làm một ngụm hết sạch luôn.
Lúc Trần Kiến Đào lao tới, cảm thấy luồng âm khí này như gió lạnh đập vào mặt, sâu trong đôi mắt ông hiện lên sự tàn khốc, chuẩn bị một kích giết chết!
Kết quả, thuật pháp của ông còn chưa đánh tới trên thân lệ quỷ, thì con quỷ kia bỗng nhiên hóa thành một luồng âm khí nồng đậm, cuồn cuộn thổi qua bên cạnh ông, bay thẳng tới phía sau.
Trần Kiến Đào: "......"
Bởi vì thất thần, dưới chân ông đã dẫm lên một cục đá, người ngã trượt về phía trước.
Nếu như ông không phản ứng nhanh cộng với công phu cao, thì rất có thể sẽ bị đụng đầu vào gốc cây ở phía trước, coi như không ngất thì cũng xuất hiện một cục u to tướng trên trán.
Nghĩ đến phương hướng lao đến của mấy con lệ quỷ, ông nhanh chóng quay người lại, đồng thời rải ra cùng lúc mấy lá bùa chú.
"Ắt xì …Ắt xì......... Ngao ô......"
"Hắt xì!"
Nhìn thấy bác Trần ném qua một nắm bùa chú làm bé nhảy mũi, đuôi lông mày của bé giương lên, những lá bùa kia trước khi đụng tới gót chân của bé thì tự động bốc cháy.
Sau đó bé hắt hơi không ngừng.
Nhưng chuyện này không làm trở ngại cơn thèm ăn của bé.
Bé vừa nhảy mũi, vừa điên cuồng ăn sáng.
Chờ Từ Hành phát hiện bên kia không có gì, quay người nhìn về phía bé thì không thấy tám con lệ quỷ kia đâu nữa.
Từ Hành tặc lưỡi, mặt mũi tràn đầy sùng bái nhìn về phía Trần đội trưởng, người dẫn toàn đội đi thực nghiệm.