Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 268:
Trần Kiến Đào: "Tể Tể"
Bé vội vàng gật đầu, lúc bé đi tới còn kéo theo âm khí cuồn cuộn ở đằng sau, Trần Kiến Đào nhìn thấy thì kinh hãi và không dám tin.
Khi thấy đằng sau bé có một nhóm quỷ đang xếp thành ba hàng ngoan ngoãn đi theo bé, cả người Trần Kiến Đào đều đơ ra.
"Cháu...... Minh Tể Tể."
Bé chớp chớp đôi mắt to, cười với Trần Kiến Đào rất chi là đáng yêu.
Nhưng mà vẫn hắt xì không ngừng, nụ cười cũng tắt đi.
"Hắt xì!"
"Hắt xì!"
......
Trần Kiến Đào nhận ra là Tể Tể thật, vội đi qua chuẩn bị ôm bé lên.
Tể Tể liên tục xua xua tay.
"Bác Trần không cần bế Tể Tể, bác có thể bỏ đi cái mùi ở trong này không...... Ắt xì hơi...! Ắt xì hơi...!"
Bé xoa xoa cái mũi nhỏ, lại nhảy mũi ba cái liên tục.
Trần Kiến Đào: "Mùi gì?"
Tể Tể tủi thân: "Làm Tể Tể nhảy mũi chính là mùi kia!"
Trần Kiến Đào: "Mùi gì cơ?"
Vừa vặn phía sau ông có người đang định đốt hương định thần, một bó đàn hương giơ lên, bé vội vươn ngón tay nhỏ chỉ tới.
"Bác ơi, chính là mùi của vật kia!"
Trần Kiến Đào: "......"
Tể Tể lại nghĩ tới một thứ khác: "Còn có tờ giấy vừa nãy bác Trần ném về phía Tể Tể, cũng đừng đốt! Ắt xì hơi... Ắt xì hơi..."
Bé vừa nhảy mũi, vừa rơi lệ, giọng nói của bé nghe còn rất tủi thân, Trần Kiến Đào và đồng đội của ông nhìn thấy vừa buồn cười lại vừa đau lòng.
Phần nhiều hơn chính là bất đắc dĩ.
"Tể Tể, đây là chùa Minh Giác, chùa miếu đốt hương là......"
Tể Tể nhìn về phía sau có rất nhiều quỷ hồn, nhớ tới bữa sáng bé lại nhịn không được bắt đầu nuốt nước miếng, miệng nhỏ chép chép.
"...... Hắt xì...... Tể Tể cứ bị nhảy mũi, Tể Tể không thể hành động nhanh được, chú út của Tể Tể còn chờ ở bên ngoài nữa, chú út còn chưa ăn sáng đâu!"
Trần Kiến Đào và đồng đội: "......"
Đầu ong ong!
Mọi người đều ngạc nhiên, không hiểu ý của bé, nhưng biết được không chỉ có một mình đứa nhỏ này, còn có chú út của bé đi cùng nữa!
Trời ạ!
Như vậy thì bọn họ phải phân thêm người bảo vệ hai người họ hay sao!
Quỷ hồn mới quá nhiều, đã vậy còn bị những con quỷ lợi hại hơn dọa sợ, không khống chế nổi âm khí của mình làm cho cuồn cuộn lên như cuồng phong, chạy toán loạn khắp nơi, không cẩn thận sẽ làm người bình thường bị thương.
"Trần đội trưởng, vậy......"
Một đội viên chừng hai mươi tuổi tên là Từ Hành, cũng là một kỳ tài trong lĩnh vực Huyền học, lần này tới đây thuần túy là vì muốn học tập và tích lũy kinh nghiệm.
Anh ta lo lắng nhắc nhở đội trưởng của mình.
"Trần đội trưởng, chúng ta căn bản không có đủ người để bảo vệ thêm người bình thường khác.
"
Nếu điều thêm người đi bảo vệ thì những hòa thượng của chùa Minh Giác có thể sẽ không gánh được, e rằng cấm chế giam giữ cả hàng nghìn quỷ hồn sẽ bị phá.
Bàn tay Trần Kiến Đào lướt qua trán, sau đó cảm thấy trên mí mắt như nóng lên, vô thức nhắm mắt lại.
Sau đó mở ra.
Đầu tiên là nhìn thấy Tể Tể mập mạp, rất đáng yêu, bởi vì bị nhảy mũi liên tục nên cái mũi nhỏ đã đỏ rực, nhìn thật tội nghiệp, trái tim ông liền mềm nhũn.
Từ Hành: "Trần đội trưởng, đứa nhỏ này hay là để tôi trông......"
Khi thấy đằng sau bé có ba hàng quỷ hồn đứng ngay ngắn kéo dài đến không thấy điểm cuối!
Từ Hành bị dọa sợ phải nhảy xa ba bước, chạy tới đằng sau Trần Kiến Đào.
"Cmn! Kia...... Những con quỷ kia...... Bọn chúng đi ra khỏi vòng cấm chế hồi nào vậy, không phải là còn chưa bị phá sao?"
Ba con quỷ đứng gần nhất cùng nhau hừ hừ nói.
"Cấm chế cái gì mà cấm chế! Chúng tôi đều là tự nguyện!"
Tất cả những con quỷ ở đằng sau đều trăm miệng một lời: "Đúng thế!"
Từ Hành: "......"
Là đầu óc anh ta có vấn đề hay là thế giới này quá huyền ảo.
Nhìn thấy tài liệu học tập ở ngay trước mắt.
Vốn dĩ, tất cả quỷ hồn đều rất thành thật, mỗi ngày nghe hòa thượng tụng kinh niệm phật, nếu không trong trạng thái mê mang thì còn đang khổ sở vì cùng với người thân Âm Dương xa cách.
Về sau thì xuất hiện những con quỷ lợi hại hơn, quấy phá đến những con quỷ khác làm chúng đều trở nên điên cuồng.
Lúc uy áp của quỷ có cấp bậc cao hơn tản ra, những quỷ hồn mới đang mê muội nghe kinh phật lập tức trở nên rối loạn.
Nhưng những quỷ hồn ở đằng sau Tể Tể, từng con đều...... nhu thuận giống như những bạn học sinh tiểu học.
Từ Hành: "Đây......"
"Ắt xì...! Ắt xì hơi...!"
Tể Tể dùng tay nhỏ lau lau nước miếng chảy ra ở khóe miệng, vừa muốn hỏi lại bác Trần có thể hỗ trợ loại bỏ mùi hương kia không thì quỷ khí phía trên bầu trời đã truyền đến tiếng xoạt xoạt rất nhỏ đến gần như không nghe thấy.
Nhưng bé nghe được.
Trần Kiến Đào cũng nghe thấy.
"Không ổn! Bọn chúng muốn xông ra ngoài!"
Bởi vì lệ quỷ sẽ gây ra tổn thương rất lớn đối với người thường nên nhóm của Trần Kiến Đào đã nhốt riêng tám con lệ quỷ lợi hại nhất. Lợi dụng bùa chú nhốt chúng ở phía trên kết giới đang nhốt những quỷ hồn mới sinh bên dưới.
Tể Tể nghe thấy tiếng thì nhanh chóng nâng cái đầu nhỏ lên.
Đôi mắt đen nhánh to tròn nhìn chằm chằm tám con quỷ đã từng hại người một cách mong chờ.
Bé thèm đến không chịu được!
Còn không ngừng nhảy mũi, rất muốn ăn số đồ ăn vặt kia.
Thế là bé hướng về phía tám con quỷ hô to.
"Cố lên! Cố lên! Cố lên!"